Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 8

  1. Home
  2. Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê
  3. Chương 8
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 8. Chẳng lẽ tiểu sư đệ đang xấu hổ

Edit + beta: Iris

Quý Từ không rõ vì sao mình lại không được nhận đồ của Thanh Ngọc trưởng lão, cũng cảm thấy làm vậy không hợp lý chút nào.

Nhưng nhìn vẻ mặt quật cường của tiểu sư đệ, anh vẫn bất giác mềm lòng:

“Được được, không nhận thì không nhận. Tiểu sư đệ, đệ đúng là.”

Sao lại độc đoán như vậy? Chẳng lẽ tưởng anh cướp đối tượng của y sao?

Nghĩ vậy, Quý Từ cảm thấy vô cùng khó hiểu.

Làm ơn đi, tốt xấu gì anh cũng là một cậu trai 20 tuổi tuấn tú, không nói đến thân thể khỏe mạnh đến mức nào, ít nhất cũng thuộc dạng vai rộng chân dài, cơ bụng bốn múi.

Hơn nữa anh không thích nam nhân, dù có thích thì cũng nên coi trọng một người có tướng mạo xinh đẹp tinh xảo như tiểu sư đệ, sao lại phải tranh giành những kẻ cao to hơn anh, nói không chừng móc ra thứ kia còn to hơn anh thì sao?

Quý Từ lắc đầu, vẻ mặt trìu mến nhìn Tần Giác:

“Tiểu sư đệ yên tâm, ta không có bất kỳ suy nghĩ không an phận nào.”

Tần Giác nghe được lời này thì nhìn anh bằng ánh mắt phức tạp, cuối cùng nhỏ giọng dặn dò:

“Chưởng môn và các trưởng lão đó không phải là người tốt, đừng gần gũi với bọn họ.”

Quý Từ cười nói được.

Tần Giác nói tiếp: “Đi theo ta, ta sẽ bảo vệ ngươi.”

Quý Từ “ấy” một tiếng, cười hì hì nói: “Vậy đại sư huynh phải nhờ đệ bảo vệ rồi.”

Nói xong, anh để chổi sang một bên, nói: “Tiểu sư đệ, rời giường thôi, đi ăn gà nướng.”

Quý Từ vừa nói vừa nhìn chằm chằm Tần Giác một lúc, sau đó lấy khăn tay ra, nghiêng người lau mồ hôi trên mặt Tần Giác.

Tần Giác mở to hai mắt, vô thức lùi về phía sau: “Ngươi làm cái gì đó?!”

“Lau mặt chứ gì.” Quý Từ vô tội nói, phát hiện vẻ mặt kháng cự của Tần Giác, thanh niên có chút bất mãn, “Tiểu sư đệ, đệ vừa đến nơi này đã ngất đi, mỗi lần đổ mồ hôi đều là sư huynh lau giúp đệ, đừng nói là lau mặt, toàn thân cũng đã lau cho đệ rồi, đến mức ta kiệt sức cả ngày lẫn đêm.”

“Đệ thì hay rồi, sau khi tỉnh lại thì bắt đầu vô ơn, tiểu sư đệ, đệ làm vậy khiến ta đau lòng lắm đó, làm người không thể quên cội nguồn được.”

Vẻ mặt Tần Giác cứng đờ, gần như không phát ra được tiếng: “Lau… Lau toàn thân?”

“Đúng vậy,” Quý Từ cong môi cười trêu chọc, “Chẳng lẽ tiểu sư đệ xấu hổ hả? Nhưng nếu ta không lau giúp đệ, đến khi đệ tỉnh lại thì sẽ thúi hoắc.”

Tần Giác: “…”

Y nhắm mắt lại: “Ngươi đừng nói nữa.”

Trên gương mặt của thiếu niên hơi ửng đỏ, dáng vẻ xấu hổ, Quý Từ cảm thấy rất thú vị, không khỏi bật cười.

Kết quả vừa cười thành tiếng đã bị Tần Giác lườm một cái.

Quý Từ sáng suốt ngậm miệng lại, nhưng trong đôi mắt sáng ngời vẫn hiện rõ ý cười.

Thanh niên thò đầu qua, khuôn mặt trắng nõn, khóe môi cong lên, cầm khăn tay cẩn thận lau mồ hôi trên mặt Tần Giác, động tác rất nhẹ nhàng.

Hiện giờ khoảng cách của bọn họ rất gần, một khoảng cách khiến Tần Giác không chịu đựng nổi, muốn kéo dài khoảng cách ra.

Nhưng thiếu niên cố kiềm chế sự thôi thúc này, ánh mắt y bất giác rơi lên hàng mi dài của đối phương, nhìn một lúc mới dời tầm mắt đi.

“Được rồi.”

Quý Từ hài lòng nhìn khuôn mặt đã trở về trạng thái trắng nõn của thiếu niên, anh bỏ khăn tay vào chậu nước luôn được đặt ở mép giường, dẫn Tần Giác ra khỏi phòng.

Trò hề vừa rồi không làm anh quên tính toán thời gian nướng gà.

Cơn giận của Quý Từ có thể tan nhanh như vậy, một mặt là vì không nỡ hung dữ với tiểu sư đệ, mặt khác là vì sợ cãi nhau sẽ quên mất việc nướng gà.

Làm ơn đi, anh vất vả lắm mới xử lý được con gà nướng này! Nếu nó bị cháy đen chắc anh đau lòng chết mất.

Quý Từ nghĩ vậy thì thở dài, sau đó hứng thú bừng bừng cầm quạt xếp quạt bếp lò.

Tần Giác ngồi trên ghế đá trong sân, cách bếp lò không xa, có thể nhìn thấy rõ động tác của Quý Từ.

Chiếc quạt xếp được làm rất tinh xảo, mặt quạt màu vàng đen, bên trên vẽ một bức tranh sơn thủy mờ ảo, phía dưới bên trái có một con dấu màu đỏ, là do một danh gia làm ra.

Chỉ một chiếc quạt xếp như vậy cũng có giá hơn mấy vạn lượng bạc trắng.

Tần Giác cau mày không nói gì, một lúc lâu sau vẫn không nhịn được nói: “Sư huynh, chiếc quạt này rất quý, ngươi chỉ dùng nó để quạt gió thổi lửa, có phải có chút không thích hợp không?”

Nghe vậy, Quý Từ thản nhiên trả lời: “Dùng được thì cứ dùng thôi, dù nó là quạt giấy hay quạt tơ vàng, chỉ cần có thể sử dụng được thì nó chính là cây quạt tốt.”

Tần Giác: “…”

Nghĩ kỹ lại thì hình như cũng có lý:

“Thụ giáo.”

Không lâu sau, món gà nướng thơm phức ra lò.

Quý Từ đặt con gà bọc lá chuối lên đĩa rồi lấy ra, cuối cùng đặt lên bàn đá.

Vốn dĩ anh định bốc tay ăn, nhưng khi nhìn bàn tay thon dài trắng nõn của tiểu sư đệ, cảm thấy cách ăn thô lỗ như vậy không phù hợp với hình tượng hoa trên núi cao của tiểu sư đệ, cuối cùng vẫn lấy hai chén đũa ra.

Sau khi mở lá chuối ra, mùi thơm nồng nàn lan ra, ngay cả Tần Giác vốn cảm thấy gà nướng không phải là yến tiệc cũng vô thức nuốt nước bọt.

Tuy Quý Từ không biết giết gà, nhưng lại rất giỏi nướng gà.

Thịt gà được rắc hạt tiêu và nhiều loại gia vị có một không hai, thịt gà giòn thơm, thậm chí ngay cả da cũng được nướng chín đều nên rất ngon.

Quý Từ ứa nước miếng.

Anh nhìn tiểu sư đệ đang bối rối không biết phải làm gì nên giúp y lấy một miếng đùi gà lớn và mấy miếng thịt khá lớn đặt vào chén của tiểu sư đệ, trìu mến nói:

“Ăn đi, ăn nhiều một chút, đệ sẽ cao lên.”

Ngón tay Tần Giác giật giật, sau đó im lặng cầm đũa lên bắt đầu ăn.

Thịt gà rơi vào đầu lưỡi, sau khi nhai vài cái, trong mắt y hiện lên vẻ kinh ngạc nhưng nhanh chóng biến mất.

Tốc độ ăn của thiếu niên lặng lẽ tăng lên, nhưng do thói quen nên tư thế vẫn rất tao nhã.

Nhìn cảnh này, Quý Từ có chút vui mừng.

Nếu tính theo tuổi thì kiếp trước anh 23 tuổi, kiếp này anh 20 tuổi, mà thiếu niên trước mặt chỉ mới vừa 17 tuổi.

Quý Từ nhìn Tần Giác như người lớn nhìn trẻ nhỏ, tràn ngập yêu thương.

Thấy tiểu sư đệ ăn vui vẻ như vậy, Quý Từ cũng rất hưởng thụ.

Anh định gắp cho mình một miếng đùi gà thì nghĩ tới gì đó, động tác cũng dừng lại.

Có phải Thanh Ngọc trưởng lão nói chừa lại cho hắn một ít không?

Quý Từ nhìn đùi gà bóng lưỡng, nuốt nước bọt rồi quyết định lùi lại một bước, chỉ ăn một miếng cánh gà.

Thôi vậy, Thanh Ngọc trưởng lão là trưởng bối, thứ tốt phải dành cho trưởng lão trước.

Nghĩ đến đây, Quý Từ tự mình cảm động đến muốn rơi nước mắt.

Đây có phải là tính cách phẩm chất đẹp đẽ của nam sinh viên đại học trẻ trung và đầy thanh xuân không? Gớt nước mắt!

Ăn xong, Quý Từ vội đuổi Tần Giác muốn giúp dọn dẹp về phòng nghỉ ngơi, sau khi xác định thiếu niên đã rời đi, lúc này anh mới có tật giật mình bỏ số đùi gà và thịt gà còn lại vào hộp cơm, định lát nữa sẽ đưa qua cho Thanh Ngọc trưởng lão.

Mặc dù Tần Giác không muốn anh lui tới nhiều với Thanh Ngọc trưởng lão, nhưng Quý Từ vẫn có một số suy tính riêng.

Một mặt, anh đã đồng ý với Thanh Ngọc trưởng lão sẽ gửi gà nướng qua trước, mặt khác, trong mắt Quý Từ, Thanh Ngọc trưởng lão là một người cực kỳ tốt.

Quân tử nhẹ nhàng, ôn tồn lễ độ, còn tặng Kim Sang Dược cho anh.

Mặc dù cuối cùng số thuốc kia bị Tần Giác ném đi.

Dù thế nào đi nữa, món gà nướng vẫn phải được đưa cho hắn.

°°°°°°°°°°

Lời editor: Tính ra tuổi kiếp trước của Quý Từ lớn hơn tui 1 tuổi á (⁠ノ゚⁠0゚⁠)⁠ノ

Đăng: 14/11/2023

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 8"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

trung-mau-hom-nay-cung-con-muon-lam-nguoi-convert.jpg
Trùng Mẫu Hôm Nay Cũng Còn Muốn Làm Người Convert
1 Tháng mười một, 2024
ngu-sung-trong-long-ban-tay-bao-quan-tan-tat.jpg
Ngư Sủng Trong Lòng Bàn Tay Bạo Quân Tàn Tật
10 Tháng 4, 2025
tham-thuc-vat-hoang-da.jpg
Thảm Thực Vật Hoang Dã
28 Tháng mười một, 2024
thai-y-nhat-pham.jpg
Thái Y Nhất Phẩm
2 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online