Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma - Chương 1190
Chương 1190: Nhân Quả Đối Kháng Với Tai Kiếp (1)
Lôi Diệu tiên quân khống chế Ngũ Lôi, diễn hóa một mảnh Hỗn Độn Lôi Hải, điên cuồng trấn áp.
Những người còn lại cũng là nhao nhao xuất ra thủ đoạn áp đáy hòm, không ngừng mài mòn thân thể Cố Thanh Phong.
Trong mắt Thất Tuyệt tiên quân hiện lên một tia lạnh lẽo, bắt đầu ấp ủ, từ trên người hắn ta bộc phát khí thế quỷ dị, trong tay không ngừng bóp pháp quyết.
Hắn hiểu rõ, đối mặt với loại kiếp số vô lượng này, muốn mài mòn là chuyện không thể nào, không khác gì một người muốn uống cạn nước biển mênh mông.
Cách kiềm chế hắn chỉ có tiến hành lợi dụng sức mạnh biến hoá như nhau, đó chính là nhân quả chi lực, nhân quả chi lực tuyệt đối là sức mạnh khó chơi nhất trên đời này.
Nó giống như đổ nước thải hạt nhân vào biển, đã không thể uống hết biển cả thì sẽ làm ô nhiễm biển, mãi mãi dây dưa.
Không ai có thể trốn thoát khỏi định mệnh nhân quả!
Cho dù là tiên đế trong truyền thuyết, cũng chỉ có thể làm được không dính nhân quả mà thôi.
Không dính, không có nghĩa là không kiêng dè nhân quả, tiên đế dễ dàng cũng không muốn chủ động dính nhân quả.
Đương nhiên với thực lực của Thất Tuyệt tiên quân, căn bản không có cách nào khống chế được nhân quả, chỉ có thể cạy động nhân quả chi lực, chỉ cần cạy động cũng đủ để kinh thế hãi tục rồi.
Nếu như không có Lâm Đạo Huyền hoành không xuất thế thì chắc chắn Thất Tuyệt tiên quân đã được coi là thiên tài số một muôn thuở.
Hắn ta vốn có thiên tư không tầm thường, còn có Kỷ Nguyên Chi Hỏa, tương đương với đứng ở trên vai người khổng lồ, sáng tạo ra con đường thuộc về chính mình.
Sử dụng nhân quả chi lực chắc chắn là sát chiêu mạnh nhất của Thất Tuyệt tiên quân, cũng là loại mạnh nhất trong tám loại tuyệt thế thần thông hắn ta sáng tạo ra.
Thất Tuyệt tiên quân có tự tin, dù cho Lâm Đạo Huyền ở thời kỳ hoàng kim cũng ngăn không được nhân quả chi lực, thế nhưng năm đó hai người đối chiến, hắn ta cũng không có sử dụng sát chiêu này.
Không phải là không muốn sử dụng nó mà là không có cách nào.
Bởi vì với thực lực của hắn ta sử dụng nhân quả chi lực thật sự quá khó khăn, nói trắng ra chính là do kỹ năng này mất nhiều thời gian, trong đối chiến thực sự hoàn toàn không có cơ hội để sử dụng.
Nhưng hiện tại thì khác, hiện tại hắn ta đã có sự giúp đỡ kiềm chế Cố Thanh Phong.
“Ngươi không sao chứ!?” Lôi Diệu tiên quân lo lắng hét lên.
Lúc này Bích Xà tiên quân đã hấp hối, cho dù có bọn họ kiềm chế, có thể liên tục đánh nát thân thể Cố Thanh Phong, chỉ hơi ngăn cản tốc độ thôn phệ, nhưng cũng là như muối bỏ biển.
Đám người Lôi Diệu tiên quân chưa bao giờ quan tâm đến sự sống chết của Bích Xà tiên quân, bọn họ chỉ là không muốn nhìn thấy Cố Thanh Phong thành công thôn phệ Bích Xà tiên quân, khôi phục thực lực đã có mà thôi.
“Tất cả đều tránh ra!!” Thất Tuyệt tiên quân lúc này hét lớn một tiếng, trên mặt nổi lên gân xanh.
Các tiên quân còn lại trong nháy mắt lắc mình, rời khỏi phạm vi công kích.
“Nhân quả chi cấm!!”
Nương theo tiếng gầm giận dữ của Thất Tuyệt tiên quân, trong lòng bàn tay hắn ta bất chợt bộc phát ra hồng quang quỷ dị vô tận, hồng quang ngưng tụ thành một cục giống như một quả cầu hồng tuyến đang nhảy lên.
Khoảnh khắc sau đó từ trong đó vươn ra vô số sợi tơ màu đỏ quỷ dị, giống như mạch máu dày đặc, trải rộng hư không, tập kích về hướng Cố Thanh Phong.
Nhìn thấy một đòn quỷ dị này, Cố Thanh Phong không để ý, hắn biết rõ tài năng tuyệt vời của Thất Tuyệt tiên quân, đám người này nếu cảm thấy nhân quả chi lực có thể đối phó tai kiếp, vậy thì chắc chắn phải có căn cứ.
Cho nên hắn trực tiếp buông Bích Xà tiên quân đang hấp hối ra, cả người hắn nổ tung, hóa thành kiếp số đầy trời, có ý đồ tránh né một đòn này.
Tuy Cố Thanh Phong ngông cuồng kiêu ngạo, không coi ai ra gì, nhưng hắn không phải kẻ ngốc, cần gì phải mạo hiểm chứ?
Sau khi hắn hóa thành kiếp số đầy trời, những sợi dây nhân quả quỷ dị kia dĩ nhiên cũng trốn vào hư không biến mất, dường như đã mất đi mục tiêu thì chúng tự động tiêu biến.
Vet mặt đám người Lôi Diệu tiên quân đầy vẻ thất vọng.
“Thất bại sao?”
Ngay sau đó cơ thể Cố Thanh Phong lại trở về từ kiếp số vô tận, một tay bắt lấy Bích Xà tiên quân, triệt để hút khô.
Bích Xà tiên quân nhất thời tan thành mây khói.
“Không thất bại!” Trên mặt Thất Tuyệt tiên quân lộ ra ý cười nắm chắc phần thắng.
Cố Thanh Phong khẽ nhíu mày, không biết Thất Tuyệt tiên quân đang tự tin cái gì, rõ ràng mình đã tránh được nhân quả chi cấm.
Nhưng một giây sau, Cố Thanh Phong nhận ra không đúng, hắn cúi đầu nhìn thì phát hiện trên người mình vậy mà lại có những sợi dây đỏ dày đặc quấn quanh mắt thường không nhìn thấy được.
Đường màu đỏ kết nối với hư không, xuyên qua quá khứ, hiện tại, tương lai.
“Ha haha, không ai có thể thoát khỏi số mệnh nhân quả! Nhân quả chi lực bất chấp khoảng cách thời gian không gian, chỉ cần trên người ngươi có nhân quả, thì vĩnh viễn không cách nào trốn thoát!
Lâm Đạo Huyền, ngươi đã trúng thần thông mạnh nhất của bổn tọa, nhân quả chi cấm, năm đó bổn tọa không có cơ hội sử dụng nó, nếu không người thắng năm đó chỉ có thể là ta!” Thất Tuyệt tiên quân ngửa mặt lên trời cười lớn, cười vô cùng vui sướng giống như muốn phát tiết ra hết oán của khí năm đó.
Cố Thanh Phong thử giật giật, kết quả lại phát hiện trong bóng tối có một cỗ sức mạnh quỷ dị không nhìn thấy không sờ được đang hạn chế mình.