Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 36
Chương 36. Ăn cơm
Edit + beta: Iris
Đường Tử Thần nhìn anh với ánh mắt phức tạp, sau đó hạ kiếm xuống:
“Không cần, lần này là kỹ năng của ta không bằng người.”
Nghe vậy, Quý Từ nhướng mày, miệng lẩm bẩm gì đó.
Đường Tử Thần dựng tai lên nghe rất rõ ràng —— coi như ngươi thức thời.
Đường Tử Thần: “…”
Trận đấu kết thúc cực kỳ nhanh, gần như là chiến thắng mang tính áp đảo, bất cứ ai cũng có thể nhận ra vừa rồi Quý Từ chưa dùng hết toàn bộ thực lực.
Khi Quý Từ bước xuống từ lôi đài, tiếng reo hò của đám đông xung quanh gần như bao phủ Quý Từ.
Quý Từ lại cực kỳ bình tĩnh.
Anh đi đến trước mặt Tần Giác, câu vai y như thường lệ, lắc đầu giả vờ thở dài: “Những khán giả này thật là, chỉ là một trận đấu vòng loại nho nhỏ mà thôi.”
“Đường Tử Thần cũng không phải là nhân vật lợi hại gì, sao lại hưng phấn đến như vậy?”
Chắc chắn Đường Tử Thần đứng cách đó không xa đã nghe thấy những lời này, bên kia vang lên tiếng kiếm chém dữ dội.
Quý Từ quay mặt đi như không có chuyện gì.
Tần Giác hơi cong khóe môi: “Đường Tử Thần là thiếu chủ Cửu Trọng Thiên, lần thi đấu này có rất nhiều người ký thác kỳ vọng cao ở hắn. Kết quả hắn lại thua ngay trận đầu.”
Quý Từ nghe xong vẫn khó hiểu: “Thiếu chủ thì làm sao, bộ làm thiếu chủ thì chắc chắn sẽ thắng sao?”
Anh đảo mắt, không biết nghĩ tới cái gì: “Hơn nữa, đệ xem Cô Hồng trưởng lão suốt ngày ra vẻ trâu bò hống hách, người khác cho rằng hắn lợi hại lắm, nhưng không phải cũng bị chưởng môn đè đầu đó sao.”
Vừa dứt lời, có thứ gì đó cưng cứng đập vào đầu Quý Từ.
Lực đạo rất lớn, xen lẫn chút linh lực, đau đến nỗi khiến Quý Từ la hét gọi bậy.
Anh mắng: “Ai mà thô lỗ vậy, ném cái này từ trên cao xuống sẽ chết người đó có biết không?”
Tần Giác thở dài, thật sự lười nói nhảm với anh:
“Đừng nói lung tung.”
Quý Từ vốn muốn nói mình không có nói lung tung, nhưng anh vừa ngẩng đầu thì thấy Tần Giác cầm một quả táo đỏ.
Đây là thứ vừa đập trúng đầu Quý Từ.
Anh nhìn thấy nơi phát ra linh khí đang bám vào quả táo, Cô Hồng trưởng lão.
Quý Từ: “…”
Anh lập tức im miệng.
Trận đấu vừa rồi trên lôi đài quá xuất sắc, các trưởng lão Đạo Tông có lẽ cuối cùng cũng nhận ra Quý Từ chắc chắn không phải vật trong ao nên mới phân một tia thần thức xuống đây.
Ai biết trùng hợp nghe thấy câu nói đại nghịch bất đạo của Quý Từ như này.
Cô Hồng trưởng lão lập tức tức giận, ném quả táo liền ném xuống dưới.
Quý Từ không dám xúc phạm Cô Hồng trưởng lão, kéo Tần Giác chạy đi chỗ khác.
Bọn họ chạy tới một nơi khá xa khán đài trên không trung, Quý Từ nhỏ giọng hỏi:
“Lão tất đăng còn đang nhìn ta không?”
Tần Giác mất một giây để hiểu lão tất đăng là ý chỉ Cô Hồng trưởng lão, y nhất thời không nói nên lời:
“Ngươi gọi hắn như vậy là muốn bị phạt tiếp sao?”
Quý Từ chớp chớp mắt, cười hì hì nói: “Vậy xem ra là không còn nhìn ta nữa.”
Anh cảm thấy thoải mái hơn, mắng thêm vài câu lão tất đăng.
Có thể thấy oán khí của Quý Từ đối với Cô Hồng trưởng lão sâu cỡ nào.
Lôi đài bên này cũng đang thi đấu, người trên đài trông hơi quen mắt.
Quý Từ nhìn thêm vài lần, phát hiện là Uất Trì.
Anh hơi kinh ngạc: “Hóa ra hắn cũng thi đấu vào lúc này.”
Tần Giác không có ấn tượng tốt về Uất Trì, định kéo Quý Từ đi.
Nhưng Quý Từ hiển nhiên rất hứng thú, sống chết ăn vạ đứng im tại chỗ, nói: “Chờ đã, đệ để ta quan sát kiếm pháp Tây Vực chút đi.”
Uất Trì cầm linh kiếm lửa đỏ trong tay, cực kỳ uy vũ khí phách, Quý Từ nhìn mà thèm không thôi.
“Đệ nhìn thanh kiếm kia xem, quá ngầu.”
Tần Giác liếc mắt nhìn qua, sau đó bình tĩnh dời mắt: “Biết ngươi thích rồi.”
Dù sao ngày ấy Quý Từ say rượu, cứ nhắc đến kiếm của Uất Trì mãi.
Y bình tĩnh dời lực chú ý của Quý Từ về:
“Kỳ thật theo lẽ thường, kiếm pháp Tây Vực rất tinh diệu, người Tây Vực cũng giỏi dùng kiếm.”
Quý Từ nhìn chằm chằm lên lôi đài không chớp mắt, tùy ý trả lời một câu: “Này có là gì, theo lẽ thường, Đường Tử Thần cũng nên thắng ta mới phải, nhưng đệ xem, hắn thua rồi.”
Tần Giác: “…”
Đường Tử Thần mà biết được chắc có lẽ lại bão nổi.
Nhưng anh không thể không thừa nhận, Uất Trì dùng kiếm rất giỏi, thanh kiếm lửa đỏ trong tay hắn phát huy tối đa sức mạnh.
Phong cách thô bạo cứng rắn, sát khí ập vào mặt.
Không lâu sau, đối thủ của Uất Trì dần rơi vào thế hạ phong, rất nhanh, đèn lưu ly vỡ nát, trận này người thắng là Uất Trì.
Hắn vừa bước ra đã thấy Quý Từ dưới lôi đài.
Uất Trì lập tức mỉm cười: “Quý tiểu hữu, cố ý đến xem ta thi đấu sao?”
“Không nói cái này,” Quý Từ không thèm trả lời mà nói, “Kiếm pháp của ngươi không tồi.”
Anh thích kiếm, dĩ nhiên cũng thích người giỏi dùng kiếm, địa vị hiện giờ của Uất Trì trong lòng anh cũng tăng lên một chút.
Uất Trì nhận ra suy nghĩ nhỏ nhặt của anh, nói: “Ta không chỉ giỏi dùng kiếm, mà kiếm pháp của ta cũng rất tốt, muốn thử không?”
Nghe vậy, Quý Từ nóng lòng muốn thử: “Luận bàn?”
Uất Trì hơi nhướng mày, đang định đồng ý thì nghe tiếng của Tần Giác bên cạnh:
“Đã muộn rồi, đến giờ cơm trưa.”
Nghe y nói vậy, Quý Từ vốn đang sôi sục ý chí chiến đấu lập tức héo queo: “A? Nhưng chúng ta chưa đánh xong mà.”
Giọng Tần Giác nhàn nhạt, chứa chút ý mê hoặc: “Nhưng mà sư huynh, ta hơi đói.”
Nghe thế, Quý Từ làm gì còn tâm tư đánh nhau, đành nói với Uất Trì: “Ngại quá, bận chút việc, đi trước đây, hẹn lần sau vậy.”
Tiểu sư đệ đã đói bụng rồi, sao anh có thể tiếp tục trì hoãn được nữa?
Nhận ra tiểu sư đệ đang dựa lên người mình, Quý Từ thuận thế ôm lấy y, vẫy tay với Uất Trì rồi rời đi.
Nhưng Uất Trì sao có thể để anh đi được?
Hắn đi ba bước thành hai bước, nhiệt tình nói: “Ăn cơm? Đi ăn ở đâu? Dẫn ta theo được không?”
Giữa mày Tần Giác hiện lên tia bực bội, giọng vẫn bình tĩnh như cũ: “Đường đường là thành chủ Tây Vực mà ngay cả chỗ ăn chỗ ở cũng không có sao?”
“Nếu không được nữa thì ở ngay đại điển Thịnh Nguyên, có người chịu trách nhiệm cơm nước.”
Thấy Tần Giác nhìn thấu thân phận của mình, Uất Trì không mấy ngạc nhiên.
Hắn lộ vẻ đáng thương: “Thức ăn ở đại điển Thịnh Nguyên không ngon, vả lại, ta là một người ngoại bang đến Trung Nguyên, trời xa đất lạ, có thể ở chỗ nào tốt chứ, nếu không phải ta giàu có thì đã lưu lạc đầu đường từ lâu rồi.”
Vốn tưởng nghe mình nói như vậy thì Quý Từ sẽ đồng tình, ai biết anh căn bản không để trong lòng.
Quý Từ có chút hận người giàu, lúc nghe thấy câu đầu còn thấy không sao, nhưng nghe xong câu sau thì hơi khó chịu.
Cũng may giàu có là cái gì? Nếu thật sự giàu có thì sao không ra quán cơm ăn đi, bám theo anh mãi làm gì?
Trong mắt Quý Từ, người này còn đang thèm khát tiểu sư đệ của mình, anh đương nhiên sẽ không cho sắc mặt tốt:
“Nếu đã giàu thì ngươi tự ra ngoài ăn đi, đừng quấy rầy chúng ta.”
Uất Trì: “…”
Hóa ra Quý Từ không phải người cực kỳ ngây thơ tốt bụng.
Hắn mím môi, nói một cách chân thành:
“Thực ra trên đường tới đây, ví của ta bị trộm mất, bây giờ không có tiền, có khả năng phải ăn ngủ ngoài đầu đường.”
°°°°°°°°°°
Đăng: 1/1/2024