Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma - Chương 1208
Chương 1208: Tiếng Cười Lịch Sự Niềm Nở (2)
Sắc mặt nàng ta trong nháy mắt trở nên trắng bệch, chút bình tĩnh còn sót lại trong lòng cũng không còn nữa, hiện tại chỉ còn lịa bất lực sợ hãi khi bị mắc kẹt địa ngục, rơi vào vực sâu không đáy.
Sau khi công phá phòng tuyến tâm lý của hai người bọn họ, Cố Thanh Phong cũng không có hành động tiếp theo, mà chỉ đùa giỡn nhìn bọn họ, hắn muốn nấu ếch bằng nước ấm, muốn nhìn tiên tử từng băng thanh ngọc khiết từng bước rơi xuống thần đàn, trên người nhiễm đầy bùn lầy.
Hắn muốn hưởng thụ quá trình này cho đã, tất nhiên sẽ không vội vàng.
Đơn giản làm mấy trò chơi nhỏ với bọn họ, sau đó nhốt bọn họ lại.
Sau đó Cố Thanh Phong lập tức đi làm việc quan trọng, đó chính là chiêu cáo toàn bộ Vẫn Tinh Uyên chuyện nạp thiếp.
“Vạn Hoa Thông Linh.”
Khi Cố Thanh Phong quát khẽ một tiếng, một luồng dao động vô hình toả ra từ trên người hắn, dao động khuếch tán như sóng nước, đối với vạn sự vạn vật đều không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng gì, duy chỉ có sau khi hoa tiếp xúc, cũng theo đó phát tán ra dao động.
Giống như Hoa Thải Ngữ trước đây, tuy nhiên tốc độ truyền bá của Cố Thanh Phong nhanh chóng hơn, chỉ dùng chưa tới một nửa thời gian, đã thành công thông linh toàn bộ Vẫn Tinh Uyên.
“Khụ khụ…” Cố Thanh Phong ho nhẹ một tiếng, hắng giọng, ngẫm nghĩ dùng từ một chút, dù sao cũng là muốn mở tiệc chiêu đãi tân khách trong thiên hạ, nhất định phải lích sự nhiệt tình một chút, tươi cười nhiều một chút.
“Khặc khặc khặc…”
Một ngày này, cả Vẫn Tinh Uyên diễn ra một màn quỷ dị, các tiên nhân của các Tinh khư lớn, bất luận là đang tu luyện, nghỉ ngơi, hay là đấu pháp, đều cùng một lúc nghe thấy một đạo tiếng cười kinh khủng mà làm cho người ta lạnh người.
Bởi vì trước đó bọn họ đều nghe qua thông báo toàn cầu của Hoa Thải Ngữ, cho nên rất quen thuộc đối với tiếng cười của Cố Thanh Phong.
Sau khi tiếng cười quen thuộc này xuất hiện, cả Vẫn Tinh Uyên lại lâm vào yên tĩnh quỷ dị, giống như cả tập thể đều mất tiếng.
Mọi người đều biết tiếng cười có nghĩa là gì.
Có nghĩa là…. Diệt Thế Ma Đế!
“Bổn đế Cố Thanh Phong, một tháng sau, bổn đế sẽ tổ chức nghi thức nạp thiếp trong Vạn Ma Điện ở Tinh khư thứ sáu, nạp Huyền Sương, Lục Tuyết Vi, Mục Niệm Xảo làm thiếp, mời tân khách trong thiên hạ đến xem lễ, tiên phật yêu quỷ ma cùng nhau lắng nghe!
Thế lực nhà nào nếu không tới, chính là không nể mặt bổn đế, đừng trách bổn đế không nói trước!”
Giọng nói xấc xược của Cố Thanh Phong thông qua hoa trên toàn thế giới, trong nháy mắt truyền khắp Vẫn Tinh Uyên.
Trong lời nói mang theo ý uy hiếp không cần nói cũng biết, kiêu ngạo như thế, trắng trợn uy hiếp toàn bộ sinh linh của Vẫn Tinh Uyên.
Hiện tại hắn chính là người có loại sức mạnh này.
Bất luận người khác nói hắn ngông cuồng cũng được, bá đạo cũng được, người khắp thiên hạ đều chửi hắn cũng không sao cả.
Dù sao bổn đế là kẻ vô địch, các ngươi cứ tùy ý!
Khi trở thành ngươi vô địch trong thế gian, tất nhiên là muốn làm cái gì thì làm cái đó, người khác cảm thấy bất hợp lý cũng chả có liên quan, bởi vì quy củ đều do cường giả chế tạo quy định, kẻ yếu chỉ có hai con đường, một là tuân thủ, hai là chết.
Cố Thanh Phong cũng không có ý định gửi thiệp mời, cứ tùy ý thông báo thôi, nếu ai không đến, vậy thì cứ tự mình suy nghĩ hậu quả.
Sau khi Cố Thanh Phong phát biểu xong, toàn bộ Vẫn Tinh Uyên hoàn toàn nổ tung.
“Cái gì! Diệt Thế Ma Đế này lại có thể càn rỡ như thế! Nạp thiếp còn muốn người trong khắp thiên hạ đều đến xem lễ!?”
“Đúng là vô pháp vô thiên! Chẳng lẽ hắn không sợ tiên nhân trong thiên hạ tề tụ san bằng Vạn Ma Điện của hắn à?”
“Thiên đạo không có mắt mà! Lại có thể làm cho một tên hung ma hoành hành bá đạo như vậy, còn có thiên lý không? Còn vương pháp nào nữa không?”
Trong lúc nhất thời, toàn bộ đề tài của Vẫn Tinh Uyên đều thay đổi, bình thường đều là xoay quanh cái gì tu luyện, cơ duyên, các loại bí pháp, hiện tại tất cả mọi người đang thảo luận về chuyện Diệt Thế Ma Đế nạp thiếp.
Có lẽ sinh linh khắp thiên hạ cũng không nghĩ tới, có một ngày, chuyện lớn nhất trên mảnh đất này lại là chuyện nạp thiếp.
Hơn nữa những cường giả trở về từ kỷ nguyên Vạn Cổ, lại càng trợn mắt há hốc mồm, bọn họ không nghĩ tới kiếp này lại điên cuồng như vậy.
Năm đó lúc bọn họ tung hoành một kỷ nguyên, coi như là xem qua mừng thọ hoặc là kết hôn, cũng chưa bao giờ làm ra động tĩnh lớn như vậy.
Vì thế vô số người bắt đầu lên tiếng phê phán Diệt Thế Ma Đế, nhưng mà lại không có người nào dám đơn thương độc mã xông vào Vạn Ma Điện.
Bởi vì trận đại chiến lần đó của Cố Thanh Phong cùng đám người Thất Tuyệt tiên quân, thanh thế thật sự quá mức dọa người, lan đến toàn bộ Tinh khư thứ nhất, các Tinh khư khác ít nhiều cũng có thể cảm giác được một hai.
Đã đến cấp độ tiên quân, toàn bộ sự kiện lớn xảy ra ở Vẫn Tinh Uyên rất khó gạt qua ánh mắt của bọn họ.
Trong lòng tất cả cường giả đều biết rõ, trước mắt nếu xét một mình chiến đấu, e rằng không ai là đối thủ của Diệt Thế Ma Đế.
Một nơi bí ẩn.
Lâm Đạo Huyền đang trốn ở trong khe nứt của hư không tu luyện.
Tiên quang trên người hắn ta rực rỡ, đạo vận lưu chuyển như nước, nhìn thẳng hắn giống như đang nhìn thẳng đại đạo.
Một lát sau, tất cả dị tượng đều biến mất, Lâm Đạo Huyền chậm rãi mở mắt ra, cả người giống như một người bình thường, nhìn không ra nửa điểm kỳ lạ.