Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 14

  1. Home
  2. Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê
  3. Chương 14
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 14. Nếu đệ ghen thì cứ việc nói thẳng

Edit + beta: Iris

Bọn họ không cần đợi quá lâu, sau khi khảo hạch tông môn kết thúc, bọn họ đã bắt đầu lên kế hoạch chạy trốn khỏi tông môn mà không cần đợi có thành tích.

Quý Từ vừa mới đến Tam Thanh Đạo Tông chưa bao lâu đã phải đào tẩu, nhất thời cảm thấy rất kích thích.

Tần Giác nhìn Quý Từ tự dưng trở nên hưng phấn, y không hiểu vị sư huynh này vì sao lại hưng phấn như vậy.

Thôi, anh luôn như vậy mà.

Bảo vật trong miệng Tần Giác thật ra là một cục đá trông rất bình thường, không có gì đặc biệt.

Giống như đá cuội vậy, bên trên có những hoa văn không đồng đều.

Tần Giác nhắm mắt lại niệm chú lên cục đá, một lúc sau, cục đá tỏa ra ánh sáng vàng rồi bị ném vào cấm chế.

Cấm chế của đạo tông không có hình thể, nhưng sau khi cục đá bị ném ra, Quý Từ có thể cảm nhận rõ cơn gió thổi qua tóc anh đã khác so với lúc trước.

Hướng gió khác hẳn, nó thổi từ bên ngoài vào.

Mắt Quý Từ sáng lên.

Không đợi anh kịp phản ứng, Tần Giác đã nắm lấy tay anh, nhảy xuống từ đỉnh núi.

Cùng lúc đó, tiếng tiên kiếm được rút ra khỏi vỏ vang lên, mang theo một luồng ánh sáng vàng rực rỡ.

Tần Giác một thân bạch y, dẫm lên mũi kiếm như một kiếm tiên đơn độc.

Thiếu niên dáng người rắn chắc, chỉ liếc nhìn một cái là cảm thấy thoải mái dễ chịu.

Quý Từ được y ôm vào lòng.

Anh muốn tránh khỏi cái ôm của Tần Giác, nhưng đối phương dùng sức rất lớn, Quý Từ không tránh ra được.

Cũng không biết một thiếu niên bị bệnh nặng vừa khỏi lấy đâu ra sức lớn như vậy.

Quý Từ cũng có bội kiếm, nhưng đó là vật sở hữu của nguyên thân, dường như không chấp nhận chủ nhân hiện tại này.

Trước đây anh từng thử dùng nó, kết quả phát hiện, nếu anh dựa vào thanh kiếm này thì nửa phần linh lực cũng không sử dụng được.

Ngự kiếm phi hành là một chuyện đòi hỏi rất khắt khe, bây giờ xem ra anh không làm được chuyện này.

Nghĩ như vậy, cũng chỉ có Tần Giác mới có thể dẫn anh theo.

Quý Từ cúi đầu nhìn ngọn núi nhấp nhô mờ ảo dưới chân, hỏi: “Tiểu sư đệ, đệ lấy linh kiếm này ở đâu vậy?”

Tần Giác nhìn anh một cái: “Rút trong Linh Kiếm Trì.”

Đôi mắt Quý Từ chuyển động: “Linh Kiếm Trì là cái gì?”

“Là nơi lấy được linh kiếm thượng phẩm, còn có một cách khác là mời luyện khí sư luyện chế linh kiếm.”

Đây đều là thường thức, vậy mà Quý Từ lại không biết, rõ ràng là không bình thường.

Nhưng Tần Giác không dò hỏi.

Y chậm rãi nói thêm: “Sau này khi ra ngoài, đừng hỏi đông hỏi tây như hiện giờ.”

Quý Từ cau mày: “Vì sao? Miệng mọc trên người ta, chẳng lẽ ta không thể dùng sao?”

Tần Giác: “…”

Y mấp máy môi muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, chỉ nói:

“Hỏi ra sẽ bị chê cười.”

Nghe vậy, Quý Từ hoàn toàn không để ý: “Vậy thì sao? Chẳng lẽ chỉ vì bị người khác chê cười mà ta không được hỏi sao?”

Tần Giác: “…”

Người nào đó đúng là đồ cứng đầu.

Giọng thiếu niên mang theo sự buồn bực: “Tóm lại, nếu ngươi không biết thì tới hỏi ta, có nghe không?”

Quý Từ cười hì hì tỏ vẻ mình đã biết, sau đó còn không biết sống chết mà nói:

“Tiểu sư đệ, nếu đệ ghen thì cứ việc nói thẳng, ta không để ý đâu.”

Tần Giác: “…”

Y hận không thể ném Quý Từ ra khỏi thanh kiếm.

–

Nơi bọn họ đến là một thành trấn rất thịnh vượng ở Kinh Hồ.

Trong thành rất náo nhiệt, nghệ thuật cắt giấy cắt lụa kẹo hồ lô, cái gì cũng bán.

Đường phố ồn ào đông người qua lại, Quý Từ mặc y phục gấm trắng như trăng sáng, kim quan vấn tóc, tay đùa nghịch chiếc quạt xếp màu đen vàng, nhìn không giống đệ tử tiên gia mà giống một công tử gia đình giàu có nào đó chạy ra ngoài chơi hơn.

Tần Giác bên cạnh mặc bạch y, khuôn mặt tinh xảo, khí chất lạnh lùng, sau lưng đeo một thanh trường kiếm, người sáng suốt đều biết đây là thần tiên từ trên núi xuống.

Người tu tiên cũng giống như thần tiên trong mắt người phàm!

Dọc đường đi, thỉnh thoảng có vài thiếu nữ trẻ tuổi đeo mạng che mặt đi lên, muốn đến gần Tần Giác.

Các nàng e lệ ngại ngùng ném khăn lụa trong tay lên người Tần Giác, nhưng y không để ý.

Nếu bất cẩn ném lệch, trúng vào người Quý Từ, anh sẽ quay đầu lại, mỉm cười với các thiếu nữ.

Thật ra tuổi tác của anh cũng không tính là lớn, mới ngoài 20 tuổi, đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời, khi cười rộ lên trông phóng khoáng phong lưu, khiến gương mặt của các thiếu nữ dưới nón có mạng che mặt đều đỏ lên.

Quý Từ hưng phấn đến gần tiểu sư đệ của mình, trêu chọc: “Không ngờ tiểu sư đệ tuổi còn nhỏ mà lại được các thiếu nữ yêu thích như vậy.”

Tần Giác nhìn anh một cái, cảm thấy lời của anh có hơi thiên vị.

Rõ ràng người như cá gặp nước ở chỗ này là Quý Từ mới đúng.

Bọn họ đi dạo trên phố không bao lâu thì tìm một khách điếm nghỉ ngơi.

Quý Từ nằm trên giường, mặc kệ ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu lên người mình, sau khi làm ấm toàn thân mới lười biếng hỏi: “Chúng ta không thể cứ sống ngoài tông môn như vậy phải không?”

Tần Giác gỡ bội kiếm xuống, đặt lên đầu gối, cúi đầu nghịch tua kiếm:

“Ừm, tối nay chúng ta xuất phát đến Lý phủ một chuyến.”

Quý Từ buồn bực: “Lý phủ?”

“Phú thương trong thành, họ Lý, tối nay chúng ta đến đó.”

“Sao đệ biết nhiều về nơi này vậy?” Quý Từ nhìn y, hỏi.

Tần Giác: “Tóm lại là biết nhiều hơn sư huynh một chút.”

Xí, Quý Từ hơi khó chịu.

Cậu nhóc này, sao cứ thích chèn ép anh trong sáng ngoài tối thế.

Quả nhiên làm sư huynh khó ghê, bé trai 15 – 16 tuổi rất khó quản.

Quý Từ tự thấy mình là người lớn, không chút do dự hỏi: “Thế chúng ta đến đây làm gì?”

Tần Giác rút kiếm ra khỏi vỏ, ánh sáng bạc lạnh lẽo sắc bén.

Thanh kiếm này chưa từng uống máu người, nhưng vì chủ nhân của nó nên nó có mang theo sát khí mơ hồ.

“Giết yêu.” Tần Giác đáp.

Quý Từ đang lăn lông lốc trên giường, nghe vậy lập tức bò dậy: “Thật sao? Giết yêu? Sao đệ biết Lý phủ có yêu?”

Đương nhiên là ký ức kiếp trước rồi.

Chỉ là Tần Giác không nói ra, y trả lời: “Ngươi không cần biết nhiều như vậy, đến tối đi theo ta là biết.”

Không còn cách nào khác, Quý Từ đành đồng ý.

Khoảng hai canh giờ sau, khách điếm đưa cơm tối đến.

Quý Từ khẳng định thức ăn ở đây không ngon bằng anh nấu, còn muốn Tần Giác bày tỏ quan điểm.

Tần Giác không hiểu so cái này để làm gì, chỉ là một bữa cơm thôi không phải sao?

Nhưng thấy thanh niên trước mặt rất nghiêm túc, nhất là nếu y không trả lời, sư huynh sẽ bắt đầu nói nhảm:

“Đệ nói đi, sao đệ không nói gì hết? Ngày nào ta cũng cực cực khổ khổ nấu cơm cho đệ ăn, đệ báo đáp ta như vậy sao? Ngay cả một câu cũng không muốn nói!”

“Những phu thê khác tuy không nói nhiều câu ân ái, nhưng ít nhất họ đối xử tôn trọng bình đẳng với nhau như khách, đệ thì sao?”

Tần Giác chịu không nổi nữa, nói thẳng: “Sư huynh nấu ngon hơn, được rồi chứ?”

Quý Từ nhìn y, sau đó dời tầm mắt, khóe miệng nhếch lên: “Đệ chê ta phiền nên mới nói như vậy đúng không? Ta hiểu mà, đệ không cần nói nữa.”

“Đệ chỉ đang cố dỗ ta thôi.”

Quý Từ tỏ vẻ mình đã học được tinh hoa trong văn học của Lâm muội muội.

Không nói thì tức giận, nói cũng tức giận, Tần Giác nhíu mày, không hiểu vì sao sư huynh này lại có nhiều tật xấu như vậy.

°°°°°°°°°°

Lời editor: Sư huynh là điển hình của mấy tiểu thư nũng nịu mới biết yêu, nhõng nhẽo kinh khủng 😂

Đăng: 27/11/2023

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 14"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

sau-khi-xuyen-thanh-nu-phu-bi-vai-ac-cong-luoc.jpg
Sau Khi Xuyên Thành Nữ Phụ Bị Vai Ác Công Lược
30 Tháng 3, 2025
trung-sinh-chi-thien-ha.jpg
Trùng Sinh Chi Thiên Hạ
7 Tháng 12, 2024
xuyen-khong-ve-co-dai-ta-ga-cho-nong-phu-lam-kieu-the.jpg
Xuyên Không Về Cổ Đại, Ta Gả Cho Nông Phu Làm Kiều Thê
29 Tháng mười một, 2024
dai-ca-chung-ta-ket-nghia-di.jpg
Đại Ca, Chúng Ta Kết Nghĩa Đi
26 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online