Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn - Chương 1041
Chương 1041: Tầng Khí Quyển
“Sự phẫn nộ của lôi đình.”
Từng mảng từng mảng, giống như đại dương lôi điện bao trùm xuống cả 1 vùng không gian rộng vài trăm dặm. Adolf không có cách nào khóa chặt được vị trí của Trần Lạc, vậy nên hắn chọn đánh phạm vi rộng. Adolf lập tức tới bên cạnh Artis, bảo vệ cho Artis.
“Ánh sáng sáng chói.”
Lôi Tát Đức giống như một vậ thể phát quang, ánh sáng phát ra từ hắn ta khiến cho Trần Lạc không nhìn rõ bất cứ thứ gì hết. Trần Lạc thầm mắng, hai tên già khọm này đúng thật là trâu bò quá đi mà. Bọn hắn đang muốn ta tạm thời nhường lại để bọn hắn có thể dễ dàng đem Artis chạy đi hơn. Trước cơ thể của Trần Lạc xuất hiện 2 đạo phòng ngự, sống chết chặn lại hai luồng công kích. Lớp phòng ngự không ngừng bị hủy diệt rồi lại trùng sinh, trên bộ giáp cũng có một vết nứt nho nhỏ, nhưng tất cả đều không sao cả, khi nào về hắn chỉ cần sử dụng quay ngược thời gian với bộ giáp là được.
Công kích này nhìn thì mạnh, nhưng đây chỉ là công kích do bọn họ tiện tay đánh ra, hơn nữa còn ở phạm vi rất rộng, thế nên nó không hề làm tổn hại được tới 1 cọng lông của Trần Lạc. Dưới tình huống như thế này, không ngờ pháp tắc phòng ngự lại có một chút đột phá. Trần Lạc dựa vào giao động do không gian truyền tống, phán đoán được vị trí của Adolf và Lôi Tát Đức. Vẻ mặt hắn trở nên hung dữ, dựa vào sức mạnh của không gian, mà trước mắt hắn muốn giết chết hai người đó thì đó là chuyện không thể nào. Vậy thì hắn sẽ dựa vào thời gian.
Nếu dùng quay ngược thời gian thì có lợi cho bọn hắn quá. Nghe nói tuổi tác của cả hai người này đều tương đối lớn rồi. Vậy thì gia tốc thời gian! Trước mắt, trừ hoa bỉ ngạn ra, Trần Lạc chưa từng trông thấy bất cứ thứ gì có thể chống lại thời gian cả, mà hoa bỉ ngạn cũng không thể chống lại mãi được. Hai lão già khọm này, chỉ cần ta làm vài lần thì sớm muộn gì hai lão này cũng sẽ tèo mà thôi. Từ trong ánh sáng hào quang truyền tới giọng nói nhàn nhạt của Lôi Tát Đức:
“Ngươi lấy được cánh hoa của hoa bỉ ngạn, bây giờ sức mạnh của nó đang là gia tốc thời gian. Với tốc độ gia tốc thời gian của ngươi hiện tại thì không có tác dụng đối với ta đâu.”
Vẻ mặt Trần Lạc ngẩn ra, ngươi đang chém gió có đúng không? Ta lấy được cánh hoa của hoa bỉ ngạn, vậy Lôi Tát Đức đã lấy được thứ gì của hoa bỉ ngạn mà dẫn tới việc bây giờ sức mạnh của thời gian cũng tạm thời không có tác dụng với hắn ta? Adolf tức điên lên:
“Chỉ có chút trình độ như vậy thôi sao? Đúng là đồ phế vật.”
Gia tốc thời gian có chút hiệu quả đối với Adolf, nhưng mà thọ mệnh của hắn ta nhiều hơn Lôi Tát Đức cả chục vạn năm, vậy nên tốc độ gia tốc thời gian của Trần Lạc hiện tại rất khó để có thể có tác dụng đối với Adolf. Nhưng mà Adolf cũng cảm thấy rất đau lòng. Artis thu hồi ngưng đọng thời gian, Adolf liền vội vàng đem Artis chạy đi, hắn phải đưa Artis tới 1 nơi an toàn rồi trốn đi trước đã. Đúng là tà môn thật đấy, không ngờ ngưng đọng thời gian lại không có tác đụng đối với hắn ta. Trần Lạc không ngừng nhảy qua nhảy lại để bám theo, thế nên Artis không thể không dùng ngưng đọng thời gian để bảo vệ chính mình. Trần Lạc vẫn luôn âm thầm cảm thấy sức mạnh thời gian mà Artis sử dụng lên hắn có gì đó dẫn dắt, nhất mà khi hành tẩu hư không không thể nào đem Artis đi được, điều này khiến cho Trần Lạc cảm thấy rất bứt rứt. Adolf cực kì tức giận:
“Phế vật, ngươi chỉ biết chạy thôi sao? Có bản lĩnh thì ngươi đứng lại trước mặt ta đi.”
Phế vật ư? Trần Lạc cười lạnh, hắn hiện thân nói:
“Tới đây đi, đánh ta đi này.”
Chỉ trong chớp mắt, Lôi Tát Đức đã tới nơi, một luồng ánh sáng chiếu xuyên qua cơ thể Trần Lạc chỉ trong chớp mắt. Bộ giáp của hắn có dấu hiệu vỡ vụn. Lôi Tát Đức ngẩn ra, ngươi thật sự không né à? Hắn ta cười gằn, một tia sáng như laser nhưng thô to hơn tia ban nãy trực tiếp hướng thẳng về phía Trần Lạc. Cảm giác này chính là cảm giác thời gian và không gian dung hợp, nó khiến cho Trần Lạc cảm thấy như đã gặp qua ở đâu. Rõ ràng Trần Lạc đang ở ngay trước mắt, nhưng mà ánh sáng lại trực tiếp xuyên qua cơ thể của hắn, giống như Trần Lạc không hề tồn tại vậy, hắn giống như chỉ là 1 cái bóng mà thôi. Trần Lạc cười lạnh một tiếng:
“Lần này ta đang ở tầng khí quyển rồi.”
…
Ta chỉ biết chạy thôi sao, ngươi nói lại thử xem?
Trần Lạc đứng trước mặt hai người là Lôi Tát Đức và Adolf, nhưng lại vô cùng bình tĩnh tự tin.
Cả Lôi Tát Đức và Adolf đều không dám tin bản thân đã gặp phải một chuyện khó có thể hiểu được.
Trần Lạc rõ ràng ở ngay trước mặt, nhưng lại không thể đánh được hắn.
Là ảo ảnh? Hay là phân thân?
Adolf vẫn chưa từ bỏ ý định, quyết tâm bắt Trần Lạc cho bằng được, nhưng cuối cùng chỉ chạm vào hư vô.
Trần Lạc cười nhạo một tiếng, nói rằng ta đang ở trong tầng khí quyển.