Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 31

  1. Home
  2. Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê
  3. Chương 31
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 31. Xin lỗi, ta tới trễ

Edit + beta: Iris

Trong trận tuyết rơi dày đặc, một thanh niên dung mạo tuấn tú, dáng người cao lớn, quỳ trên nền gạch cẩm thạch trắng, tuyết rơi xuống đầu và vai, đây thật sự là một tình tiết cổ ngẫu* kinh điển.

*Cổ ngẫu (古偶): nghĩa là phim thần tượng cổ trang. Ngày nay, cổ ngẫu được cho là không có kỹ năng diễn xuất, nhất quyết chỉ đóng phim cổ trang, hành động cũng kém, không thể so với phim võ thuật vì cổ ngẫu không phải là võ thuật.

Đáng tiếc, Quý Từ thật sự không có cái cốt khí đó.

Anh đã hắt hơi vài cái liên tiếp.

Anh đang mặc y phục rất mỏng, là loại áo mỏng chỉ mặc vào mùa xuân và mùa hè, có vẻ như trận tuyết này là do pháp lực của Cô Hồng trưởng lão ngưng tụ thành, với tu vi hiện giờ của Quý Từ, căn bản không thể dùng pháp lực để chống lạnh.

Tuyết trên nền càng lúc càng dày, đầu gối Quý Từ lạnh đến mức mất đi tri giác.

Đôi bàn tay thon dài trắng nõn của anh giờ có hơi trầy da, đầu ngón tay phiếm hồng vì lạnh.

Quý Từ cảm thấy vô cùng buồn chán, anh đã đắp được vài người tuyết rồi.

Mấy người tuyết này không có mắt và mũi, chỉ là hai đống tuyết nhỏ ghép lại với nhau, xú manh xú manh*, đứng xếp hàng trước mặt Quý Từ.

*Xú manh xú manh (丑萌丑萌): là ngôn ngữ mạng, dùng để chỉ người hoặc vật trông không quá xinh đẹp nhưng lại khiến người nhìn thấy dễ chịu và cảm thấy đáng yêu.

Anh ngắm nghía một hồi rồi đưa hai tay lên miệng thổi hơi.

【 Thống Thống, ta có bị đông chết không? 】

Hệ thống đã lâu không thấy mặt, lúc này mới đi ra, nghiêm túc nói: 【Không đâu ký chủ, dù ngươi có chết, chúng ta cũng có thể làm lại từ đầu. 】

Tưởng tượng đến cảnh, nếu làm lại từ đầu thì sẽ bị tra tấn dưới trời tuyết tiếp, là Quý Từ lại cảm thấy mình vẫn miễn cưỡng chịu đựng được.

Không biết đã qua bao lâu, đột nhiên sau lưng truyền đến một luồng hơi nóng.

Cùng lúc đó, dường như có thứ gì đó che những bông tuyết đang rơi giúp anh.

Quý Từ nghiêng đầu nhìn qua thì thấy Thanh Ngọc trưởng lão mặc y phục màu xanh, khoác áo choàng màu tuyết, trong tay cầm chiếc dù trúc, ánh mắt dịu dàng đứng bên cạnh anh.

Chiếc dù trúc đã chặn phần lớn gió tuyết cho Quý Từ, để cơ thể bị đông cứng của anh hơi ấm áp một chút.

Tuy Thanh Ngọc không phải người tốt lành gì, nhưng trong trời gió tuyết, có một người mặc áo xanh cầm dù che cho như vậy, Quý Từ vẫn không cầm được nước mắt:

“Thanh Ngọc trưởng lão…”

Thanh Ngọc hơi gật đầu: “Ừm, là ta.”

Hắn đến đây vốn là định dạy cho vị đệ tử to gan lớn mật này một bài học, nhưng khi Thanh Ngọc bước qua ngưỡng cửa, thấy thiếu niên dáng người cao lớn như trúc trong sân, đáy lòng có hơi rung động.

Quý Từ đã quỳ gối ở đây suốt sao? Không có lén nghỉ ngơi sao?

Dù chỉ hơi cong lưng, di chuyển đầu gối một chút cũng được mà.

Nhưng Thanh Ngọc đứng ở cửa viện nhìn hồi lâu, phát hiện anh thật sự không hề lười biếng.

Anh đang thành tâm ăn năn.

Nghĩ vậy, Thanh Ngọc cụp mắt, bước tới nghiêng dù trúc, che gió tuyết cho anh.

Quý Từ không biết suy nghĩ trong lòng hắn, trên thực tế, sở dĩ anh không di chuyển là vì e ngại, sợ bị Cô Hồng trưởng lão phát hiện, mặt khác là do tập trung nặn người tuyết, chơi rất vui vẻ.

Trong lòng anh hơi cảm động: “Đa tạ Thanh Ngọc trưởng lão, Thanh Ngọc trưởng lão tới gặp ta sao?”

Thanh Ngọc hơi hé môi, ánh mắt nhìn vào hàng mi phủ đầy sương tuyết của thanh niên, cuối cùng chỉ nhàn nhạt nói: “Ừm.”

“Thật tốt quá,” Quý Từ cười ngại ngùng, “Có người đến thăm đệ tử, đệ tử rất vui mừng.”

Thanh Ngọc nhìn anh, không thấy anh có chút oán hận nào.

Quý Từ không oán trách bọn họ đối xử bất công, chỉ bình tĩnh quỳ gối trên nền tuyết, nghiêm túc sám hối về sai lầm của mình.

Vẻ mặt Thanh Ngọc trở nên phức tạp, đã lâu rồi hắn chưa gặp một người hồn nhiên như vậy:

“Ngươi không oán chúng ta sao?”

Người Quý Từ cứng đờ, đưa tay chạm vào người tuyết nhỏ mà mình đã làm, nói: “Không oán.”

Nhảm nhí, chẳng lẽ anh dám nói oán trước mặt bọn họ sao? Quý Từ anh đâu phải đồ ngốc.

Hơn nữa, đã quỳ lâu như vậy rồi, dù oán khí có lớn thế nào cũng đã tiêu tan hết.

Nếu vừa chịu khổ thể xác, vừa chịu khổ ấm ức trong lòng, vậy Quý Từ anh sống sao nổi?

Tự bóp cổ chết luôn cho rồi.

Không biết Thanh Ngọc trước mặt não bổ ra cái gì mà lại nói câu: “Thiệt thòi cho ngươi rồi.”

Quý Từ: “…”

Nếu ngươi thật sự cảm thấy ta thiệt thòi thì kéo ta dậy đi, chỉ nói miệng không làm thì tính là anh hùng hảo hán gì?

Ngay lúc này, Thanh Ngọc mới chú ý đến người tuyết trước mặt anh: “Đây là cái gì?”

Quý Từ nhìn những người tuyết nhỏ, nói đại: “Đây là ta và tiểu sư đệ.”

Thanh Ngọc hơi dừng lại: “Tất cả sao?”

Nghe vậy, yết hầu Quý Từ giật giật, chợt lóe lên ý tưởng, lắc đầu nói:

“Không phải, cái này là Thanh Ngọc trưởng lão.”

Anh chỉ vào người tuyết cao hơn một chút, sau đó chỉ đại vào hai cái khác, nói đó là Hàn Sinh và Cô Hồng.

Cuối cùng còn nói bằng giọng rất quan tâm: “Ta biết mình sai, không kịp thời khuyên can tiểu sư đệ phạm sai lầm nên ta mới nặn người tuyết đại diện cho các trưởng lão, quỳ trước mặt nhận sai.”

Anh vừa nói xong, Thanh Ngọc cảm thấy làm vậy hơi buồn cười, nhưng hắn nhìn vẻ mặt của Quý Từ lại phát hiện hình như đối phương rất nghiêm túc.

Những người tuyết đó không có mắt mũi, nhưng được nặn vô cùng tinh xảo, thân hình tròn vo, trông như tốn rất nhiều tâm huyết.

Hắn không khỏi có chút cảm động, thở dài nói: “Ngươi chịu khổ rồi, ta sẽ cầu tình cho ngươi với Cô Hồng trưởng lão.”

Quý Từ cúi thấp đầu: “Không cần, ta đáng bị phạt.”

Trong gió tuyết, dáng người thanh niên thẳng tắp, làn da lộ ra bên ngoài không hề có chút huyết sắc, trông rất đáng thương.

Thanh Ngọc im lặng một lúc rồi cởi áo choàng ra, khoác lên người Quý Từ.

Sau khi làm xong hết những việc này, Thanh Ngọc bước vào sương phòng của Cô Hồng.

Đến khi bóng người hoàn toàn biến mất, vẻ đáng thương trên mặt Quý Từ lập tức biến mất.

Anh chạm vào áo choàng trên vai, lòng nói đáng lẽ phải khoác thêm cho anh từ lâu rồi mới đúng.

Quý Từ quỳ một hồi, mặt vô cảm nhìn đám người tuyết được anh nói là các trưởng lão.

Sau đó anh tát bẹp bọn chúng.

Mẹ nó, một đám cặn bã, bộ thật sự tưởng ông đây không biết giận phải không?

Sau khi tát bẹp người tuyết xong, Quý Từ lo lắng, lỡ như khi Thanh Ngọc đi ra sẽ nhận ra, thế là chột dạ nặn người tuyết lại.

Quý Từ không biết mình đã quỳ bao lâu, đầu óc hơi hỗn loạn.

Trong lúc mơ màng, dường như anh nghe thấy giọng của tiểu sư đệ.

Quý Từ vỗ vỗ lên đầu mình để khiến bản thân tỉnh táo một chút, nhưng rất nhanh sau đó, có thứ gì đó ấm áp chạm vào gò má anh.

Mềm mại ấm áp, khuôn mặt gần như bị đông cứng nhanh chóng nổi lên huyết sắc.

Quý Từ mở đôi mắt phủ đầy sương giá, nhìn thấy khuôn mặt của Tần Giác.

Anh hơi sửng sốt: “Tiểu sư đệ?”

“Ừm, là ta.” Trong tay Tần Giác là một túi đựng đầy nước ấm, cẩn thận áp vào má Quý Từ.

Quý Từ phát hiện tay mình cũng đặt vào lồng ngực tiểu sư đệ, dần dần có lại chút hơi sức.

Thế nên, vừa rồi anh bị lạnh đến ngất sao?

Giọng Tần Giác rất bình tĩnh: “Xin lỗi, ta tới trễ.”

Quý Từ vừa định nói không sao, không trễ, cơ thể nhích lại gần thì ngửi thấy mùi máu tươi.

Anh sững sờ, giơ bàn tay sắp mất hết tri giác chạm vào người Tần Giác, sờ thấy miệng vết thương vẫn đang chảy máu trên ngực đối phương.

Máu đặc và nóng.

Quý Từ kinh hãi: “Bọn họ đánh đệ?!”

Tay anh bị Tần Giác nắm lấy kéo xuống, giọng thiếu niên lạnh lùng:

“Không có, bọn họ sẽ không đánh ta.”

Tần Giác ngước mắt nhìn anh, sau đó vươn tay phủi sạch lớp sương giá trên hàng mi Quý Từ:

“Nhưng cấm chế trong viện này rất lợi hại, ta vào vội nên bị thương nhẹ.”

🌞🌞🌞🌞🌞

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 31"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

vao-trung-phong-kham-nam-khoa-cua-tinh-cu.jpg
Vào Trúng Phòng Khám Nam Khoa Của Tình Cũ
26 Tháng 10, 2024
ngao-man-va-on-nhu.jpg
Ngạo Mạn Và Ôn Nhu
27 Tháng 10, 2024
vai-chinh-nay-toi-khong-dam-duong-noi.jpg
Vai Chính Này Tôi Không Đảm Đương Nổi
22 Tháng mười một, 2024
cong-ngoc.jpg
Công Ngọc
3 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online