Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 29
Chương 29. Ngay cả con chó con mèo cũng dám chạm vào người của y
Edit + beta: Iris
Thứ không chiếm được vĩnh viễn đẹp nhất.
Đối với Quý Từ cũng đúng là như thế.
Anh thèm muốn thanh kiếm lửa đỏ không thôi, anh vốn tưởng sẽ không bao giờ gặp nó được nữa, ai ngờ trong cơn mông lung, dường như nó lại xuất hiện trước mặt anh.
Anh vô thức muốn tới gần Uất Trì, miệng nỉ non gì đó.
Tần Giác đứng gần anh nhất, nghe cực kỳ rõ.
Cái thứ này nói muốn.
Tần Giác: “…”
Y vặn mặt Quý Từ lại, đối diện với mình.
Quý Từ vốn đang cố nghiêng người về phía Uất Trì, nhưng bây giờ cằm lại bị nắm chặt, đành phải đối diện với người nào đó, trong mắt anh lộ vẻ khó hiểu.
Anh nhận ra người này, là tiểu sư đệ thân yêu của anh.
Quý Từ chớp chớp mắt, sau đó anh nghe thấy tiểu sư đệ nhỏ giọng nói, trong mắt cuồn cuộn những cảm xúc mà anh không hiểu nổi, có phần dọa nạt:
“Muốn kiếm, hay muốn ta.”
Quý Từ lập tức khựng lại.
Đầu óc anh không được thanh tỉnh lắm, không hiểu sao đột nhiên lại thành ra thế này.
Nhưng anh nghe hiểu những lời này.
Quý Từ quay đầu nhìn về phía thanh kiếm lửa đỏ, trong mắt hiện lên khao khát, sau đó lại quay đầu nhìn chằm chằm tiểu sư đệ nhà mình một lúc.
Đầu óc hỗn loạn, anh thở dài: “Vậy chọn tiểu sư đệ.”
Nói xong, hắn rõ ràng cảm nhận được áp lực xung quanh dịu lại.
Khóe môi Tần Giác hiện lên chút ý cười, phá tan vẻ mặt như sương giá, lộ ra chút sống động mà người khác khó có thể thấy.
Y bình tĩnh nhìn về phía Uất Trì, khóe môi hơi cong lên: “Đa tạ.”
Uất Trì sắc mặt u ám, thanh kiếm lửa đỏ như mất đi vẻ sáng bóng, bị hắn bỏ vào bao kiếm như rác rưởi.
Hắn nhìn hai người một lúc lâu, sau đó mỉm cười: “Ngươi lấy tư cách gì tranh với ta?”
Tần Giác hờ hững nhìn hắn.
Uất Trì: “Để ta đoán xem, ngươi không thích Quý Từ, ngươi chỉ coi hắn như vật sở hữu của mình, cấm người khác dòm ngó.”
“Khi trong mắt Quý Từ chỉ nhìn mỗi ngươi, ngươi cảm thấy sung sướng, vui vẻ, thậm chí không muốn để Quý Từ tiếp xúc với bất kỳ thứ gì bên ngoài, ta nói đúng không?”
Tần Giác không nói gì, nhưng ánh mắt lại trở nên lạnh lùng hơn.
Gió về đêm rất lạnh, khi thổi qua có mang theo chút hàn ý.
“Ngươi thật sự rất buồn cười.” Uất Trì mỉa mai, “Quý Từ thích ai, muốn thân cận với ai, có liên quan gì đến ngươi không? Ngươi chỉ là sư đệ của hắn, hắn quan tâm chăm sóc ngươi vì chủ nghĩa nhân đạo, ngươi lại cho đó là điều hiển nhiên rồi xem hắn là vật sở hữu?”
“Ngươi có tin hay không, nếu chúng ta hoán đổi thân phận, hắn cũng có thể chăm sóc ta cẩn thận tỉ mỉ giống vậy, trong mắt trong lòng chỉ có một mình ta, đến lúc đó, ngươi là cái thá gì?”
Vừa dứt lời, mũi kiếm đâm xuyên qua vai Uất Trì, máu tươi chảy xuống ào ạt.
Nhưng sắc mặt Uất Trì không hề thay đổi.
Tần Giác tra kiếm vào vỏ, thờ ơ thốt ra hai chữ: “Ồn ào.”
Nói xong, y không thèm nhìn Uất Trì nữa, dẫn Quý Từ đang mê man lên lầu.
Uất Trì đứng tại chỗ nhìn bóng lưng y, ánh mắt lộ vẻ âm độc.
–
Sau khi lên lầu, Tần Giác đặt Quý Từ lên giường, lấy khăn tay cẩn thận lau bàn tay bị người khác chạm vào của Quý Từ.
Mãi đến khi bàn tay trắng nõn bị lau đến sắp trầy da, y mới dừng lại.
Ngay cả con chó con mèo cũng dám chạm vào người của y?
Tần Giác vẻ mặt không vui, trong mắt tràn ngập lệ khí.
Nhưng y không phủ nhận những lời vừa rồi của Uất Trì.
Y quả thật rất ti tiện, coi Quý Từ như vật sở hữu của mình, hơn nữa coi thường tất cả những người muốn tiếp cận Quý Từ.
Tần Giác không cho rằng mình có lỗi.
Y cảm thấy Quý Từ giống như linh kiếm tùy thân của y vậy, y sẽ không để người khác đụng vào kiếm của y, cũng như sẽ không để người khác đụng vào Quý Từ.
Đồng thời, y sẽ chăm sóc cho linh kiếm của mình thật tốt, cũng bảo vệ Quý Từ cẩn thận.
Đây đã là thành ý lớn nhất của y.
Nghĩ tới đây, khóe môi Tần Giác lộ ra ý cười vui vẻ.
Đêm vẫn còn rất dài, trăng rằm treo trên trời cao, theo gió nhẹ từ từ lặn xuống , cuối cùng biến mất.
Lúc Quý Từ tỉnh lại, toàn thân đau nhức và choáng váng do say rượu.
Anh sờ ngực mình, cảm thấy hình như có chỗ nào đó không ổn.
Linh phủ dường như rộng hơn.
Quý Từ hơi sửng sốt, chẳng lẽ anh ngủ một giấc rồi đột phá Nguyên Anh?
Không phải chứ, anh có phải là thiên tài đâu?
Quý Từ vội xuống giường, hô: “Tiểu sư đệ? Tiểu sư đệ?”
Không bao lâu, Tần Giác đẩy cửa bước vào, tay bưng một chén cháo nóng nổi, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía sư huynh đang hô to gọi nhỏ của mình:
“Chuyện gì vậy?”
Quý Từ vẻ mặt hưng phấn, kéo tay y sờ lên ngực mình:
“Đệ xem giúp ta với, có phải đột phá Nguyên Anh không?”
Lông mi của Tần Giác run lên.
Y rút tay lại: “Ngươi chờ ta một chút.”
Nói xong, y đặt chén cháo lên bàn, phân ra một sợi thần thức thăm dò linh phủ của Quý Từ.
Quý Từ cảm thấy thân thể ngứa ngáy, nhưng chỉ trong chốc lát rồi nhanh chóng biến mất.
Sau khi thần thức ra ngoài, Tần Giác hơi kinh ngạc: “Quả thật đột phá.”
Sau khi dứt lời, y nói thêm một câu: “Chúc mừng.”
Hai mắt Quý Từ sáng lấp lánh: “Không thể nào không thể nào, chẳng lẽ có người ngủ một giấc cũng đột phá cảnh giới sao?”
“Đây là kỳ tài có một không hai gì vậy!”
Tần Giác chỉ cười không nói.
Không biết Quý Từ nghĩ tới cái gì, bỗng muốn rút kiếm ra, anh muốn thử xem.
Trước đây do không có kiếm nên anh không thể sử dụng được chút linh lực nào, nhưng bây giờ lại có hơi nghiện cái này.
Đang lúc anh định thử vài chiêu như trong ký ức, Tần Giác bưng cháo đi tới: “Ăn cái này trước đã.”
Quý Từ đang gấp, vì thế từ chối: “Lát nữa ta uống sau.”
Ai ngờ thái độ Tần Giác rất cứng rắn, đưa cháo đến trước mặt anh: “Ăn đi.”
Sau mấy lần từ chối vẫn không được, Quý Từ đành nhận cháo, ngoan ngoãn bắt đầu ăn.
Sau khi ăn xong, anh vui vẻ luyện kiếm trong phòng.
Tần Giác đứng ở một bên, ngạc nhiên phát hiện sư huynh của y dường như có hiểu biết vượt trội về kiếm thuật.
Kiếm pháp Đạo Tông chú trọng sự kết hợp giữa cương và nhu, nhưng không phải ai cũng có thể làm được.
Tần Giác tư chất thượng thừa, nhưng kiếm chiêu vẫn mang theo vài phần sắc bén không thể che giấu được.
Quý Từ thì ngược lại, kiếm chiêu phong mang nội liễm*, uyển chuyển mềm mại, nhưng khi ra chiêu lại dứt khoát lưu loát, toát ra sát khí vào thời khắc cần thiết.
*Phong mang nội liễm (锋芒内敛): thành ngữ ẩn dụ cho một người có tài, thường dễ tính, khiếm tốn và không bộc lộ bản thân, vào thời điểm quan trọng hoặc khi cần thiết sẽ lập tức thể hiện tài năng và giải quyết vấn đề.
Trong trí nhớ của y, trước giờ kiếm thuật của Quý Từ không có vững chắc như thế.
Ánh mắt Tần Giác trở nên sâu thẳm.
“Sư huynh, về thôi.”
Quý Từ buông kiếm xuống, hỏi: “Về? Về đâu?”
“Tam Thanh Đạo Tông.”
Vừa dứt lời, Quý Từ gần như lập tức nhớ tới mấy tên biến thái kia, tức khắc ủ rũ: “Không phải chứ, nhanh vậy sao?”
“Ừm.” Tần Giác gật đầu, “Vốn dĩ hôm đó Cô Hồng định ép ta về, nhưng ta lấy cớ linh kiếm của sư huynh bị hỏng, muốn dẫn ngươi đến đây để lấy một thanh khác rồi mới về tông môn.”
Nghe thế, lúc này Quý Từ mới chợt nhận ra: “Thì ra là thế.”
Tần Giác nhìn anh: “Sau khi về đó, không lâu sau là đại điển Thịnh Nguyên, lúc đó ta sẽ tham gia.”
Quý Từ định nói vậy ta ở dưới đài cổ vũ thì nghe Tần Giác chậm rãi bổ sung thêm một câu:
“Ngươi cũng phải đi.”
🌞🌞🌞🌞🌞