Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 33
Chương 33. Tiên sinh kể chuyện
Edit + beta: Iris
“Sao thế, rất ngạc nhiên khi thấy ta?”
Giọng Cô Hồng trưởng lão vẫn trầm thấp lạnh lùng, mang theo chút âm độc.
Dù sao thì nghe vào tai Quý Từ chính là như vậy, cũng không biết có phải Cô Hồng trưởng lão chỉ như vậy với mình anh hay không.
Quý Từ: “… Làm gì có chuyện đó, Cô Hồng trưởng lão có thể hạ cố ghé thăm tệ xá, đệ tử đương nhiên vô cùng vui mừng.”
Đánh rắm, anh hận không thể bổ đầu Cô Hồng trưởng lão ra.
Cô Hồng liếc anh một cái, không biết có tin lý do thoái thác này không.
Nam nhân thong thả sửa sang lại ống tay áo, sau đó đi vào trong viện.
Vừa đi vừa nói: “Không phải ta bảo ngươi dọn khỏi núi của Tiểu Giác sao? Tại sao ngươi còn ở đây.”
Quý Từ thầm nói anh rất vui khi được ở cùng tiểu sư đệ cả ngày, tiểu sư đệ cũng không chê anh phiền.
Hai đương sự đều không có ý kiến, nào đến lượt Cô Hồng khoa tay múa chân ở đây?
Nhưng Quý Từ ngại, Quý Từ không dám nói như vậy:
“Còn không phải vì thương thế chưa lành sao? Thật không dám giấu giếm, bây giờ đầu ta vẫn còn hơi choáng váng.”
Cô Hồng xoay người lại, giọng âm lãnh: “Ý ngươi là, nhất định phải để Tiểu Giác chăm sóc ngươi?”
“Ngươi cũng xứng?”
Quý Từ khựng lại, trong lòng càng thêm ghét lão tất đăng này, không thèm khắc chế nữa mà nói thẳng:
“Sao, tiểu sư đệ và ta có gì khác nhau? Không phải đều là người sao? Không phải đều là đệ tử đạo tông sao?”
“Chẳng lẽ trong mắt Cô Hồng trưởng lão, ngoại bỏ Tần Giác, mạng của các đệ tử khác không phải là mạng?”
Anh vừa nói xong, Cô Hồng trưởng lão vẻ mặt cứng đờ: “Ta chưa từng nói như vậy.”
“Nhưng ý của người chính là như vậy.” Quý Từ lạnh lùng nói.
Cô Hồng trưởng lão tức giận, định lớn tiếng răn dạy, lại thấy sắc mặt thanh niên tái nhợt, thậm chí trên môi không có chút máu.
Dáng vẻ ốm yếu như không còn sống được bao lâu nữa, vô thức nuốt lại lời muốn nói.
Nếu nghĩ lại thì bọn họ quả thật cực kỳ bất công, nhưng trước giờ bọn họ luôn bất công một cách trắng trợn như vậy, bởi vì không riêng gì bọn họ, ngay cả những đệ tử bình thường trong tông môn cũng thiên vị Tần Giác rất rõ ràng.
Đương nhiên, bọn họ không cảm thấy làm vậy có gì không đúng.
Sắc mặt Cô Hồng trưởng lão trở nên phức tạp, nhìn vào đôi mắt đen nhánh sáng ngời của Quý Từ, nhất thời không nói nên lời.
Hắn không cảm thấy mấy ngày trước hắn phạt Quý Từ là sai, hắn chỉ hơi lo lắng hình phạt lần này của hắn quá bất công sẽ khiến đệ tử tông môn bất mãn.
Cô Hồng vẻ mặt âm u: “Người tu hành mà chỉ một chút gió tuyết cũng chịu không nổi, nhiều năm qua ngươi chỉ ăn không ngồi rồi sao?”
Nghe vậy, Quý Từ hơi dừng lại rồi nói: “Đúng vậy Cô Hồng trưởng lão, sao người biết? Đệ tử nấu cơm trắng* rất ngon, người có muốn nếm thử không?”
*Cô Hồng nói là “吃白饭” nghĩa là “ăn không ngồi rồi”, nhưng nghĩa trên mặt chữ là “ăn cơm trắng”, Quý Từ hiểu theo nghĩa trên mặt chữ.
Cô Hồng: “…”
Thấy đối phương đột nhiên trở về vẻ cà lơ phất phơ, hắn càng cảm thấy mình nhìn không thấu đệ tử này.
Đặc biệt là ngày ấy, Thanh Ngọc còn đến trước mặt hắn cầu tình thay Quý Từ.
Chẳng phải trước giờ Thanh Ngọc luôn không quan tâm đến chuyện của ai khác ngoài Tiểu Giác sao?
Nghĩ vậy, Cô Hồng lại cảm thấy tức giận.
Hắn đi lên phía trước vài bước, dừng lại trước người Quý Từ, hơi cúi người xuống, nhìn chằm chằm anh bằng ánh mắt áp bách:
“Ta mặc kệ ngươi dùng thủ đoạn gì, nhưng nếu ngươi dám động thủ trước mặt bổn trưởng lão, ta không ngại đích thân trục xuất ngươi khỏi tông môn.”
Dứt lời, hắn đứng thẳng người lại, lấy ra một viên linh thạch thượng phẩm trong tay áo:
“Cầm lấy, coi như lời xin lỗi của bổn trưởng lão.”
Nói xong, Cô Hồng lập tức xoay người rời đi, thậm chí còn không kịp nói vài câu với Tần Giác.
Quý Từ nhìn viên linh thạch thượng phẩm trên tay, nhướng mày.
Chẳng lẽ lão tất đăng tưởng chỉ cần cho một viên linh thạch thượng phẩm là có thể cho qua chuyện này sao?
Mặc dù linh thạch này quả thật phẩm chất thượng thừa, hiếm thấy, dù cầm đi bán đấu giá hay nung chảy vào trong bảo vật cũng đều có lợi đến cực điểm.
Nhưng Quý Từ tự cảm thấy mình không có dễ dụ như vậy.
Chỉ là ấy…
Quý Từ tung hứng viên linh thạch trong lòng bàn tay, sau đó bỏ vào Giới Tử Hoàn.
Anh đương nhiên sẽ dùng viên linh thạch này, còn Cô Hồng trưởng lão thì đương nhiên anh cũng sẽ chọc.
Nghĩ như vậy, Quý Từ vội chạy đến chỗ Tần Giác đang nấu cơm bên bệ bếp:
“Tiểu sư đệ, khi nào đại điển Thịnh Nguyên bắt đầu?”
“À, tuần sau đúng không, ta biết rồi.”
–
Mấy ngày sau, đại điển Thịnh Nguyên diễn ra như dự kiến.
Đây là một sự kiện trọng đại trong thế hệ trẻ Tu Tiên giới, hầu như sẽ không ai bỏ qua cơ hội nổi tiếng này.
Quý Từ đương nhiên cũng thế.
Tuy nhiên, anh không chỉ muốn giúp mình nổi tiếng, anh còn muốn giúp Cô Hồng trưởng lão nổi tiếng.
Chỉ nghĩ thôi là Quý Từ đã cảm thấy vui vẻ.
Đại điển Thịnh Nguyên lần này được tổ chức ở Kinh Hồ, nơi thuộc quyền quản lý của Tam Thanh Đạo Tông, xem như là sân nhà của đệ tử đạo tông.
Lúc Quý Từ qua đó, nhìn thấy trong sân là một biển người.
Lôi đài chật kín người, trên lôi đài cũng đông đúc, trên khán đài cũng có một nhóm khán giả bình thường đang hưng phấn ngồi xem.
Dòng người chen chúc xô đẩy không kém gì lúc ở Linh Kiếm Trì.
Đây là khoảng thời gian để các tông môn lớn làm nóng người, trên lôi đài thỉnh thoảng vang lên tiếng đao kiếm va chạm cùng với tiếng vỗ tay của khán giả, nhất thời khung cảnh trở nên rất náo nhiệt.
Quý Từ chọt chọt cánh tay của Tần Giác đang đứng bên cạnh, hỏi: “Các trưởng lão đâu?”
Tần Giác chỉ lên không trung.
Quý Từ nhìn theo mới phát hiện, giữa không trung có đám mây nâng lên thành ghế sô pha rất lớn, cực kỳ xa hoa, cho rằng nơi đó là nơi các trưởng lão và chưởng môn của tông môn lớn sẽ ngồi.
Quý Từ líu lưỡi: “Hoành tráng quá, xa hoa quá, đúng là giàu có.”
“Ngươi cũng muốn lên đó?” Tần Giác hỏi.
Quý Từ hơi cong khóe môi: “Ta ăn no rửng mỡ mới lên đó ngồi, có nhiều người đang nhìn vậy mà.”
Gần một nửa người sẽ dành sự chú ý cho cái đài lớn này, đến lúc đó, nếu các trưởng lão bị bêu xấu…
Quý Từ liếm môi, hỏi: “Nghe nói sau đại điển Thịnh Nguyên sẽ có biểu diễn?”
“Ừm.” Tần Giác gật đầu, “Đến lúc đó sẽ dọn sân khấu, còn có kể chuyện.”
Phần kể chuyện này thực chất là kể cho mọi người nghe về hành động của những anh hùng khóa trước, trước nay luôn là hoạt động nhàm chán nhất.
Quý Từ đảo mắt: “Tiên sinh kể chuyện đâu?”
Tần Giác nhạy bén nhận ra điều gì đó: “Ngươi lại có ý đồ gì?”
Quý Từ vô tội nhìn y: “Ta có thể có ý đồ xấu gì được? Đệ nói ta biết tiên sinh kể chuyện ở đâu là được, ta chỉ đi chào hỏi thôi.”
Mặc dù Tần Giác không biết một tiên sinh kể chuyện ít người biết đến có gì đáng để chào hỏi, nhưng vẫn cam chịu chỉ về một hướng.
“Bên kia có một căn nhà nhỏ, là nơi gánh hát và tiên sinh kể chuyện ở, ngươi nhớ quay lại nhanh.”
“Ta biết ta biết.” Quý Từ thuận miệng đồng ý, sau đó chạy về hướng y chỉ.
Không lâu sau, Quý Từ quả nhiên nhìn thấy một căn nhà nhỏ tường trắng ngói đen.
Sau khi anh đi vào, vô tình đụng phải một người trẻ tuổi.
Quý Từ vội ngăn hắn lại: “Tiểu tiên sinh, ngươi có biết tiên sinh kể chuyện lần này ở đâu không?”
Người trẻ tuổi kia nhìn anh một hồi, sau đó chỉ vào bên trong: “Đi vào rồi rẽ phải, ở đó có một căn phòng, là nơi Trương tiên sinh ở.”
Quý Từ nhìn vào trong rồi nói: “Đa tạ.”
Sau đó đi vào bên trong.
🌞🌞🌞🌞🌞