Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma - Chương 1198
Chương 1198: Bổn Đế Chỉ Phạm Một Sai Lầm Mà Tất Cả Nhân Vật Phản Diện Trong Thiên Hạ Đều Phạm Phải (1)
Dựa theo lẽ thường, Lâm Đạo Huyền mười kiếp trùng tu, ý thức thể sớm đã cường đại đến mức từ xưa đến nay chưa từng có, gần như không có khả năng tìm ra sự tồn tại của ý thức thể nào mạnh hơn so với hắn ta.
Cho nên theo quan điểm lúc đầu của Lâm Đạo Huyền, bất luận là dựa vào thực lực, hay là dựa vào ý thức thể, dù thế nào cũng thắng chắc, ai mà ngờ cuối cùng lại xảy ra sai lầm đến mức độ này.
Trận chiến này, Lâm Đạo Huyền thua hoàn toàn, hắn ta bại không phải ý chí của bản thân quá kém, mà là bại ở người nhà của kẻ địch quá nhiều, không thể địch lại, cuối cùng bị quần chúng yêu ma tạo thành biển cả mênh mông bao phủ.
Như chúng ta đều biết, sức mạnh của quần chúng là sức mạnh lớn nhất, và sự thật này được áp dụng ở bất kể thế giới nào.
Đang lúc Lâm Đạo Huyền suy nghĩ về con đường sống thì bên tai hắn ta vang lên một tiếng cười đáng sợ.
Thì ra là Cố Thanh Phong dịch chuyển tức thời đến bên cạnh hắn ta.
“Khặc khặc khặc… Lâm Đạo Huyền, đối chiến với bổn đế mà còn dám phân tâm sao?”
Ầm ầm!
Cố Thanh Phong đánh ra một quyền, đám mạnh từ trên xuống dưới đầu Lâm Đạo Huyền, Lâm Đạo Huyền lúc này đang nửa quỳ trên mặt đất, ánh mắt hắn ta đầy vẻ hoảng sợ, vừa định giơ kiếm để ngăn cản, nhưng tốc độ căn bản không theo kịp.
Chỉ nghe thấy một tiếng nổ lớn.
Lâm Đạo Huyền giống như ngã lộn đầu xuống, đầu cắm chặt vào đất giống như chó chết giống nhau nằm sấp trên mặt đất.
“Chết tiệt! Lâm Đạo Huyền ta tuyệt đối không thể chết ở đây…”
Lâm Đạo Huyền dường như muốn bùng nổ, có thể là vừa mới bị dính một đòn nặng nề, trong đầu bắt đầu xoay chuyển nhớ tới đủ loại kinh nghiệm lúc trước.
Thường được gọi là hồi ức xấu hổ.
Cố Thanh Phong biết rõ làm sao có thể cho hắn ta cơ hội, trực tiếp giẫm một cước lên đầu Lâm Đạo Huyền đang muốn ngẩng đầu lên, thành công cắt đứt hắn ta thi pháp.
Mặt Lâm Đạo Huyền bị giẫm chặt lên mặt đất, bị đè ép có chút biến dạng.
Trong mắt hắn ta tràn ngập lửa giận điên cuồng, cùng với không cam lòng.
“Khặc khặc khặc…. Đây chính là cảm giác giẫm đạp người số một Vạn Cổ dưới chân sao? Đúng là rất tuyệt.” Cố Thanh Phong ngửa mặt lên trời cười điên cuồng, ma uy ngập trời.
“Lâm Đạo Huyền, thì ra ngươi từ thập kiếp trùng tu trở về, chính là vì làm đá lót đường cho bổn đế à? Ta phải nói là ngươi đã làm được.”
Những lời nói châm chọc, sự chế nhạo tàn nhẫn, làm cho Lâm Đạo Huyền tức đến mức sắp nổ tung, một cơn lửa giận ngập trời ấp ủ ở trong lòng hắn ta, nổ tung.
Ai mà ngờ lúc này Cố Thanh Phong lại bổ sung thêm một câu: “Đúng rồi, suyt chút nữa quên nói cho ngươi biết, có một tiểu ni tử tên là Huyền Sương tiên quân coi bổn đế là ngươi, trực tiếp tiến cử mình làm chiếu đệm, tiểu ni tử kia quả nhiên là không tồi, nhiệt tình như lửa, khặc khặc khặc…
Ầm ầm!
Lâm Đạo Huyền nổ tung, không phải nổ vì tức giận, mà là nổ vì tác dụng vật lý.
Toàn bộ ý thức thể của hắn ta trực tiếp nổ tung, bộc phát ra phong bạo khủng bố trực tiếp chấn động Cố Thanh Phong ra mấy dặm.
Cố Thanh Phong khẽ nhíu mày, tiên quân mười đời chỉ có chút sức chịu đựng như này? Nói vài câu đã tự nổ rồi?
Nhìn mảnh vỡ ý thức đầy trời trong không gian ý thức, hắn vung tay lên, trong nháy quét mắt qua.
Nhất thời thôn phệ vô số mảnh vỡ ý thức, về đủ loại kinh nghiệm, trí nhớ, kinh nghiệm, cảm nhận vân vân… của Lâm Đạo Huyền chen chúc tràn vào.
Khi hấp thu xong những mảnh vỡ ý thức, Cố Thanh Phong lại có hơi sửng sốt.
Không đúng!
Ký ức này không đúng!
Lâm Đạo Huyền mười kiếp trùng tu, chắc là có mười ký ức kỷ nguyên, thế nhưng cho dù mình hấp thu xong tất cả những mảnh vỡ ký ức, cũng chỉ có chín kỷ nguyên.
Hơn nữa chín kỷ nguyên này là chín kỷ nguyên đầu tiên, không có đời thứ mười cũng chính là kiếp cuối cùng.
Thiếu một kiếp quan trọng nhất.
Kiếp thứ mười là tổng kết của chín kiếp trước, là nơi tinh hoa.
Có thể nói không dung hợp kiếp thứ mười, cũng sẽ không có Thập Thế tiên quân Lâm Đạo Huyền.
Chẳng lẽ…. Chạy mất rồi?
Cố Thanh Phong cảm nhận cản thận không gian ý thức, bất chợt phát hiện một sự khác thường.
Trong không gian ý thức của hắn lại không biết từ khi nào xuất hiện một cái lỗ cực kỳ nhỏ, ở bên cạnh cửa động còn tràn ngập số mệnh chi lực yếu ớt.
Cố Thanh Phong ngay lập tức hiểu ra, Lâm Đạo Huyền chạy rồi!
Nhất định là lúc mình vừa rồi đang hưởng thụ thành quả thắng lợi, hắn ta đã âm thầm lựa chọn vị trí, câu kết số mệnh, lại thông qua tự nổ hấp dẫn lực chú ý của mình, đồng thời cho nổ một lỗ nhỏ, từ đó đào thoát.
Dù sao Lâm Đạo Huyền lúc trước đã nắm giữ phương pháp để ý chí bám vào trong số mệnh, lúc này mượn số mệnh đào thoát cũng không có gì ngoài ý muốn.
Tuy nhiên tên này cũng đủ tàn nhẫn, trực tiếp tự nổ chín kiếp trước, chẳng khác nào buông bỏ quá khứ của mình.
Một người không có quá khứ không thể được gọi là một người đàn ông hoàn chỉnh.
Cố Thanh Phong có chút ảo não, sớm biết đã trực tiếp giết chết Lâm Đạo Huyền, bây giờ thì hay rồi, để người ta chạy mất rồi.
Nhưng hắn rất giỏi tự an ủi bản thân.
“Bổn đế chỉ là phạm phải sai lầm mà tất cả nhân vật phản diện trong thiên hạ đều phạm phải, cái này có cái gì sai chứ? Muốn trách chỉ có thể trách Lâm Đạo Huyền quá giảo hoạt, rõ ràng có thể trực tiếp chịu chết, lại nhất định phải giãy dụa, thật sự là quá đáng.”