Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma - Chương 1186
Chương 1186: Ta Nên Gọi Ngươi Là Cố Thanh Phong Hay Là… Lâm Đạo Huyền? (2)
Bởi vì những người ở đây rõ ràng chính là xông tới vì mình, dù cho bọn họ biết mình không phải Lâm Đạo Huyền, cũng sẽ xuất thủ, cần gì phải chụp cái mũ Lâm Đạo Huyền lên đầu hắn chứ?
Hay là nói Thất Tuyệt tiên quân nhìn lầm?
Cố Thanh Phong không suy nghĩ nữa, cũng không thể người khác nói cái gì là hắn cứ tin cái đó, hơn nữa còn là lời người chết nói.
Đúng vậy, mặc dù hắn ta không chết bây giờ thì cũng sẽ chết trong một thời gian ngắn nữa.
“Xem ra ngươi chẳng những không mọc đủ lông mà ngay cả mắt nhìn cũng không dùng được, lại cho rằng bổn đế là người chuyển thế của Lâm Đạo Huyền? Lâm Đạo Huyền hắn ta xứng sao?” Cố Thanh Phong khinh thường nói.
Trong mắt Thất Tuyệt tiên quân hiện lên vẻ kinh ngạc, khẽ cười nói: “Lâm Đạo Huyền, không thể tưởng tượng được cường giả như ngươi, khi đối mặt với nguy cơ sinh tử, cũng có thể diễn trò như thế? Vậy mà lại muốn thông qua việc nhục mạ chính mình để thoát thân, với kiêu ngạo của ngươi, có thể làm được loại trình độ này, xem ra ngươi cũng chưa khôi phục lại hết toàn bộ thực lực.”
“Haizzz.” Cố Thanh Phong khẽ thở dài một tiếng: “Một đám tiên quân tốt, đáng tiếc đều là người mù, nhớ Lâm Đạo Huyền cũng muốn điên rồi.”
Tư thái của Cố Thanh Phong khiến chúng tiên quân mặt đối mặt nhìn nhau, bởi vì bọn họ quen biết Lâm Đạo Huyền là người kiêu ngạo, thà chết còn hơn cúi đầu, hắn ta không thể nào thông qua phương thức hạ thấp mình để cầu con đường sống.
Hơn nữa Cố Thanh Phong này nếu thật sự là Lâm Đạo Huyền thì cũng diễn quá tốt rồi đấy chứ?
Khi tất cả mọi người đều đang hoài nghi, chỉ có Thất Tuyệt tiên quân chắc chắn nói: “Lâm Đạo Huyền, ngươi lừa được người khác, nhưng lại không thể lừa được đôi mắt này của ta!
Tất cả mọi thứ trên thế giới sẽ ở phía trước của đôi mắt này, không có gì có thể che giấu được!
Ngươi nghĩ chỉ có một mình ngươi đang tiến bộ sao? Từ sau khi bại trong tay ngươi, ta vẫn luôn nghiên cứu phương pháp nhìn thấu kiếm đạo của ngươi, lúc trước nhìn không thấu, là bởi vì ánh mắt vẫn chưa đủ mạnh, cho nên ta trên cơ sở Thất Tuyệt Kỹ, lần nữa sáng tạo ra tuyệt kỹ thứ tám!
Mệnh Vận Thần Mâu!
Một đôi mắt thần có thể nhìn thấu vận mệnh trường hà!!
Tất cả mọi thứ trên thế giới không thể thoát khỏi số phận, cũng không thể thoát khỏi đôi mắt của ta!
Cho dù ngươi có che giấu rất sâu, hầu như không thể nhìn thấy bất kỳ sơ hở nào, nhưng vận mệnh của ngươi lại cùng Lâm Đạo Huyền là kết nối cùng một chỗ, ngươi không phải Lâm Đạo Huyền thì còn có thể là ai nữa!”
Nói xong lời cuối cùng, Thất Tuyệt tiên quân đã gần như gầm thét.
Thất Tuyệt tiên quân vẫn là một người rất bình tĩnh, dường như bất luận kẻ nào hay chuyện gì cũng không thể khiến cho tâm tình của hắn ta dao động.
Ngoại trừ…. Lâm Đạo Huyền.
Hắn ta tự nhận mình là đệ nhất vạn cổ, cả đời chưa nếm thử thất bại, nhưng duy chỉ có bại trong tay Lâm Đạo Huyền, đây là sỉ nhục cả đời hắn ta cũng không thể quên.
Hôm nay nhìn thấy Cố Thanh Phong, hắn ta có chút thất thố, giống nhue muốn phát tiết ra từng cái từng cái oán niệm tích tụ từ vạn cổ ở đáy lòng này.
Nhìn thấy hành động của Thất Tuyệt tiên quân như vậy, Cố Thanh Phong càng nhíu càng sâu.
Vận mệnh của bổn đế và Lâm Đạo Huyền nối liền cùng một chỗ??
Chẳng lẽ, kiếp trước của bổn đế thật sự là Lâm Đạo Huyền?
Việc Lâm Đạo Huyền muốn làm là mở ra kỷ nguyên Vạn Cổ, tập hợp đủ sức mạnh của tiên quân, phá vỡ lồng giam của Vẫn Tinh Uyên.
Mà việc bổn đế muốn làm cũng là như thế, mở ra kỷ nguyên Vạn Cổ, thôn phệ sức mạnh của chúng tiên quân, phá vỡ lồng giam của Vẫn Tinh Uyên.
Hình như không có khác biệt quá lớn, hơn nữa Lâm Đạo Huyền chậm chạp không có xuất hiện, hoặc là kỳ thật hắn ta xuất hiện từ lâu rồi?
Quên đi, không sao cả, ta một mình ta, đệ nhất thế gian, thượng thừa nhất ở đây, đệ nhất ma vạn cổ!
Tại thời điểm này, vèo!
Một luồng kiếm ngâm giống như đến từ trên trời cao vang vọng khắp thiên địa, trong lúc bất chợt toàn bộ Tiệt Thiên Giáo đều đang run chuyển, một cỗ kiếm uy vô thượng khó có thể tưởng tượng đang từ từ dâng lên.
Kiếm ngâm kia tựa như thiên âm của đại đạo, có vĩ lực vô thượng chấn động lòng người.
Tất cả mọi người bao gồm cả Thất Tuyệt tiên quân trong nháy mắt đều biến sắc, tâm tình run rẩy, bỗng nhiên sinh ra một loại cảm giác nguy cơ, lông tơ cả người đều dựng đứng.
“Cỗ kiếm ý này!!”
“Sẽ không sai đâu! Cỗ kiếm ý áp đảo thiên địa này, chỉ có Lâm Đạo Huyền mới có được!”
Sau một khắc, chỉ thấy cả tòa Tiệt Thiên Giáo với bán kính trăm triệu vạn dặm từ từ bay lên không trung, kiếm quang rực rỡ từ phía trên phóng thích, dần dần bao phủ toàn bộ.
Vù!!
Tiếng kiếm ngâm càng ngày càng lớn, giống như thủy triều.
Còn iệt Thiên Giáo phi thăng lên trời đã hoàn toàn hóa thành một đạo kiếm quang, sau đó như nước hòa tan, vặn vẹo, ép lại.
Cho đến khi ngưng tụ thành một thanh quang kiếm to lớn như thông thiên cắt địa.
Ầm ầm!
Cả Vẫn Tinh Uyên kịch liệt rung chuyển, thiên địa sơn hà tối tăm âm trầm cũng được một tia kiếm quang này chiếu sáng, sáng chói mười phương.
Tất cả kiếm trong thiên địa đều đang run rẩy, giống như chúng đang bái kiến đế hoàng trong thế giới kiếm.
Một cỗ kiếm uy khủng bố không cách nào hình dung cũng tràn ngập theo đó, giống như một lưỡi kiếm sắc bén vô song từ kỷ nguyên Vạn Cổ xuất hiện vào giờ phút này, xuất ra một kiếm, chấn động thiên hạ!