Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 21
Chương 21. Ngươi mà đánh ta, ta sẽ chết đó
Edit + beta: Iris
“Hồ đồ, sức khỏe ngươi vừa mới tốt lên, sao lại im hơi lặng tiếng chạy ra ngoài tông môn?”
Đối mặt với một loạt câu hỏi của Cô Hồng trưởng lão, Tần Giác không lên tiếng.
Y vẫn dáng vẻ lạnh nhạt vô tình, cụp mắt, tay liên tục lau linh kiếm của mình.
Người của quan phủ đã bị Cô Hồng đuổi đi từ lâu, hiện giờ trong phòng chỉ còn lại ba người.
Cô Hồng trưởng lão cởi áo choàng đen xuống, lộ ra khuôn mặt hơi hung ác, nhưng khi đối mặt với Tần Giác lại có vẻ ôn hòa hiếm thấy.
Tần Giác giơ tay rót một tách trà nhỏ, đặt vào tay Quý Từ đang giả làm chim cút bên cạnh.
Quý Từ luôn ghi nhớ sứ mệnh của mình, nhận trà, cong môi khẽ mỉm cười với tiểu sư đệ.
Bọn họ tương tác với nhau không coi ai ra gì, mãi đến lúc này Cô Hồng mới ngừng nói chuyện, ngước mắt lên quan sát Quý Từ.
Hắn đã sớm nghe nói rằng dạo gần đây trong tông môn, Quý Từ có quan hệ rất tốt với Tần Giác, vốn dĩ hắn không coi trọng chuyện này, nhưng đến hôm nay, thấy Tiểu Giác rời tông môn lại còn dẫn anh theo, hắn mới nhận rõ mối quan hệ của bọn họ.
Ánh mắt Cô Hồng quá âm u, ngay cả Tần Giác cũng nhận ra.
Y bình tĩnh mở miệng dời sự chú ý của hắn:
“Cô Hồng trưởng lão, lần này không phải ta lén rời tông môn.”
Lần này Cô Hồng phớt lờ lời y nói.
Hắn vẫn đang nhìn Quý Từ.
Quý Từ không hiểu vì sao, nụ cười bên môi sắp không giữ nổi nữa, đành nói: “Cái đó, Cô Hồng trưởng lão, Tiểu Giác ở bên kia.”
Cô Hồng cười như không cười nhìn anh: “Trước kia không phát hiện ra, không ngờ Quý tiểu hữu lại có diện mạo kinh vi thiên nhân* như thế.”
*Kinh vi thiên nhân (惊为天人): cảm thấy kinh ngạc, cho rằng chỉ có thần mới có thể có (dung mạo, tài năng) như vậy.
Quý Từ nghe thấy lời này thì xấu hổ nói: “Cũng tàm tạm thôi, không tuấn mỹ bằng một phần vạn Cô Hồng trưởng lão.”
Cô Hồng: “…”
Hắn hừ một tiếng, đánh giá: “Miệng lưỡi trơn tru.”
Quý Từ không để trong lòng, vui vẻ uống sạch tách trà mà Tần Giác đưa cho anh.
“Tiểu Giác, về tông môn cùng ta.”
Tần Giác ngước mắt, thờ ơ nhìn hắn: “Có việc bận, không về được.”
Cô Hồng trưởng lão nhíu mày: “Nhưng một tháng sau sẽ bắt đầu cử hành đại điển Thịnh Nguyên, đây là một cơ hội tốt để ngươi nổi danh.”
Tần Giác giọng điệu bình tĩnh: “Ta xuống hạ giới giết yêu, cũng vẫn có thể nổi danh.”
“Hai cái này không giống nhau,” Cô Hồng nhìn chằm chằm y, “Nếu ngươi đoạt được vị trí đứng đầu đại điển Thịnh Nguyên, ngươi sẽ là người trẻ tuổi nhất trong giới trẻ Tu Tiên giới làm được điều này, ngươi thật sự muốn từ bỏ cơ hội này sao?”
Tần Giác: “Hư danh mà thôi.”
Nghe thế, Quý Từ khâm phục gật đầu, lòng nói không hổ là tiểu sư đệ, có thể coi thường thanh danh vinh quang như vậy.
Nếu đổi lại là Quý Từ, có lẽ anh đã xách kiếm nhào lên rồi.
Ồ quên, anh không có kiếm.
Nghĩ vậy, Quý Từ lại chán nản.
Anh buồn chán đến mức cúi đầu đùa nghịch Giới Tử Hoàn trên ngón tay của mình.
Hành động này nhanh chóng thu hút sự chú ý của Cô Hồng.
Hắn nhìn Giới Tử Hoàn, vẻ mặt thoáng chốc trở nên vặn vẹo:
“Giới Tử Hoàn này sao lại ở trên tay ngươi?”
Quý Từ ngơ ngác ngẩng đầu lên.
“Ta đưa.” Tần Giác trả lời trước.
Cô Hồng vẻ mặt phức tạp: “Đây là thứ chúng ta tặng ngươi…”
“Vậy hả? Không nhớ nữa,” Tần Giác hơi mỉm cười, “Tóm lại là do các trưởng lão tặng ta nhiều bảo vật quá, có vài món không nhớ rõ lắm.”
“Giới Tử Hoàn này rất đẹp, đúng lúc sư huynh cũng cần dùng nên ta tặng luôn. Bảo vật này ở trên tay đệ tử, đệ tử có quyền quyết định đúng không?”
Cô Hồng mím môi, giọng nói trầm thấp: “Đúng vậy.”
Thấy hắn thừa nhận, Tần Giác cười hai tiếng, nói với Quý Từ:
“Sư huynh, ngươi có thể ra ngoài mua giúp ta hai xiên kẹo hồ lô được không?”
Quý Từ hơi sửng sốt, sau đó nói: “Được, tiểu sư đệ chờ một chút.”
Nói xong, anh lập tức ra khỏi phòng, đi ra ngoài khách điếm.
Bên ngoài khách điểm có người bán kẹo hồ lô, Quý Từ đi lên, lấy hai đồng tiền trong túi ra mua hai xiên của tiểu thương kia.
Sau khi mua xong, anh không về khách điếm ngay mà là vừa ăn vừa đi dạo phố.
Quý Từ không ngốc, tiểu sư đệ không thích đồ ngọt, có lẽ là dùng cách này để anh rời đi, không biết y và Cô Hồng trưởng lão có bí mật gì mà lại muốn nói chuyện riêng với nhau.
Thôi vậy, chắc là tạm thời Cô Hồng trưởng lão sẽ không đụng đến tiểu sư đệ, vả lại tiểu sư đệ tự có chừng mực, sẽ không xảy ra chuyện.
Nghĩ đến đây, Quý Từ yên tâm, vung vẩy túi tiền được tiểu sư đệ đưa cho khi anh đi ra ngoài, bên trong chứa đầy tiền.
Bản thân Quý Từ nghèo đến mức không một xu dính túi cũng không sao, anh vẫn còn tiền của tiểu sư đệ.
Tiểu sư đệ chịu cho anh chạm vào túi tiền của y, tức là tiểu sư đệ đã đồng ý cho anh dùng tiền theo ý mình.
Nghĩ vậy, Quý Từ xoay người chạy đến một quán gà nướng.
Gà nướng nhà này không tồi, Quý Từ ăn say mê.
Anh còn vô cùng tri kỷ chừa lại một nửa, định mang về cho tiểu sư đệ.
Trên thế giới này làm sao có người không yêu gà nướng được chứ? Lớp da bên ngoài được nướng giòn, thịt gà giòn thơm, còn rưới nước sốt lên thì không ai có thể cưỡng lại được!
Trong khi đang nghĩ như vậy, ngoài quán bỗng truyền đến giọng một thiếu niên: “Cái quán tồi tàn gì thế này? Đây là nơi cho người ăn sao? Dơ muốn chết!”
Trong miệng Quý Từ vẫn còn đang ngậm đùi gà, nghe vậy thì có chút khó chịu nhìn qua.
Trước cửa quán là một thiếu niên mặc hoa phục kính trang màu đỏ lộng lẫy, tóc được buộc thành đuôi ngựa, trông bề ngoài cũng không tệ lắm, nhưng động tác thần thái lại giống như một con gà trống đang giận dữ.
“Trên bàn và sàn nhà toàn là dầu! Bản thiếu chủ nhìn thôi đã thấy khó chịu!”
“Còn có cái này, các ngươi ăn gà mà không lột da gà sao? Gớm muốn chết.”
“Bản thiếu chủ không ăn ở đây! Ta muốn qua quán bên kia!”
Thiếu niên gào lớn, cố tình không có ai để ý tới hắn.
Thiếu niên càng tức giận hơn, lúc này hắn đã chạy tới trước bàn của Quý Từ, đưa lưng về phía anh, hét lớn với thị vệ bên cạnh:
“Ăn ở đây cũng được, nhưng chủ quán nhất định phải lột da gà! Thật sự có người ăn da gà sao? Thấy ghê!”
Vừa dứt lời, hắn hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang xoay người lại, lập tức thấy thanh niên ngay trước mặt hắn đang ngậm da gà trong miệng.
Thiếu niên: “…”
Quý Từ đang ăn da gà: “…”
Anh hơi nhếch môi lên, nhướng mày mỉm cười với thiếu niên, mặt thiếu niên kia tái mét, có vẻ như thật sự bị làm cho kinh tởm rồi.
Quý Từ không thèm để ý, kỳ thật cũng không phải anh thích ăn da gà, chỉ là anh không thích nhìn người này giở tính tình thiếu gia trước mặt mọi người trong quán.
Còn yêu cầu chủ quán lúc nướng gà phải lột da gà, đòi hỏi nhiều quá, một con gà nướng không đắt mà sao thằng nhãi này đòi hỏi đủ thứ chuyện vậy?
Nghĩ vậy, Quý Từ cười nhạo một tiếng.
Anh không hề có ý che giấu, thiếu niên kia nghe thấy rất dễ.
Thiếu niên kia trừng to mắt nhìn anh: “Ngươi cười nhạo ta? Ngươi dựa vào cái gì dám cười nhạo ta?!”
Quý Từ vô tội chớp mắt, vừa dùng đôi mắt sáng ngời nhìn hắn, vừa nhét đùi gà vào miệng.
Thiếu niên giận sôi máu, sai thị vệ bên người đánh Quý Từ một trận.
Quý Từ lập tức ôm ngực, yếu đuối đáng thương nói:
“Đại ca, ngươi mà đánh ta, ta sẽ chết đó.”
🌞🌞🌞🌞🌞