Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma - Chương 1188
Chương 1188: Sự Tồn Tại Ngay Cả Vận Mệnh Thần Mâu Cũng Không Thể Nhìn Thấu (1)
Nếu là một tiên quân bình thường phải chịu một đòn tấn công nặng như vậy, trong tình không có sự phòng bị thì không chết cũng sẽ bị trọng thương, nhưng Lãnh Tuyết tiên quân lại giống như không hề có chuyện gì xảy ra, tự từ trong đất bò ra.
Tuy nhiên một đòn này mặc dù không gây tổn thương lớn gì đối với thân thể nàng ta, nhưng lại tổn thương tâm lý cực mạnh.
Chỉ thấy trên khuôn mặt tuyệt mỹ kia tràn đầy vẻ ấm ức: “Lâm lang! Sao chàng lại đánh ta? Ta yêu chàng cũng có lỗi sao!”
Đờ mờ!
Trên đầu Cố Thanh Phong bất chợt xuất hiện đầy hắc tuyến, vẻ mặt cực kỳ dữ tợn.
“Yêu con mịa mài.”
Hắn vung mạnh kiếm lên, thoáng chốc một đạo kiếm khí vô thượng xẹt qua trời đất, sắc mặt Lãnh Tuyết tiên quân đột nhiên khẽ biến, hét lớn một tiếng, thân thể mạnh mẽ phát lực, thân thể vốn dĩ đã cường tráng lại lần nữa bành trướng lên, trên da hiện ra màu vàng xanh.
Chập cheng!
Vang lên tiếng kim loại va chạm kịch liệt.
Lãnh Tuyết tiên quân lại bị đánh lui mấy trăm dặm thêm lần nữa, trước ngực nàng ta rõ ràng đã xuất hiện một vết sẹo sâu có thể nhìn thấy được xương, nhưng mà lại không có chút máu tươi nào chảy ra.
Khoảnh khắc tiếp theo, màu vàng xanh hiện lên, vết sẹo kia ngay lập tức khôi phục lại như cũ.
“Chàng lại dám không đáp lại tình yêu của thiếp thân, thiếp thân muốn giết chàng!
Lãnh Tuyết tiên quân ngửa mặt lên trời kêu gào, một cỗ hung uy ngập trời theo đó khuếch tán, nghiền nát tầng mây, chấn động đến mức hư không nổi lên một tầng gợn sóng kịch liệt.
Thân hình của nàng ta kịch liệt mở rộng, nhanh chóng tăng trưởng giống như Pháp Thiên Tượng Địa, trong chớp mắt đã cao tới vạn trượng, đứng dựa vào hư không, tóc dài như thác nước tung bay theo gió giống như dòng nước lũ thời kỳ hỗn mang.
(Pháp Thiên Tượng Địa là một cụm từ phổ biến trong các tác phẩm của các nhà tư tưởng cổ đại. Đồng thời, Pháp Thiên Tượng Địa cũng là tên thần thông trong Tây Du Ký, thi triển thần thông này sẽ khiến người thi pháp hóa thân thành trời đất, bắt chước độ lớn của trời đất, bắt chước trời, mô phỏng đất, cao lớn như trời, rộng lớn như đất, là kỹ năng có thể cao cùng trời đất, thuộc về đại thần thông. )
Hai tròng mắt của Lãnh Tuyết tiên quân lúc này giống như ánh mặt trời vàng rực rỡ, chỉ cánh tay đã to lớn như núi non mọc lên ngang trời, lỗ mũi cực lớn thở hổn hển, mỗi lần thở ra một hơi giống như gió lôi đình, chấn động hư không, mang theo cơn gió hung thần cuồn cuộn ngập trời.
Uy thế kia quá mức khủng bố, quả thực chính là một pho tượng hung thú thời thái cổ hình người, cực kỳ cuồng bạo, một thân hung uy tàn sát bừa bãi cửu thiên thập địa.
Lúc này Lôi Diệu tiên quân xem như đã hoàn toàn hiểu ra vị này lúc trước là như thế nào kẹp chết người, cái này không chỉ kẹp chết, đè cũng đè chết.
Nếu để cho Lãnh Tuyết tiên quân ở phía trên, vậy mỗi một đòn chẳng phải cũng tương đương với một ngọn núi vạn trượng đập xuống sao?
Đồng thời hắn ta cũng hiểu được bản thân và Lâm Đạo Huyền thật sự chênh lệch lớn bao nhiêu.
Ầm ầm!
Lãnh Tuyết tiên quân giơ cánh tay tráng kiện như sơn mạch lên, bổ mạnh về hướng Cố Thanh Phong, trong quá trình rơi xuống, hai cánh tay kia lại trở nên rực rỡ như lửa, hiện lên ngọn lửa tiên quang màu hồng như dung nham giống như một vầng mặt trời hoảng sợ từ từ dâng lên.
Sức mạnh vô song, rực rỡ sáng chói, hoảng sợ vô lượng, làm tan chảy hư không, một cỗ uy lực cuồng bạo như hủy thiên diệt địa khuếch tán ra.
Quả thực giống như một người khổng lồ đội trời đạp đất giơ mặt trời lên đập xuống.
“Lực đánh không tệ, đáng tiếc đánh không trúng người thì có ích lợi gì chứ?” Thân thể Cố Thanh Phong chợt tiêu tán, hóa thành kiếp số đầy trời.
Hắn không có ý định tiếp nhận, bởi vì hắn thật sự không muốn có bất kỳ tiếp xúc nào trên thân thể với Lãnh Tuyết tiên quân, sẽ gặp ác mộng mất.
Khi thân hình của hắn ngưng tụ lại lần nữa, thân ảnh đã xuất hiện ở phía sau Bích Xà tiên quân, cũng là nữ nhân duy nhất trên sân.
Một bà lão tóc bạc trắng.
Căn cứ vào kinh nghiệm nhiều năm của Cố Thanh Phong, tên là Bích Xà, còn có dáng vẻ như vậy, về cơ bản chắc chắn là người nhà.
Bích Xà tiên quân cũng không có quay đầu lại, mà bình tĩnh nói: “Xem ra lão thân bị coi là quả hồng mềm, nếu đã như vậy, đành phải hoạt động chút gân cốt.”
Từ trong miệng xà trượng của bà ta bắn ra Một vệt u quang xanh biếc, không có uy thế khủng bố như Lãnh Tuyết tiên quân, thậm chí ngay cả phạm vi công kích cũng cực kỳ nhỏ bé.
Đó là một sợi mỏng màu xanh lá cây.
Nhưng mọi người ở đây lại không ai dám xem thường cái sợi mỏng màu xanh lá cây này, bọn họ có thể cảm nhận được uy hiếp trí mạng từ đó.
Vèo!
Cái sợi mỏng màu xanh biếc chui vào ngực Cố Thanh Phong.
Khoé miệng Bích Xà tiên quân hiện lên một nụ cười lạnh lẽo: “Thắng bại đã rõ…”
Ầm!
Lời của bà ta còn chưa dứt thì đã có một nắm đấm cực lớn hung hăng đánh vào đầu bà ta.
Bích Xà tiên quân bất chợt như bị một đòn tấn công nặng nề, cả người giống như ngã lộn nhào, đầu cắm mạnh vào trong đất.
“Chỉ là một con xà yêu, đờ mờ còn giả bộ làm màu.”
Cố Thanh Phong đoán cũng không sai, trong đám người ở đây, Bích Xà tiên quân là yêu tộc, bản thể là một con rắn yêu.
Haizz, điều này làm cho hắn có hơi cảm khái, yêu quái lần này không được ! Tại sao lại ít cao thủ có trình độ cao như vậy?
Đang suy nghĩ, ầm!
Vang lên một tiếng sấm rền.