Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Danh Môn Thịnh Sủng: Quyền Thiếu Xin Chiếu Cố - Chương 681

  1. Home
  2. Danh Môn Thịnh Sủng: Quyền Thiếu Xin Chiếu Cố
  3. Chương 681
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 681: Xử người báo tin, thẩm vấn Diêu Quân Lăng

“Em …”

Lời nói mang theo sự bất đắc dĩ và cưng chiều.

Trong nhiều trường hợp, Quyền Hãn Đình không giống một người yêu mà giống một người cha già bao dung hơn, anh hữu cầu tất ứng, thậm chí bất chấp nguyên tắc mà bênh vực người của mình.

Thẩm Loan muốn cái gì, anh đều cố gắng hết sức để đáp ứng mọi yêu cầu.

Mục tiêu của cô là mục tiêu của anh, theo đuổi của cô cũng là tham vọng của anh.

“Anh sẽ chiều hư em.”

Mắt Thẩm Loan thâm thúy, nói rõ từng chữ.

Cô hiểu bản thân mình hơn Quyền Hãn Đình rất nhiều.

Người đàn ông nói .

“Không cần biết tốt xấu, chỉ cần là em, anh đều yêu.”

Ở bụi hoa cách đó không xa, Lục Thâm giật nảy mình, cả người nổi da gà.

Lolita ở bên cạnh rón rén đi theo anh ta, phát ra âm thanh ma sát điện, may mà động tiếng động nhỏ, không quấy rầy hai người trước mặt.

“Suỵt!Nhỏ tiếng lại.”

Lolita quay đầu lại nhìn anh.

Rõ ràng là người máy, nhưng Lục Thâm lại nhìn thấy thứ cảm xúc gọi là “mờ mịt”.

“Không hiểu sao?”

Kẽo kẹt ~

“Quên đi, không cần hiểu, chỉ cần nghe lệnh của tôi.”

Kẽo kẹt ~

“Bây giờ em bật chế độ tắc kè hoa và di chuyển ra ngoài…”

Lolita:

“Đó được gọi là chế độ ngụy trang chứ không phải tắc kè hoa … ”

“À! Mặc kệ là rồng gì, em cứ bật nó lên, quan trọng là trốn thoát.”

Lolita chạy chương trình và mất hai giây để tải nó, và thấy toàn bộ cơ thể được làm bằng kim loại của mình từ từ thay đổi sang màu xanh lá cây và màu đỏ, điều chỉnh mức độ đậm nhạt, và cuối cùng hợp nhất với cây cỏ xanh trước mặt.

Ẩn mình hoàn hảo.

Lục Thâm trốn ra sau cô và nhanh chóng chạy trốn khỏi khu vườn dưới sự che chở của Lolita.

“Phù…”

Cách xa một khoảng cách an toàn, không bị phát hiện, Lục Thâm thở phào nhẹ nhõm.

Lại nhìn Lolita đang thoát khỏi chế độ ngụy trang.

“…”

Anh ta không nhịn được bật cười.

Kẽo kẹt ~

“Anh nói Lolita bé nhỏ, em có biết đậu bỉ là gì không?”

Lolita nhanh chóng tìm kiếm cơ sở kiến thức, nhanh chóng:

“Biết!”

“Nghe nào?”

“Đậu bỉ = Lục Thâm.”

“?”

Kẽo kẹt ~

“Em, em, em … nói lại lần nữa?!”

Lolita ngoan ngoãn:

“Đậu bỉ = Lục Thâm, Lục Thâm = Đậu bỉ.”

Đôi mắt của Lục Thâm nhìn cô chằm chằm, trong nháy mắt. Anh ta có xúc động muốn đè cô ra đánh, nhưng cuối cùng lại là chính mình đau.

Rất tức giận.

“Ai sắp đặt chương trình cho em? Có phải là tên khốn Thiệu An Thành?!”

“Anh không được phép mắng chủ nhân! Kẽo kẹt! Kẽo kẹt!” Tiểu Lolita rất tức giận.

Nhìn thấy những màn hình hiển thị trong mắt cô đã bùng lên ngọn lửa rất sống động, Lục Thâm nhanh chóng xoay người bỏ chạy.

Lolita chạy theo anh: “Anh dừng lại…”

Lăng Vân đứng ở cửa, kinh tởm nhìn một người và một máy anh chạy tôi đuổi, không khỏi nhếch mép.

Lập tức thu hồi tầm mắt, khoanh tay trước ngực.

Chuyện yêu đương thì có cái gì để nhìn?

Còn không bằng đi ngắm hoàng hôn …

Khi tia nắng cuối cùng biến mất trên bầu trời, màn đêm buông xuống.

Sở Ngộ Giang ở ngoài cả ngày trở về.

“Đã điều tra ra.”

Anh nói.

Thẩm Loan rút ra khỏi vòng tay của Quyền Hãn Đình, đứng dậy đi tới trước mặt anh:

“Đến phòng làm việc nói chuyện.”

Đôi mắt thâm thúy, giọng điệu lạnh lùng.

Sở Ngộ Giang theo sát phía sau.

Trong phòng làm việc.

Thẩm Loan:

“Anh điều tra ra những gì?”

“Thẩm Khiêm rất cẩn thận. Tôi đã tìm hiểu kỹ bộ phận giám sát nội bộ của tập đoàn, nhưng không tìm thấy gì cả. Anh ta gặp ai, trả lời điện thoại của ai, anh ta đi tới đâu. Tôi đều điều tra qua, mọi thứ đều bình thường. ”

Thẩm Loan không có chút nào kinh ngạc, bởi vì Thẩm Khiêm là người như vậy.

Từng bước làm việc, cực kì thận trọng.

Bởi vì như vậy, cô chắc chắn rằng đã có chuyện gì đó xảy ra trước khi lên máy bay, khiến Thẩm Khiêm phải từ bỏ chuyến đi Bắc Hải ngay lập tức.

Sở Ngộ Giang:

“Video giám sát của tập đoàn Minh Đại không phát hiện ra vấn đề gì, tôi đã nhờ hai anh em tìm cách tiếp cận thiết bị giám sát của sân bay. Cô đoán không sai, Thẩm Khiêm khi đổi thẻ lên máy bay vẫn bình thường nhưng khi xếp hàng qua cửa kiểm tra an ninh thì gặp một người phụ nữ, nói vài câu, chưa tới hai phút liền rời đi.”

“Người phụ nữ?”

Sở Ngộ Giang mở túi hồ sơ trong tay, lấy ra một xấp ảnh, đưa cho.

Thẩm Loan nhìn xuống.

Mặc dù hình ảnh thu được bằng video giám sát đã được tối ưu hóa để cải thiện độ rõ nét, nhưng vẫn rất mờ.

Có thể nhìn mặt là được.

“Diêu Quân Lăng?” Thẩm Loan nhướng mày, cầm lấy tấm ảnh, ngẩng đầu nhìn Sở Ngộ Giang.

Người nọ gật đầu: “Tôi đã kiểm tra. Cô ta không có bất kỳ hành trình nào vào ngày hôm đó. Sau khi nói gì đó với Thẩm Khiêm, cô ta liền rời khỏi sân bay.”

Nói cách khác, cô ta và Thẩm Khiêm không phải tình cờ gặp nhau, mà là có sắp đặt trước!

Nhắc đến Diêu Quân Lăng, nếu không xảy ra chuyện lần này, Thẩm Loan gần như đã quên người này.

Hai người kết oán trong bữa tiệc sinh nhật của Thẩm Khiêm. Diêu Quân Lăng chặn cô ở hành lang bên ngoài phòng tắm, miệng chửi “con gái ngoài giá thú”, giấu kim trong lời nói, cuối cùng bị Quyền Hãn Đình gặp được và dạy dỗ không thương tiếc trước mặt mọi người. .

Sau đó, Diêu thị bị nhắm vào, phá sản từ từ, rớt đài.

Lần gặp thứ hai là tại buổi ký kết giữa Minh Đại và Cạnh Lâm, Diêu Quân Lăng giả vờ yếu đuối, xúi giục Trương Khải Hân chống lại Thẩm Loan, cuối cùng, cô tả không chỉ bị tát vào mặt mà còn mất đi một người bạn tốt chân thành với mình.

Ấn tượng cuối cùng của Thẩm Loan về cô là ở cảnh cô đánh nhau với Trương Khải Hân, khuôn mặt đầy máu.

Vậy nên….

Diêu tiểu thư đang ở trong gia đình xuống dốc và không còn thanh danh, vì sao đột nhiên đến gần Thẩm Khiêm?

Cô ta nói cái gì mà lại dễ dàng giữ chân một người đàn ông vô cùng thận trọng?

Ánh mắt Thẩm Loan quyết tuyệt, sắc bén:

“Xem ra nên tâm sự uống trà với cô Diêu.”

Sở Ngộ Giang hiểu ra:

“Tôi sẽ làm ngay.”

…

Trung tâm thành phố, quán bar đêm.

Dưới ánh đèn mờ ảo, quầy bar được phản chiếu với nhiều màu sắc khác nhau, tấm kính phản chiếu sáng và phản chiếu hình ảnh người phụ nữ đang say sưa vì rượu hé mở như phù dung.

Diêu Quân Lăng một tay cầm cốc lắc nhẹ, nhìn rượu lăn tăn trong ly với đôi mắt lười biếng.

Giây tiếp theo, cô ta uống một hơi cạn đáy.

Dấu vết rượu vang đỏ nhạt nơi khóe miệng, vừa hấp dẫn vừa khiêu khích.

“Cách! David, uống thêm ly nữa.”

“Thưa cô, cô không thể uống được nữa.” Người pha chế bất lực, tên anh ta là Jack chứ không phải David.

“Tại sao, sợ tôi không trả được tiền rượu?”

Nói xong, cô ta chế nhạo

“Tôi đang nói với anh, đồ khốn… hức… mắt chó nhìn người!”

Người phục vụ lại xua tay:

“… Khách quý, ý của tôi không phải như vậy. ”

“Không phải vậy? ”

Diêu Quân Lăng đưa tay đỡ đầu cô,

“Vậy ý anh là? Hả? Ý của anh là gì? ”

“… ”

” Ồ, là chê tôi không đưa tiền boa? ”

Nói, cô ta mở túi, trực tiếp từ bên trong lấy ra một xấp vé đỏ, độ dày không phải năm nghìn, thì cũng là ba nghìn.

“Thấy chưa? Bà đây có tiền! Vẫn chưa hết tiềnt!”

Người pha chế im lặng, đối với người say không phí lời, nói gì cũng như ông vo ve, dù sự thật có lớn đến đâu cũng chẳng khác gì đánh rắm.

Vì vậy, nói ít, lắng nghe, luôn mỉm cười.

Hiển nhiên, Diêu Quân Lăng cũng khá hài lòng với sự thức thời của anh ta, kéo chiếc nơ của anh ta, nhét hết tiền vào trong áo sơ mi trắng của người đàn ông.

“Đủ chưa?”

“… Đủ rồi.”

“Rót rượu đi? Anh đang làm gì vậy?”

Người pha chế lấy ra một chai thủy tinh từ dưới tủ chứa đầy chất lỏng trong suốt, anh ta rót vào một chiếc ly màu đỏ. Đổ đầy tám phần, sau đó đưa cho Diêu Quân Lăng.

Người phụ nữ mở hai mắt:

“Đây là gì …?”

“Loại cocktail mới nhất, nếm thử đi?”

“Được rồi,”

Cô ta gật đầu,

“Vậy thì, nếm thử đi!”

Ngay sau đó.

Diêu Quân Lăng cau mày và đặt cốc sang một bên, chỉ tay về phía người phục vụ:

“Anh nói dối tôi, đây là soda, không phải rượu.”

“Là một loại rượu tương tự như soda, vậy vẫn là rượu.”

Diêu Quân Lăng sững sờ: “Soda? Rượu? ”

Ban đầu cô ta không say, nhưng bây giờ cô ta thực sự say.

Đầu óc trống rỗng, âm thanh trầm bổng nặng nề phát ra cạnh từ tai, nhịp tim của cô ta theo đó lặp đi lặp lại.

Người phục vụ nghĩ rằng anh ta đã ổn định cô ta, đang định thở phào nhẹ nhõm thì không ngờ có hai người đàn ông to lớn mặc vest đen đột nhiên xuất hiện sau lưng Diêu Quân Lăng, bước tới, khoác tay cô trái phải rồi rời đi.

“Anh là ai?!”

Người phục vụ kêu lên:

“Đặt người xuống, nếu không tôi sẽ gọi vệ sĩ.”

Một trong những tên to lớn chế nhạo anh:

“Đồ ngốc, im đi!”

Nói xong, anh ta quay người bỏ đi.

Diêu Quân Lăng bị kéo giữa hai người như chó Sa Bì, đôi mắt vô hồn.

Cô ta còn không biết chuyện gì đang xảy ra, chứ đừng nói đến tình huống này có nghĩa là gì, cô ta sẽ bị đối xử như thế nào.

Người phục vụ cầm điện thoại định gọi vệ sĩ ở cửa để ngăn họ lại.

Không ngờ cừa nhấn hai con số thì một bàn tay vươn từ bên cạnh ra ngăn cản hành vi của anh ta:

“Quản lý, vừa rồi…”

“Tôi đã nhìn thấy tất cả.”

“Ý…”

“Biết chúng ta làm ngành này. Quan trọng nhất là giữ được tính mạng?”

“Quản lý, vừa rồi có hai người mặc vest đen đem một vị khách phụ nữ đi rồi, bây giờ gọi điện còn kịp…… ”

“Có vẻ như anh vẫn chưa hiểu? ”

Muốn bảo toàn mạng sống, thì ít lo chuyện bao đồng.

…

Đêm mịt mù, gió sông lồng lộng.

Tất cả đèn trong kho dỡ hàng của cầu cảng đã tắt hết, công nhân đã ngủ say, trừ một phòng vẫn sáng rực, thỉnh thoảng có bóng người qua lại.

Thẩm Loan ngồi vào ghế đợi một lúc.

Mọi ngày, chỉ có người khác đợi cô, không có lý do gì để cô đợi người khác, nhưng đêm nay, cô lại kiên nhẫn đến bất ngờ.

“Anh Giang đã về rồi..”

Sở Ngộ Giang hét lên một tiếng, bước vào bên trong, đi đến bên cạnh Thẩm Loan đứng yên, cúi đầu nhìn:

“Người đã đưa tới, đang ở bên ngoài.”

“Vào đi.” Đôi môi đỏ mọng khẽ mở, như đang nhặt gà bắt vịt.

Sở Ngộ Giang nháy mắt, liền có tiểu đệ xoay người đi ra ngoài.

Khoảng nửa phút sau, có hai người đàn ông to lớn mặc đồ đen đi vào, mang theo một bao tải.

Bao tải vẫn di chuyển, thỉnh thoảng phát ra tiếng kêu rên của con vật nhỏ.

“Anh Giang.”

“Anh Giang.”

Hai người không nhận ra Thẩm Loan, vì vậy chỉ gật đầu với Sở Ngộ Giang:

“Ả đàn bà này không thành thật, hét to không ngừng, nên phải cho vào bao tải. Cho tôi nghỉ ngơi một chút..” Cả hai đồng thơi buông tay.

Nghe thấy âm thanh của vật nặng rơi xuống, chiếc bao vẫn đang xoắn dừng lại ngay lập tức.

Hai người đàn ông to lớn nhìn nhau, một trong số họ đứng ra đá vào bao tải: “Giả vờ chết?!”

“A..”

Tiếng rên rỉ này mạnh hơn bất kỳ âm thanh nào trước đó, tựa như cực kì đau đớn.

Sở Ngộ Giang mặt không chút cảm xúc: “Bỏ bao tải đi.”

Diêu Quân Lăng không biết đã xảy ra chuyện gì, đến lúc cô biết thì đã quá muộn.

Hai người đàn ông lạ mặt chỉ biết kéo cô vào xe, không thể chống cự.

Trong suốt thời gian đó, cô không ngừng vùng vẫy, đổi lại bằng những cú đấm và đá.

Khi lên xe, cô định giật tay lái, chưa kịp đến gần ghế lái thì bị người đàn ông ngồi trên ghế phụ tát một cái khiến hai mắt thâm đen, lưỡi tanh vị máu.

Ở quán bar uống rượu rất lâu, bây giờ cô ta không còn sức, cực kì yếu ớt, mặc người làm gì thì làm.

Khi xuống xe, hai người ngại cô cản đường nên đóng vào bao tải, như một con vật vô giá trị, sắp bị đưa đến lò mổ.

Bây giờ cô mới nhìn thấy ánh sáng một lần nữa.

Bao tải bị xé ra một cách thô bạo, ánh sáng đột ngột chiếu vào khiến cô vô thức nheo mắt.

Sau khi thích nghi, từ từ nhìn xung quanh.

Nhà kho, bóng người, gậy gộc, đó là … người phụ nữ ngồi ngay đối diện với cô, có vẻ như đang cười mà như không cười!

“Thẩm Loan! Thì ra là cô!”

Diêu Quân Lăng nghiến răng nghiến lợi, trong mắt hận ý giống như lũ vỡ bờ, không kiểm soát được.

Nếu hận thù thực sự có thể biến thành nước, thì Thẩm Loan sẽ chết chìm hàng ngàn lần.

“Lại gặp nhau, cô Diêu.”

“Cô còn có thể cười? Tại sao cô có thể cười? Làm sao cô có thể cười sau khi cô đã tàn phá Diêu thị và tôi ?!”

“Tôi đã hại Diêu thị ? Làm tổn thương cô? “Thẩm Loan dường như nghe thấy một trò đùa lớn.

“Không phải sao? Nếu không có sự xúi giục của cô, Lục gia sẽ không tấn công công ty, gia đình tôi sẽ không phá sản, tôi cũng không từ thiên kim đại tiểu thư rơi xuống thành như ngày hôm nay!”

Thẩm Loan trong mắt không có sóng, vẻ mặt im lặng:

“Ồ. Thì ra nhà họ Diêu đã phá sản rồi. ”

Giọng điệu nhẹ nhàng bay bổng như nói: “Ôi, trăng đêm nay thật tròn. ”

Diêu Quân Lăng tức giận đến mức suýt nôn ra máu.

Một giây tiếp theo, cô ta nhào lên làm động tác bóp cổ.

Đáng tiếc là chưa kịp chạm tới góc quần áo của Thẩm Loan thì cô đã bị đè từ phía sau, mặt đè xuống đất, vô cùng chật vật..

“Cô muốn giết tôi?”

“Thẩm Loan, mày đáng chết! Mẹ kiếp!”

“Cô nói tôi hại Diêu thị, hại Diêu gia. Tôi rất ngạc nhiên. Sao cô lại hận tôi?”

“Ý của mày là sao?! ”

Thẩm Loan:

” Rõ ràng là cô hại Diêu gia, sao lại trách tôi? ”

“Nói bậy! Tao xé miệng mày… ”

“Nếu không phải cô khiêu khích trước, Lục gia còn có thể biết cô là ai, làm sao có thể theo dõi Diêu thị, chính cô liều mạng chạy vô họng súng, muốn thoát lại thoát không nổi, đã xảy ra chuyện còn muốn trốn tránh trách nhiệm? Đây là sai lầm đầu tiên của cô. ”

“Cô biết Lục gia của tôi nhìn vào công ty của cô, cũng biết rằng chỉ cần một lời xin lỗi là đủ để hóa to thành nhỏ, xem như không có việc gì, nhưng cô lại không như thế, ở tiệc ký hợp đồng của Minh Đại và Cạnh Lâm, xúi giục tiểu thư nhà họ Trương nhắm vào tôi, cuối cùng ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo, đây là sai lầm thứ hai của cô.”

“Nhà họ Diêu đã phá sản. Cha cô đã ngoài năm mươi tuổi mà vẫn chạy khắp nơi tìm cách cứu cô, còn cô thì sao? Cô đang làm gì?”

Thẩm Loan ngửi thấy mùi rượu bay trong không khí, nhếch lên khóe miệng.

“Cô đang say trong cuộc sống và mơ mộng, cô không tiếc sức kéo chân sau ông ta. Đây là sai lầm thứ ba. ”

“Cô đã nếm trái đắng, nhưng cô lại phạm nó một lần nữa, hết lần này đến lần khác chọc tức tôi, cùng người khác âm mưu bày kế, mật báo với Thẩm Khiêm, đây là sai lầm thứ tư! ”

Diêu Quân Lăng không hề né tránh ánh mắt khi nghe ba câu đầu tiên, sự hận thù của cô ta dành cho Thẩm Loan là hoàn toàn đúng.

Đến câu cuối cùng, cô ta lại chột dạ không dám nhìn thẳng….

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 681"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

ha-dai.jpg
Hạ Dài
20 Tháng mười một, 2024
me-ruot-cua-tong-giam-doc-tro-thanh-be-bi-ba-tuoi-ruoi.jpg
Mẹ Ruột Của Tổng Giám Đốc Trở Thành Bé Bi Ba Tuổi Rưỡi
20 Tháng 10, 2024
ma-tuy.jpg
Ma Túy
5 Tháng 12, 2024
nghien-thuoc-la-va-meo-hoang.jpg
Nghiện Thuốc Lá Và Mèo Hoang
26 Tháng 10, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online