Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 6

  1. Home
  2. Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê
  3. Chương 6
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 6. Trước kia Quý Từ trông như thế này sao?

Edit + beta: Iris

Quý Từ không biết mình đã bị Hàn Sinh trưởng lão coi là người ngoài, sau khi Hàn Sinh trưởng lão rời đi, anh mới cẩn thận hỏi:

“Tiểu sư đệ, chúng ta hẹn nhau ôn tập công khóa khi nào vậy?”

Tần Giác chậm rãi liếc nhìn anh một cái.

Thiếu niên dung mạo lạnh lùng tinh xảo, đôi mắt hẹp dài, móc trong cong ngoài*, lúc bị y liếc nhìn như vậy, anh thấy hơi ngột ngạt.

*Móc trong cong ngoài (内勾外翘), mn xem hình nha chứ không biết diễn tả thế nào nữa.

“Ta chỉ là không muốn ở chung với Hàn Sinh trưởng lão.”

Nghe y nói như vậy, Quý Từ càng khó hiểu: “Tại sao? Trước đây quan hệ giữa đệ và Hàn Sinh trưởng lão rất tốt mà?”

Các vị trưởng lão là y…

Ánh mắt Tần Giác trở nên lạnh lùng, trong lòng đau buốt: “Đừng nhắc đến hắn nữa, ta tự có suy tính.”

Nói xong thì cất thuốc mỡ giúp Quý Từ, rồi quay lại bàn luyện chữ.

Quý Từ nghĩ mãi không ra nên cũng không nói gì thêm, suy nghĩ một chút rồi hỏi:

“Tiểu sư đệ, đệ thật sự không ăn gà nướng hả?”

Tần Giác nhắm mắt lại: “Là ngươi muốn ăn?”

Quý Từ bị đoán trúng tâm tư, nhất thời cảm thấy chột dạ: “Nói bừa cái gì đó, chỉ là vì bình thường ta thấy tiểu sư đệ ăn uống quá nhạt nhẽo, thỉnh thoảng nên ăn một yến tiệc mới được…”

Gà nướng mà cũng được xưng là yến tiệc? Tần Giác hết nói nổi, tự hỏi vị sư huynh này chưa từng ăn qua món ngon gì sao.

Y không muốn nghe Quý Từ nói chuyện này mãi: “Vậy ăn gà nướng đi.”

Quý Từ lập tức ngừng nói, chạy ra ngoài chần gà bằng nước nóng.

Trong phòng ngủ của Tần Giác có một cửa sổ hướng ra sân, ánh mắt y lướt qua cửa sổ, khi nhìn thấy thanh niên trong viện thì ngòi bút trong tay khựng lại.

Dựa vào tu vi kiếp trước của y, nếu xử lý những trưởng lão đó thì hơi miễn cưỡng, sau khi hoàn thành kế hoạch thì y cũng không chiếm được nhiều chỗ tốt.

Nhưng bây giờ thì khác, y có rất nhiều thời gian để rèn luyện bản thân. Xem ra ông trời cũng cảm thấy sự trả thù kiếp trước của y vẫn chưa sảng khoái.

Nếu có thể, trong mắt Tần Giác lóe lên màu máu vui mừng, y hy vọng mình có thể giết đám ngụy quân tử, mặt người dạ thú kia càng sớm càng tốt.

Về phần Quý Từ…

Tần Giác hơi cau mày, thanh niên này vốn không nằm trong kế hoạch của y, nhưng mấy ngày nay anh bị y lấy ra làm tấm khiên, có lẽ đã bị Hàn Sinh nhắm đến.

Thôi, xét đến giao tình mấy ngày nay, y sẽ bảo vệ thanh niên này.

Y đang nghĩ như vậy, ngoài cửa sổ bỗng truyền đến tiếng gào của Quý Từ:

“Tiểu sư đệ! Tiểu sư đệ! Con gà này nó biết mổ người nè!”

Tần Giác: “…”

Y hít một hơi thật sâu, thầm mắng: “Ngu quá.”

–

Cuối cùng con gà kia đã bị Quý Từ giao cho đại nương ở thiện phòng.

Đại nương nhìn con gà trong tay: “Ý ngươi là, ngươi muốn ta mần thịt con gà này giúp ngươi?”

Quý Từ vội vàng gật đầu.

Đại nương nhắm mắt lại: “Vốn dĩ nơi này không cho phép người ngoài mượn gà, ta nể mặt Tiểu Giác nên mới phá lệ giao cho ngươi một con, kết quả bây giờ ngươi nói với ta là không biết mần gà?”

Cổ họng Quý Từ lên xuống, hơi chột dạ: “Đại nương, ta cũng không ngờ đến chuyện này, ta thật sự không biết mần gà…”

“Không biết mần gà vậy lúc trước ngươi tìm ta để mượn làm gì?!”

Quý Từ lấy Tần Giác ra làm cái cớ cho qua chuyện: “Còn không phải là vì tiểu sư đệ bị thương sao? Ta cũng chỉ muốn cho hắn ăn cái gì đó ngon chút thôi.”

Nghe đến tên của Tần Giác, vẻ tức giận trên mặt đại nương tiêu tan một ít.

Nàng xách con gà đã bị chần bằng nước nóng nhưng vẫn sống nhăn răng lên, ném vào chậu gỗ, một tay nắm lấy hai chân và hai cánh đang vẫy phành phạch của con gà, một tay khác cầm con dao làm bếp, giơ lên rồi chém xuống, cắt cổ con gà, máu lập tức chảy ra.

Quý Từ không tiếc lời khen ngợi: “Đại nương thật lợi hại!”

Đại nương “hừ” một tiếng, phớt lờ anh.

Quý Từ tiếp tục nói: “Thật đó, trước giờ ta chưa từng gặp ai có kỹ năng dùng dao nhanh hơn đại nương, dù chỉ là cắt cổ một con gà nhưng ta như thể cảm nhận được sự đau đớn bén nhọn đó, lưỡi dao sáng như tuyết, miệng vết thương rất gọn gàng, nếu không khắc khổ nghiên cứu vài chục năm sẽ không đạt đến trình độ này!”

“Đại nương, đệ tử của đạo tông chúng ta chắc chắn rất thích đồ ăn ngươi nấu.”

Không có một đầu bếp nào lại từ chối lời khen ngợi thế này, huống chi thiếu niên trước mắt còn rất xinh đẹp, khóe môi luôn mang theo ý cười, cho dù là đang nịnh nọt nhưng nhìn cũng rất vui mắt.

Đại nương không tức giận nổi nữa, nàng bất giác cười rộ lên, mắng: “Cái tên nhóc nhà ngươi, miệng lưỡi trơn tru.”

Quý Từ mỉm cười: “Nào có chứ, đây là lời thật lòng mà.”

Thấy đại nương đang định nhổ lông gà, Quý Từ vội bước tới: “Đại nương, ta cũng đến giúp.”

Đại nương nhìn y phục tơ lựa trên người anh, mắng: “Ngươi lại đây làm gì? Cẩn thận bẩn hết y phục!”

Quý Từ không nghe: “Cái này thì có sao đâu? Đại nương, y phục bẩn rồi thì có thể giặt, nhưng nếu bây giờ không nhổ lông gà thì lông vẫn sẽ còn đó! Hơn nữa, một mình ngươi nhổ lông sẽ rất mệt.”

“Ta là người tu tiên, thân thể cường tráng, xương cốt chắc khỏe, chỉ là lông gà thôi mà, không có gì đáng nói!”

Nói xong, Quý Từ đặt chiếc quạt xếp đang cầm trên tay xuống, xắn tay áo bắt đầu nhổ lông gà.

Đại nương nhìn người trẻ tuổi trước mặt, mỉm cười lắc đầu.

Thật ra người trẻ tuổi này cũng khá đáng yêu, sao trước đây lại không phát hiện ra nhỉ?

Sau khi hai người nhổ lông gà và xử lý nội tạng xong, cũng đã đến giờ Thân.

Đại nương đưa cho Quý Từ một cái bao tải, kêu anh để con gà vào trong đó.

Quý Từ cầm bao tải lên, giắt quạt xếp ở bên hông, liên tục nói cảm ơn.

Đang định ra ngoài thì nghe thấy đại nương gọi anh lại: “Đây, cái này, lấy về mà ăn.”

Đó là một hộp điểm tâm tinh xảo được làm thành hình hoa sen, trong suốt như pha lê, cực kỳ đẹp, nhìn thôi là biết rất ngon.

Quý Từ vội nhận lấy: “Ta biết rồi, ta sẽ giao cho tiểu sư đệ.”

Đại nương kia “chậc” một tiếng: “Cho tiểu sư đệ cái gì, đây là cho ngươi ăn!”

Quý Từ sửng sốt: “Cho ta?”

“Đúng vậy,” đại nương nói, “Tiểu Giác không thích ăn mấy thứ đồ ngọt này, ta thấy ngươi rất thích ăn, đây cũng coi như là một chút tâm ý của đại nương dành cho ngươi.”

Quý Từ nghe vậy thì vô cùng cảm động: “Cảm ơn đại nương! Đại nương người chính là phụ mẫu tái sinh của ta!”

Cảm động đến vậy luôn hả? Mọi người trong Tam Thanh Đạo Tông chỉ biết đến mỗi tiểu sư đệ, không biết đến đại sư huynh, câu đầu tiên mọi người nói khi nhìn thấy Quý Từ là hỏi thăm sức khỏe của tiểu sư đệ như thế nào.

Sau đó lại đưa cho một ít đồ ăn và đồ chơi, đã vậy còn liên tục cảnh cáo Quý Từ là đừng có tham lam, nói rằng những thứ này đều là cho tiểu sư đệ.

Đây là lần đầu tiên anh nhận được lễ vật từ người khác trong tông môn.

Đại nương nhìn dáng vẻ cảm động đến rơi nước mắt của thanh niên trước mặt, nhớ tới đứa nhỏ này cũng mới từ quỷ môn quan trở về, thở dài:

“Được rồi, nhanh về đi, ai muốn làm nương của ngươi chứ? Ta không có nhi tử nào ồn ào như ngươi đâu.”

Quý Từ “uầy” một tiếng, rời khỏi thiện phòng.

Anh cẩn thận cất hộp điểm tâm đi, đang nghĩ đến việc sau khi trở về sẽ ăn cùng tiểu sư đệ.

Đúng lúc này, sau lưng vang lên giọng nói trầm thấp: “Quý Từ?”

Quý Từ dừng chân, quay đầu nhìn lại ——

Nhìn thấy một nam tử bạch y, khuôn mặt thanh nhã, tay cầm một chiếc quạt xếp hình sông núi, trông như một công tử nhẹ nhàng, chính là Thanh Ngọc trưởng lão đang ra ngoài hái thuốc.

Thanh Ngọc tiến lên vài bước, đang định hỏi tình trạng của Tiểu Giác, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt kia thì hơi khựng lại.

Kỳ quái, trước kia Quý Từ trông như thế này sao?

°°°°°°°°°°

Lời editor: Hôm qua định đăng rồi mà đi chơi về trễ quá, xong dịch không kịp nên mới đăng 😅

Đăng: 11/11/2023

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 6"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

giao-thao-ban-cung-phong-bi-thanh-lanh-thu-gay-roi-convert.jpg
Giáo Thảo Bạn Cùng Phòng Bị Thanh Lãnh Thụ Gay Rồi Convert
4 Tháng mười một, 2024
dung-hong-co-y-nghi-khong-an-phan-voi-toi.jpg
Đừng Hòng Có Ý Nghĩ Không An Phận Với Tôi
4 Tháng mười một, 2024
am-ha-truyen.jpg
Ám Hà Truyện
20 Tháng 10, 2024
quy-tich-ho-hap.jpg
Quỹ Tích Hô Hấp
26 Tháng 10, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online