Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Song Nguyệt Vô Biên - Chương 33

  1. Home
  2. Song Nguyệt Vô Biên
  3. Chương 33 - Diệp Lý!
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

C33 |

Diệp Lý!

Bị nhìn thấu rồi à? Nhai Nhi trong lòng hơi chột dạ, người kia vừa như không quen vừa rất quen thuộc đến từng khớp xương đang tiến tới gần, sắc mặt như muốn tìm hiểu ngọn ngành, mỗi một bước gần lại đều mang khí thế vạn quân lôi đình. Cặp mắt ấy, khuôn mặt ấy, không chút biến động vẫn làm nàng hoảng hốt.

Đây là cảm giác làm chuyện trái lương tâm, trước giờ nàng làm không ít chuyện trái lương tâm, khi còn chịu lệnh Lan Chiến nàng giết người, làm sát thủ, gặp lại kẻ thù vẫn có thể khí định thần nhàn. Chỉ duy nhất lần này không lấy giết người làm mục đích hành động, tự nhiên khiến nàng tâm hoảng khí đoản. Hai tay bấu chặt khay trà, cùng lắm thì tử chiến đến cùng dù tuyệt đối không có phần thắng. Đuôi mắt lưu ý đến chỗ cửa sổ Hồ Bất Ngôn từng đề cập tới, nàng bắt đầu tính toán phóng tới đó mất bao lâu. Nếu thả người rơi được xuống đó, với tốc độ của Hồ Bất Ngôn, trước khi người này ra tay có thoát nổi không.

Mặt nạ dù sao cũng là mặt nạ, có chế tác hoàn mỹ vẫn không che giấu được sơ hở. Không thể lùi lại, chỉ cần lui một bước, lập tức sẽ lọt vào trong lòng bàn tay hắn, nàng chỉ hơi cúi đầu, cố mọi sức tránh giao thoa với tầm mắt hắn. 

Người sống lâu, khách qua đường gặp không ngừng, phần lớn không để lại ấn tượng, chỉ có mỗi lần này từng thân mật tiếp xúc hẳn không giống thế, dù yêu hay hận đều khắc cốt ghi tâm. Hắn còn nhớ rõ vai nàng, thắt lưng nàng, cổ nàng, đến cả hai bàn tay nàng, dù có giữa vạn người, cũng chỉ một cái nhìn đã nhận ra nàng. Tiểu Hồ tử có ria mép, nét mặt thay đổi, ăn mặc cũng khác. Nhưng nàng đã quên, chiều cao và khung xương người là không thể tùy tiện thay đổi, lúc nàng hoá trang, chí ít cũng nên đệm thêm một chút ở vai, tăng thô thêm một vòng eo.

Lúc này đừng nói lại biến thành con chuột nhé! Hắn tâm niệm bình tĩnh, giống xưa kia đối mặt thu phục Vạn yêu quyển, vậy mà không biết tại sao làm không được. Hắn khí dũng như núi, trải qua ngàn năm vạn dặm, chưa bao giờ từng có nỗi hận mãnh liệt đối với ai như thế này. Không phải chỉ vì chịu phạt do Lang Huyên bị mất trộm, mà nhiều hơn là cam chịu, còn có nóng lòng tìm thấy nàng đến phát điên. Yêu nữ này… Đại tư mệnh nói không sai mà, nàng ấy đúng là yêu nữ. Nhìn xem thế giới vàng son choáng ngợp này, nàng ấy ngồi thưởng thức trong Ba Nguyệt lâu, tự do như cá gặp nước, như chưa bao giờ nghĩ tới chuyện ở lại Bồng Sơn. Nàng ấy quyến luyến hồng trần, mê vinh hoa, miệng thì lại đầy lời yêu thương, thật đáng giận cho hắn từng tin tưởng nàng. Giờ mộng đã xong, một lúc xuân phong đã xong nàng đi lục lọi Lang Huyên, để cho hắn gánh tiếng xấu. Đánh đổi một thân trong sạch chỉ để trộm một quyển sách vẽ, đến cùng nàng coi hắn là gì chứ?

Có lẽ trong sạch đối với loại người như nàng chắc cũng chả quan trọng, hắn nhìn chằm chằm khuôn mặt người kia, từng bước từng bước tới gần. Khi sắp chạm đến, hắn đưa tay lên, phía sau bỗng nhiên có tiếng Tô Họa: “Lâu chủ, sao cô quay lại!”

Hắn theo bản năng quay đầu, một khắc sơ sót bỏ qua người trước mặt. Trong nháy mắt, bóng người chợt động, từ cửa sổ phi thân xuống. Hắn thầm nghĩ không được rồi, ra tay bắt lấy không khí, chạy vội tới trước cửa sổ, chỉ thấy một bóng áo đỏ chợt lóe, không còn tung tích của nàng!

“Diệp Lý!”

Phía sau vang lên tiếng hét to của hắn, trên lưng Hồ Bất Ngôn Nhai Nhi rụt cổ, trong lòng thùng thình tiếng trống, túm lấy mớ lông cổ tay nhịn không được run run.

Trên đầu gió mạnh gào rít, đến lúc này mới hối hận, sao ban nãy đầu óc nôn nóng muốn về Ba Nguyệt Lâu cho bằng được. Quay đầu nhìn lại, đệ tử Tử Phủ bày thế bao vây, trên mái đình đài vọng các trùng điệp nối nhau của Vương Xá Châu, mọi người đang phóng nhanh như tên. Nàng thở gấp, “Không nói nữa, bọn họ đuổi theo kìa.”

Hồ Bất Ngôn không nói, hắn chạy trốn luôn nghiêm túc, đè thấp người xuyên qua phường viện. Lâm Thuỷ Lâu là kỵ lâu, phía trên dùng để thưởng cảnh xem hoa, phía dưới để cho người đi lại ghé qua. Trong lúc đệ tử Tử Phủ nhảy trên lầu cao san sát phía trên, bọn họ phóng theo hành lang dài bên dưới mà chạy. Ban đêm đám người hoan lạc vừa mới kéo màn che, bốn phía đều là người rượu dẫn tai nóng, Hồ Bất Ngôn cố ý gây rối loạn, đám người bên trong vừa thấy hồ ly kinh khiếp la lớn. Đám đông đổ ra rủ nhau xem thần tiên, cảnh kịch liệt truy đuổi như vậy, hấp dẫn hơn cảnh diễn đao kiếm của khách ngoại bang nho nhỏ nhiều. Người của Tử Phủ cũng không muốn rối loạn hồng trần, thấy người tụ tập, chỉ có thể dừng lại, biến mất trong bóng đêm mờ mịt.

Tại một góc chân tường, Hồ Bất Ngôn lưng dựa vách tường lạnh lẽo thở gấp, vỗ ngực nói: “Suýt chút bị cô hại chết! Tên tình lang kia khi nhìn thấy cô, hắn có nói thích cô hay không?”

Nàng ngoảnh mặt làm ngơ, cầm kiếm ẩn thân, ló đầu quan sát ngoài đường, phát hiện đám người đuổi theo thật sự đã bỏ đi, mới buông lỏng.

Xương cốt rã rời, nàng nhìn lão hồ ngồi sững trên đất, tự nhiên có hứng nhạo báng hắn: “Hắn dĩ nhiên muốn ta chứ, ta biết hắn mỗi ngày mỗi đêm đều nhớ đến ta —— muốn giết ta.”

“Không hẳn nha.” Hồ Bất Ngôn lau mồ hôi, “Vừa rồi cô có nghe thấy ngài ấy gọi cô là gì không? Không phải Nhạc Nhai Nhi nha, mà là Diệp Lý! Nghĩa là sao hiểu hôn? Nghĩa là trong trí nhớ của ngài cô rất quan trọng, với ngài cô là Diệp Lý, không phải là Ba Nguyệt Lâu Lâu chủ đâu nha.”

Nhai Nhi thấy lão thao thao bất tuyệt không chút hứng thú, chỉ thấy lần này thật may mắn. Hồ Bất Ngôn nhìn nàng, ôm má thở dài: “Đàn ông ngây thơ thật phiền phức, ta chỉ cho cô, lần sau lỡ có lọt vào tay ngài ấy không cần sợ, nói chuyện tình cảm nè, làm nũng với ngài nè, cô sẽ có cơ hội khiến ngài ấy chừa con đường thoát cho cô.”

Cuối đuôi mắt lão hồ kia nhất thời phóng đến một tia mị nhãn, đương nhiên Hồ Bất Ngôn không cho rằng nàng có ý với hắn, nhưng hết cách, vẫn hơi lưu chuyển nhìn trộm nàng một cái.

Quả nhiên nàng vẫn giữ giọng cứng rắn, đứng lên vỗ vạt áo phủi bụi, “Đừng dong dài nữa, đi thôi.”

Đi đâu đây? Hình như hết chỗ có thể đi rồi. Lần này mạo hiểm chỉ có một điểm tốt, là để cho hắn tận mắt thấy nàng chạy, sẽ không tiếp tục ép buộc Tô Họa giao người, Ba Nguyệt Lâu tạm thời có thể không gặp khó.

Hồ Bất Ngôn đứng lên, mười ngón ôm gáy, đang muốn đề nghị nàng nên dứt khoát cùng hắn về Phương Trượng Châu thì trên con đường mòn kia một bóng đàn ông cầm đèn đi tới. Người này mặc một thân áo gấm, bào cư thêu vàng bạc phác họa mây trời, dưới ánh đèn màu cam nổi lên ôn nhu lãng tử. Vòng miệng đèn lồng hắt lên mặt hắn như ánh chiều tà, không có góc cạnh, hiền lành như ngọc, thấy bọn họ thân thiện cười nhẹ: “Nhạc Lâu chủ đi xa mấy ngày, lâu rồi không gặp!”

Loè loẹt, người này đến không mấy tốt lành. Hồ Bất Ngôn híp mắt dò xét, tỉnh bơ giấu nàng ra phía sau lưng, “Nhiệt Hải công tử à?”

Lư Chiếu Dạ mỉm cười nói phải, “Khi nãy ở buổi tiệc yến biểu diễn huyễn thuật, bên ngoài bỗng nhiên chấn động, ta còn tưởng là phép gì của thuật sĩ, không ngờ đó là Lâu chủ. Lâu chủ gặp chuyện khó khăn à? Đám người áo đen vừa rồi là đuổi giết Lâu chủ sao?”

Một người chưa bao giờ gặp qua mặt thật của nàng, lại quá dễ dàng nhận ra, xem ra vị Nhiệt Hải công tử này ở Ba Nguyệt Lâu khí lực không hề nhỏ. Nhai Nhi mím môi cười cười, “Gặp chút phiền toái, không đáng nhắc tới. Lư công tử đêm trăng cầm đèn đi một mình, thật có nhã hứng.”

Lư Chiếu Dạ nói không phải, “Ta là cố ý đến mời Lâu chủ, đã đi ngang Vọng Giang Lâu của ta, không thể không vào. Hàn xá ta không xa, lâu chủ nếu không chê, mời đến hàn xá ngồi một lát, ta dâng rượu ngon khoản đãi khách quý, được không?”

Nhai Nhi suy nghĩ một chút, thấy cũng tốt, dù sao cũng có ý đi thăm dò đến tận cùng, y đã mời, liền mượn nước đẩy thuyền.

Nàng chắp tay thở dài, “Đêm khuya quấy rầy Lư công tử, chỉ sợ với tôn phu nhân không tiện.”

Lư Chiếu Dạ lại cười, “Đâu nào, lâu chủ là khách quý khó mời. Nội tử đã sớm nghe qua đại danh Lâu chủ, cũng biết ta ủy thác Ba Nguyệt lâu làm việc, thường nói muốn đi chào Lâu chủ. Hôm nay vừa vặn gặp duyên, ta sai người mời nàng ra hầu rượu, mong hân hạnh được đón tiếp lâu chủ.”

Nhai Nhi mỉm cười gật đầu, nhớ tới khuôn mặt Lư phu nhân kia, đáy lòng không khỏi một trận run lạnh. Thật kỳ quái, theo lý diện mạo như nàng ấy là tuyệt không muốn dễ dàng gặp người, vị Nhiệt Hải công tử lại vẫn thân thiện mời phu nhân hắn ra tiếp, cũng không rõ trong hồ lô bán thuốc gì.

Hồ Bất Ngôn đối với việc uống rượu rất hứng thú, hắn cười lớn: “Vừa vặn ta chạy đến khô hết miệng lưỡi, vậy mượn chỗ công tử, lấy rượu thay trà.”

Lư Chiếu Dạ cười ôn nhã, so tay, “Hai vị mời.”

Không thể không nói, quý công tử này thật là người tràn ngập thi tình, tinh tế đến tận tư tưởng, thực không dễ có thể bắt chước.

Đường mòn phủ kín hoa rơi, cánh hoa kia có lẽ là cây đào, theo áo hắn lất phất nhẹ nhàng, lưu chuyển mềm nhẹ quấn mỗ bước chân nhấc lên. Vương Xá Châu khắp nơi xa hoa lãng phí, nhưng con đường này hướng đến Vọng Giang Lâu, lại như âm u an nhàn không đáy, như lối thoát mờ ảo lạnh lẽo trong rừng, rất trần tục, lại rất thoát tục.

Nhai Nhi cùng Hồ Bất Ngôn trao đổi ánh mắt, Hồ Bất Ngôn trừng mắt nhìn, “Cô nhìn ta làm gì, sợ ta uống say à?”

Con hồ ly này mười phần là ít học, nhưng lại sáng dạ một điểm đã thông. Nàng khoát tay nghênh ngang đi, “Không sai, mê rượu lại thích ăn phạt.”

Lư Chiếu Dạ quay đầu nhẹ nhàng cười, cũng không nói gì. Đi chừng năm mươi bước, giơ tay chỉ, “Ở phía trước thôi, Phía trước Vọng Giang Lâu dùng làm yến khách, phía sau là chỗ phu thê chúng ta hằng ngày sinh hoạt. Phía trước quá huyên náo, người nhiều mắt tạp, Lâu phía sau tốt hơn, nơi đó yên tĩnh hơn, có thể nói chuyện riêng.”

Nhai Nhi ngẩng đầu nhìn qua, chỗ đứng góc nhìn khác, cảnh trí không giống. Lần trước nàng vượt nóc băng tường, cũng không để ý đến bố cục xung quanh, giờ là dạo chơi tuỳ hứng mà đến, đương nhiên phải thưởng thức cho đáng.

Lúc trước Nhiệt Hải công tử ở Vương Xá đầu tư dựng lên đình đài, Vọng Giang Lâu là chỗ quan trọng nhất. Lâu có bốn tầng, mái cong kiểu dáng phức tạp, ngói xanh tường trắng cửa sổ đỏ, đèn cung đình treo cao khắp nơi. Kỳ lạ nhất không phải Lâu kia, mà là cây đào bên cạnh vô cùng to lớn che nửa Lâu. Nàng chưa bao giờ gặp qua cây nào lớn như vậy, ước chừng tuổi cây trên dưới ngàn năm, cành lá tua tủa, hoa nở rực đầy cây, cả đường mòn được trải cánh hoa là từ nó. Nặng nề, rất trắng sáng làm nổi bật Họa Lâu, vì thế cảnh Lâu cũng mờ ảo như Nhiệt Hải công tử, tao nhã mà sâu không lường.

Nhai Nhi ta thán: “Lư công tử là phong lưu nhã sĩ, phủ đệ quả nhiên cũng có phong cách riêng.”

Lư Chiếu Dạ khiêm tốn, “Hồng trần vạn trượng, khắp nơi đều là người tinh tế cả. Ta chỉ là một người phàm tục thôi, nói yêu cuộc sống đẹp đẽ chỉ làm Lâu chủ chê cười.” vừa nói vừa dẫn người lên sườn dốc.

Chỗ ngồi cạnh ban công, gió đêm thổi qua phất phơ thổi trang phục, sau đó một mùi nồng đậm tận trời đất thổi đến. Nhai Nhi nhớ được mùi này, đúng là hương được đốt trong phòng Lư phu nhân. Nàng ngửa đầu nhìn, chỉ nhìn thấy gấm họa lụa bay theo gió, người trên lầu như ở trên chín tầng mây, đôi giày đụn vân giống như đạp lên giữa không. 

Không biết Hồ Bất Ngôn thấy vị phu nhân kia, có phát ra cảm giác hoa tươi mùi phân trâu không. Bọn họ cố ý đi chậm nửa bước, nghe thấy Lư Chiếu Dạ dịu dàng lòng đầy yêu thương tiếp đón: “Tiểu Tình, xem xem ta mời ai đến.”

Nhai Nhi đã chuẩn bị tốt để nhìn thẳng mặt, quấn qua lan can khắc hoa mà xuất hiện, dĩ nhiên là một khuôn mặt xinh đẹp. Nét mặt không tính là đẹp nhưng đoan chính. Làn da vô cùng đẹp, vô cùng mịn màng nhẵn nhụi, thật khác một trời một vực với tướng dữ tợn đêm đó.

Nhai Nhi âm thầm kinh ngạc, nhưng không lộ nghi hoặc ra mặt. Chỉ thấy Lư phu nhân đạp bước sen khoan thai mà đến, nghe Lư Chiếu Dạ giới thiệu xong, lập tức lộ ra vẻ mặt kinh diễm.

“Vị này chính là Nhạc Lâu chủ sao? Ai cha, ta ngưỡng mộ Lâu chủ đã lâu, hôm nay gặp mặt quả nhiên không tầm thường.” Vừa nói vừa dẫn vào trong đình đài, “Lâu chủ là quý nhân nhiều việc, ta từ sớm đã muốn gửi bái thiếp mở tiệc chiêu đãi, lại sợ Lâu chủ không rảnh nên cứ chần chừ. Không ngờ hôm nay có cơ duyên này, Lâu chủ hạ mình giá lâm, thật sự làm phu thê chúng ta thụ sủng nhược kinh.”

Nếu nói thái độ Lư Chiếu Dạ đơn thuần là khách sáo, thì phu nhân hắn lại có chút nhiệt tình quá mức. Nhai Nhi rất để ý, Lư phu nhân vài ba lần định bắt chuyện làm thân, đều bị nàng không lộ ra khéo léo từ chối, nhưng chống đỡ được tay chân, lại ngăn không được tầm mắt.

Ánh mắt Lư phu nhân không hề kiêng dè, không thể nói là ngưỡng mộ, mà là tham lam. Đâu đây như sói gặp con mồi, răng nanh dưới môi sinh động, con mồi lơ là sẽ một cắn xuyên thấu da thịt.

Nhiệt Hải công tử quan tâm đến tin tức của Mưu Ni thần bích, nho nhã nâng ly cạn chén không chút dư thừa. Kính qua một vòng rượu, liền dè dặt hỏi tin liên quan đến Thần bích.

Nhai Nhi chưa đáp lại, Hồ Bất Ngôn đã giành lời, “Lư đại công tử không biết hung hiểm bên trong, trên giang hồ chuyện tranh đoạt Thần bích vốn đã từ lâu, Lâu chủ bọn ta vì nhận sự nhờ vả của công tử, tự mình đi Yên Vũ Châu, cũng do Thần bích này mà chọc tới phiền toái. Lâu chủ bọn ta rất giữ phép tắc giang hồ, dù cho mình khó xử cũng muốn đạt thành tâm nguyện cho công tử, công tử về mặt thù lao cũng nên không thể chậm trễ.”

Lư Chiếu Dạ nói đó là nhất định, không kiên nhẫn vì Hồ Bất Ngôn lắm miệng, cũng vẫn giữ vẻ mặt bình thản, dừng một chút lại hỏi: “Như vậy trước mắt tiến triển thế nào? Theo ý Lâu chủ, tại hạ còn cần chờ bao lâu?”

Nhai Nhi chỉ cười, “Lư công tử gấp gáp rồi, trên giang hồ có nhiều môn phái truy tìm tung tích nó hai mươi năm, chưa có gì rõ ràng, công tử phó thác Ba Nguyệt Lâu chưa tới mười ngày ngắn ngủi, nếu như trong mười ngày này ta giao được Thần bích giao ra, ngài có thể tin Thần bích này là thật sao?”

Lư Chiếu Dạ lộ vẻ thẹn thùng, “Lâu chủ nói có lý, quả thật là ta đường đột, thật sự là muốn dùng nó gấp, cho nên hơi vội vã, xin Lâu chủ bao dung.”

Hồ Bất Ngôn nhân cơ hội lại hỏi một câu: “Lư công tử, ngài đã không cầu tiền tài, vậy muốn dùng Thần bích làm gì? Thần bích vốn là vũ khí được bài danh trên Thần Binh Phổ, lấy thứ giết người làm đồ chơi, lại cũng đâu thể cầm nó làm ngọc tỷ một nước, chẳng lẽ ngài đem nó đệm chân giường à?”

Lư Chiếu Dạ như lười tiếp chuyện hắn, không tươi cười, “Công tử nói giỡn rồi, Lư mỗ có việc khác gì cần dùng, thứ lỗi cho ta tạm thời không tiện nói. Ta có lập khế ước với Ba Nguyệt lâu, các người làm việc cho ta, xong chuyện ta thực hiện mọi lời hứa. Lâu chủ coi như không cần tiền thù lao, cũng phải để ý đến chân tướng chứ!”

Hai mắt y như ánh đuốc, xuyên thủng mọi sắc bén. Nhai Nhi đang bị Lư phu nhân chăm chú nhìn chậm rãi gật đầu, “Lư công tử yên tâm, chuyện Ba Nguyệt Lâu đã nhận lời nhất định sẽ làm được. Xin công tử cho ta mấy ngày, ta tất nhiên sẽ cho công tử một câu trả lời thuyết phục.”

Họ cáo từ rời đi, vợ chồng Lư thị đứng dậy đưa tiễn, đưa đến trên sườn dốc.

“Thế nào?” Lư Chiếu Dạ cúi đầu hôn trán vợ.

Tiểu Tình dựa vào y, cười đến mỹ mãn, “Tốt lắm.”

“Lần này quyết định không thay đổi chứ?” Y có phần hết cách kiềm chế ả, trong lời nói tràn đầy sủng nịnh.

Tiểu Tình nhón chân ôm cổ hắn, một tiếng “Lư lang” kêu đến triền miên, “Được thứ tốt nhất, đổi làm gì nữa? Từ đây không đổi nữa, thiếp nói sẽ giữ lời.” 

| 

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 33"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

tram-thu-nhan-tai-ach.jpg
Trạm Thu Nhận Tai Ách
30 Tháng 3, 2025
toan-cau-ma-vuong-bat-dau-lua-chon-tham-uyen-cu-long.jpg
Toàn Cầu Ma Vương Bắt Đầu Lựa Chọn Thâm Uyên Cự Long
13 Tháng mười một, 2024
vu-gioi-thuat-si.jpg
Vu Giới Thuật Sĩ
13 Tháng mười một, 2024
yeu-tron-mot-doi.jpg
Yêu Trọn Một Đời
4 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online