Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn - Chương 1039
Chương 1039: Hủy Diệt
“Thứ duy nhất không thể hủy diệt chính là ý chí. Chỉ có chính ngươi mới có thể hủy diệt được ý chí của chính ngươi mà thôi. Hủy diệt cũng là sinh ra, cơ thể của ngươi sẽ không ngừng hủy diệt và tái sinh, ta sẽ đưa cho ngươi năng lượng của pháp tắc hủy diệt từng chút một. Nếu như ngươi có thể chịu được thì ngươi sẽ thay da đổi thịt, còn nếu ngươi chịu không nổi thì ta sẽ lại đợi người có duyên tiếp theo tới đây.”
Pháp tắc hủy diệt không ngừng đánh nát rồi lại tái sinh cơ thể Pháp Vương. Suốt cả quá trình này đều khiến Pháp Vương đau đớn không tả nổi, thống khổ, tuyệt vọng.
“Ta đã từng nói, các ngươi đều sẽ phải chết hết cho ta.”
“Vợ của ta, các con của ta.”
“Ta chính là chó sát thủ, là sát thủ của đồ khốn khiếp.”
“Đại cẩu, đợi ta…”
“Đau vài lần là sẽ quen dần thôi.”
“Ngươi có thể tăng nhanh tốc độ lên không hả, ta phải ra ngoài gấp.”
….
Trần Lạc cũng không ở gần đó. Hắn ta trốn ở 1 góc rất xa cẩn thận quan sát xem liệu có mai phục hay không. Hắn bỗng nhiên nghe thấy tiếng hét có mai phục của Pháp Vương, sau đó hắn nghe thấy tiếng Pháp Vương rơi vào bên trong hố sâu đó. Đợi Trần Lạc chạy tới thì cái lỗ đã biến mất không thấy đâu rồi. Trái tim Trần Lạc run lên, hắn nhanh chóng lao về phía hố đen. Nó biến mất ở trong 1 cái không gian đặc thù nào đó hay sao? Trần Lạc không hề quan tâm tới những người khác, hắn liều mạng tìm kiếm Pháp Vương, nhưng mà hắn kiếm liên tục hai tiếng đồng hồ mà không có bất cứ thu hoạch gì hết. Mễ Phạn thở phào một hơi dài, trước khi sự việc xảy ra thì nó vẫn chưa cảm nhận được rõ kết quả, mọi thứ cứ mơ mơ hồ hồ. Nhưng bây giờ mọi chuyện đã xảy ra rồi, cuối cùng nó cũng cảm nhận được Pháp Vương không hề có nguy hiểm gì hết. Mễ Phạn lấy nước ngọt ra, uống 1 ngụm lớn, cười nói:
“Pháp Vương không sao cả, nhưng mà hắn sẽ phải chịu nhiều đau đớn đó.”
Trần Lạc thở phào một hơi, không sao à. Hắn tự lẩm bẩm:
“Không sao là tốt rồi.”
Trong lòng Trần Lạc cảm thấy rất tự trách, tên chó ngốc này, ta thì có thể xảy ra chuyện gì cơ chứ, nếu không nắm chắc thì ta dám tới đây hay sao? Nếu thế thì ta chết từ lâu rồi. Ầy, đúng là quan tâm quá sẽ dễ loạn, đổi vị trí mà suy nghĩ, có khi hắn cũng sẽ như thế. Pháp Vương bởi vì Trần Lạc mà gặp nguy hiểm, lại bởi vì hắn rơi vào một hoàn cảnh phẫn nộ hủy diệt nên mới có thể thông qua bài kiểm tra sơ bộ của pháp tắc hủy diệt. Nếu như không nhờ có Trần Lạc, Pháp Vương mà gặp phải pháp tắc hủy diệt thì đúng thật là sẽ có nguy hiểm tới tính mạng. Đây chính là hỗ trợ lẫn nhau.
Ánh mắt Trần Lạc lạnh đi, ngươi được lắm Adolf, chính ngươi là người đánh Pháp Vương rơi vào trong đó có đúng không? Mặc dù Trần Lạc không nhìn thấy, nhưng mà hắn nghe thấy âm thanh phẫn nộ của Adolf. Lần này Trần Trần Lạc tức giận thật rồi, từ ánh mắt hắn bắn ra thứ nguyên chi nhận vô tận. Trần Lạc hiện thân. Vẻ mặt của Adolf và Lôi Tát Đức cực kì vui mừng. Đúng ra bọn hắn tưởng lần này thất bại rồi, vậy mà tên Trần Lạc này lại chủ động hiện thân. Adolf xua xua tay, chỉ vậy đã có thể nhẹ nhàng cản lại hết tất cả công kích của Trần Lạc. Sau đó cơ thể hắn ta lóe lên, xuất hiện trước mặt Artis, sử dụng tấn lôi pháp tắc. Một ánh sáng xẹt qua, hai người họ liền xuất hiện bên cạnh Trần Lạc.
Chuyện Artis là hệ thời gian là 1 bí mật, trước giờ Adolf luôn bảo vệ hắn ta rất tốt, sợ bị người ta ám sát. Nhưng mà lúc này đây hắn ta cũng không thể quan tâm nhiều tới như vậy nữa. Lôi Tát Đức giống như một mặt trời vậy, ánh sáng năng lượng phát ra từ hắn ta chiếu chói mắt tất cả những người xung quanh. Sau đó, cơ thể của Lôi Tát Đức biến thành 1 luồng ánh sáng, hắn ta cũng xuất hiện ngay trước mặt Trần Lạc trong chớp mắt. Chỗ mà ánh sáng chiếu tới, Lôi Tát Đức cũng có thể tới ngay lập tức, tiền đề là ánh sáng này do chính bản thân dị năng của hắn ta phát ra.
Hai người họ chính là hai cường giả đỉnh phong trong cấp thần, đúng thật là không thể coi thường. Ngưng đọng thời gian. Artis cảm thấy cực kì kích động, chỉ cần diệt trừ được ngươi thì ta chính là thần thời gian duy nhất rồi. Chỉ cần ta đánh chết ngươi thì ta sẽ có thể lập tức trở thành thần thời gian giống như những gì Tử La Lan nói đúng không. Sau khi trở thành thần thời gian thì ta còn cần phải sợ ám sát ư? Lúc đó ta sẽ có thể xuất hiện trước ánh mắt của mọi người 1 cách quang minh chính đại rồi. Lúc đó ta sẽ có thể công khai cho đám đông rằng ta chính là 1 thiên tài chân chính. Trần Lạc mặc bộ giáp trên người, đúng thật là giống như không động đậy chút nào cả, nhưng trong tay hắn lại nắm chặt cánh hoa của hoa bỉ ngạn.