Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Danh Môn Thịnh Sủng: Quyền Thiếu Xin Chiếu Cố - Chương 655

  1. Home
  2. Danh Môn Thịnh Sủng: Quyền Thiếu Xin Chiếu Cố
  3. Chương 655
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 655: Vậy, xin chào, mưa gió đang tới

Người không hay nói lời âu yếm lại đột nhiên nói mấy câu ngọt ngào này, đó mới gọi là điểm trí mạng.

Tim Thẩm Loan đập bùm bùm, hơi thở hơi rối loạn.

Quyền Hãn Đình đưa tay để trước ngực cô: “Anh nghe thấy được.”

“Nghe thấy cái gì?”

“Nơi này…” Ánh mắt rơi xuống chỗ trái tim của cô gái, nơi tay anh đang bao trùm lên, từng chút từng chút đang nhảy lên: “Nó đang nói, em yêu anh.”

“Vậy sao? Thế sao em lại không nghe thấy?” Thẩm Loan giả ngu.

Quyền Hãn Đình trực tiếp dùng hay tay ôm cô chặt vào trong ngực, rất chặt, gióng nói buồn bực: “Anh nghe thấy là được.”

“Vậy lỡ như là lừa mình dối người thì làm sao bây giờ?”

Sắc mặt người đàn ông đột nhiên tối sầm, hai mắt híp lại: “Em không thể theo gia một lúc được à?”

“Được được được, nghe anh, em yêu anh, được chưa?”

Cả người Quyền Hãn Đình rung động: “Cưng à, vừa rồi…em nói cái gì?”

“Ồ, không nghe thấy thì thôi vậy.”

“Nói lại lần nữa.”

“No no no.”

“Nói!”

“Hizzz… Nhẹ chút, eo sắp bị anh véo tím rồi.”

“Có nói không?” Anh giống như đứa nhóc đang xin kẹo, tròng mắt chớp chớp tia hưng phấn.

Dường như đó là vị ngọt duy nhất.

Thẩm Loan quay đầu, bốn mắt nhìn nhau.

Cô bật cười, gằn từng chữ một: “Em, yêu, anh.”

Vừa dứt lời, đã bị Quyền Hãn Đình lẽo ngã lên giường: “Chỉ nói mà không luyện tập, thì không có kỹ năng.”

“?”

“Phải luyện tập nhiều hơn, mới thật sự được coi là kỹ năng.”

“Anh— ưm!”

Đêm dài đằng đẵng, kiều diễm vô biên.

Kết thúc cuộc vận động, người đàn ông nghiêng người dựa vào đầu giường, vai trần, vẻ mặt thoả mãn.

Thẩm Loan ghé vào bên cạnh, vẫn duy trì tư thế khi kết thúc, mồ hôi chảy đầm đìa, giống như con cá vừa mới vớt từ trong nước lên.

“Em định chuẩn bị xử lý chuyện Minh Đạt thế nào?” Quyền Hãn Đình bỗng nhiên mở miệng.

Lúc trước trách cô bề bộn nhiều việc, bây giờ ăn uống no đủ rồi mới quay mông bắt đầu chủ động hỏi đến.

Hừ, đàn ông!

Thẩm Loan bĩu môi.

“Sao không nói lời nào? Mệt mỏi à?” Hai chữa cuối cùng lộ ra chút đắc ý, giống như con trâu già mà cày đến càng sâu, đất càng được mở rộng thì càng có cảm giác thành tựu.

“Nói gì?” Lười biếng ngáp một cái, Thẩm Loan rơi vào cái nệm mềm mại, từng lỗ chân lông thư giãn đến mức tận cùng, người cũng càng mệt nhoài.

“Minh Đạt qua cầu rút ván, em định tiếp tục nhịn?” Người đàn ông nhướng mày, hiển nhiên không tin Thẩm Loan sẽ tiếp tục Phật hệ* như thế.

* Không tranh giành, không mong cầu, thế này cũng được, thế kia cũng xong.

Trong lòng không chừng đang tính toán chuyện lớn gì đó.

Người phụ nữ của mình, tất nhiên là anh hiểu nhất.

Cho nên mới có câu hỏi vừa nãy.

“Nếu không thì còn có thể làm gì?” Sườn mặt Thẩm Loan gối lên cánh tay, cười như không cười.

Bàn tay to của Quyền Hãn Đình luồn vào chăn, ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn chưa đến một nắm tay của cô, để sát vào, gióng nói trầm thấp: “Tiểu hồ ly không phải dễ ức hiếp như vậy.”

Thẩm Loan chớp mắt: “Bởi vì nó giảo hoạt, hay là gian trá?”

“Đều không phải.”

“?”

“Bởi vì sau lưng nó có một con hổ lớn.”

“Sao vậy, anh muốn cho em cáo mượn oai hùm à?”

Ánh mắt Quyền Hãn Đình tối sầm lại: “Lão hổ có thể tùy tiện chà đạp tiểu hồ ly, nhưng quyết không cho phép động vật khác chạm vào.”

“Bá đạo!” Thẩm Loan lấy ngón trỏ chọc ngực anh.

Giây tiếp theo, bị bàn tay ôm lấy, đâm vào lòng ngực ấm áp của người đàn ông.

“Trên đời này, người có thể bắt nạt em chỉ có anh, hơn nữa cũng chỉ ở trên giường.”

“…”

Vốn là tuyên ngôn chủ quyền khí phách, sao nghe vào lại… không quá đứng đắn?

“Anh đã chào hỏi với mấy đối tác quan trọng của Minh Đạt rồi, để cho bọn họ lập tức dừng hẳn hợp tác.”

Thẩm Loan kinh ngạc.

Kể từ đó, quy hoạch đất đai hoàn toàn bị quấy rầy, hạng mục chưa tiến hành hoặc tiến hành được một nửa đều sẽ bị bắt đình công, nghiêm trọng hơn một chút, sẽ trực tiếp làm cho chuỗi tài chính của Minh Đạt bị đứt gãy.

Cô đang lo nên làm thế nào để cho nhà họ Thẩm một cái ra oai phủ đầu, bắn phát súng đầu tiên cho trận chiến này, không ngờ Quyền Hãn Đình đã suy nghĩ thay cô cả rồi.

Thẩm Loan cười duỗi tay ôm lấy cổ người đàn ông, bẹp một cái trên mặt anh: “A Đình, sao anh lại tốt như vậy?”

“Tốt sao?” Anh sờ sờ cằm, khóe miệng mỉm cười.

Hiển nhiên, cực kỳ cực kỳ hưởng thụ đối với sự chủ động của cô gái.

“Tốt!” Thẩm Loan thu lại nụ cười, bày ra dáng vẻ nghiêm trang.

“Vậy em mới chỉ hôn một cái?”

“Nếu không thì muốn mấy cái?”

“Càng nhiều càng tốt.”

“…Khôn quá nhỉ!” Lời tuy như thế, nhưng Thẩm Loan vẫn hôn hôn lên khuôn mặt, trán, mũi, chóp mũi, khóe miệng, tất cả các nơi.

Quyền Hãn Đình than nhẹ một tiếng.

Nếu đem dáng vẻ bây giờ của anh vào mấy video nổi rầm rộ trên internet gần đây, không cần nghi ngờ nữa, chắc chắn là—

Vậy, xin chào!

Cảm giác cuộc sống đã đạt tới đỉnh cao!

“Đủ rồi chứ?”

“Không đủ.” Lục gia híp mắt, chỉ kém điều hát mấy câu thôi.

Thẩm Loan nắm lỗ tai anh, động tác rất lớn, nhưng lực lại rất nhẹ: “Còn kiêu nữa là em đá anh xuống giường.”

“Thử xem?”

Bàn chân trắng nõn áp lên cơ bụng cân xứng của người đàn ông, dần dần dùng sức.

Cho đến dùng hết sức, nhưng người nào đó không chút sứt mẻ.

Thẩm Loan: “…”

Khuôn mặt Quyền Hãn Đình mỉm cười, nếu cho anh một cái đuôi, nói không chừng có thể vẫy lên tận trời.

“Không chơi nữa, ngủ!” Thẩm Loan kéo chăn bông che kín mình, xoay người, để ót đối diện với anh.

Rất nhanh, người đàn ông dán vào.

Hơi thở nóng rực phun sau cổ cô, Thẩm Loan chỉ cảm thấy làn da kia giống như nước sôi.

“Tức giận?”

“… Không.”

“Anh lo lắng em dùng sức quá mạnh làm bị thương đến chân, mới dốc sức ổn định lại, cắn răng chống đỡ, nếu không em đã sớm lăn xuống giường rồi.”

“…”

Người đàn ông này xem cô là đồ ngốc sao? Thế mà lại dùng lời giải thích sứt sẹo đến mức không thể sứt sẹo hơn.

Nhưng mà thỉnh thoảng xem nhau là kẻ ngốc cũng không tệ, ít nhất có người chiều, có người thương, có người xem cô như bảo bối mà sủng ở trong lòng bàn tay.

“Chuyện Minh Đạt có cần anh giúp không?” Bàn tay tiến vào trong chăn, giống như cá chạch vùi trong bùn đất, tùy ý bơi nhảy.

Tuy rằng động tác không đứng đắn, nhưng giọng điệu lại rất cẩn thận.

Không thể nghi ngờ, nếu Thẩm Loan muốn tạo phản, vậy thì nhất định anh sẽ cố hết sức khiêng cờ, nếu Thẩm Loan muốn giết dê, vậy nhất định anh sẽ đứng ở bên cạnh mài dao vì cô, một milimet cũng không rời.

Yêu đến mức cưng chiều vô điều kiện.

Cũng chẳng sợ Thẩm Loan chọc thủng trời?

Quyền Hãn Đình cũng sẽ chỉ mỉm cười, thậm chí phất cờ hò reo, chờ cô chơi đủ rồi, rồi nhẹ nhàng bâng quơ ném xuống một câu: “Trời mà thôi, anh tới vá.”

Thẩm Loan biết ý tốt của anh, cũng biết rõ anh có năng lực này.

Nhưng mà—

“Không cần, đã đủ rồi.”

Cô vì kế hoạch này mà sống hai đời, ngủ đông gần một năm, chỗ nào cũng cẩn thận, thận trọng từng bước, mặc dù không có Quyền Hãn Đình giúp đỡ, cũng chắc chắn sẽ đạt được mục đích.

“Được.” Người đàn ông mặc kệ nó, cô vui là được.

Thẩm Loan ngáp một cái, dúi đầu vào ngực ấm áp của ai đó, ồm ồm mở miệng: “Cảm ơn…”

“Ngốc!”

Hai người đều không thói quen lừa tình, một động tác thân mật cũng đủ để biểu đạt tâm ý của nhau.

“Khuya rồi, ngủ đi.” Quyền Hãn Đình vân vê mái tóc mềm mại của cô, lòng bàn tay có vết chai mỏng nhẹ nhàng vuốt ve nơi cổ cô.

Thẩm Loan ngửa đầu mổ một ngụm trên môi anh: “Ngủ ngon.”

Bóng đêm tối tăm, giống như bình yên trước bão táp.

Ngày hôm sau, mặt trời như bếp lò cuối cùng cũng trốn vào mây, Ninh Thành nghênh đón nhiệt độ hạ xuống.

Mây đen phía chân trời quay cuồng, nhưng vẫn không có mưa, ngược lại càng oi bức hơn khi mặt trời chói chang.

Thẩm Loan ngủ đến lúc tự tỉnh, mặc áo ngủ vào rồi đứng trước cửa sổ, ánh mắt nhìn về phía xa xăm.

Nhanh…

Tập đoàn Minh Đạt, tầng 33.

“Đáng giận!” Cùng với tiếng gào thét của Thẩm Xuân Giang, là âm thanh vỡ nát của gạt tàn thuốc.

Cũng không đếm được là mấy cái rồi.

Giang Lăng lùi về phía sau một bước tránh đi, dáng vẻ bình tĩnh giống như đã sớm không còn sợ hãi với tình huống như vậy.

“Bọn họ dựa vào cái gì mà nói ngưng là ngưng hẳn?! Dù sao cũng phải có lý do chứ?!”

Giang Lăng: “Tổng giám đốc Lâm nói tài chính của công ty đang bị eo hẹp, không thể nào đảm nhiệm được các hạng mục hợp tác cùng chúng ta, nhân lúc bây giờ còn chưa chính thức hợp tác, định sớm rút vốn.”

“Không chính thức bắt đầu thì ông ta có thể rút vốn ư? Còn khoản đầu tư ban đầu của chúng thì tính sao!”

Giang Lăng rũ mắt.

Kỳ thật cô ta rất muốn nói: Ông tức giận với tôi cũng vô dụng, nên rút vốn thì cũng đã rút vốn rồi, thiệt thòi cũng bị rồi. Có bản lĩnh thì đến nói trực tiếp cùng đối phương đi?

Ở văn phòng của mình, tự đập vỡ gạt tàn, tức giận với thư ký, thì có năng lực gì?

Tuy rằng Thẩm Xuân Giang dùng câu hỏi, nhưng ông ta cũng không cần Giang Lăng trả lời, chỉ đơn thuần muốn phát tiết mà thôi.

“Còn Trương Vệ Dân thì sao? Hạng mục mà Minh Đạt cùng Cường Thịnh hợp tác đã tiến hành đến giai đoạn giữa rồi, ông ta trúng gió gì mà đòi ngưng hẳn hợp đồng?”

Giang Lăng: “Tổng giám đốc Trương nói, ông ấy có hạng mục tốt hơn.”

“Cái rắm — cho dù hạng mục còn chưa khởi động, ông ta có thể nhìn ra lời hay lỗ sao? Hạng mục đang xây dựng bây giờ ràng đã có thể dự đoán được tương lai sẽ có lời, tôi không tin ông ta sẽ ngu đến mức ném dưa hấu đi nhặt hạt mè!”

Giang Lăng có thể nói gì?

Cái gì cũng không thể nói.

Chỉ có thể im lặng nghe mắng.

Thẩm Xuân Giang thăm hỏi toàn bộ tổ tông nhà Trương Vệ Dân qua một lần, tức giận đến đỏ mặt tía tai, giọng vừa vang vừa lớn, chỗ nào giống người bệnh?

Mắng xong, ông ta hít sâu: “Tập đoàn Hòa Nguyên thì sao? Nhà họ Từ cùng nhà họ Thẩm có giao tình nhiều năm như vậy, vì sao ông ta lại trở mặt không nhận người?”

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 655"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

tam-tiem-y.jpg
Tâm Tiêm Ý
7 Tháng 12, 2024
chuyen-chua-xot-cua-nu-bac-si-khoa-tiet-nieu.jpg
Chuyện Chua Xót Của Nữ Bác Sĩ Khoa Tiết Niệu
1 Tháng mười một, 2024
suoi-tien-cua-xu-nu.jpg
Suối Tiên Của Xu Nữ
4 Tháng 12, 2024
nu-ton-chi-trong-trot-duong-phu-lang-convert.jpg
Nữ Tôn Chi Trồng Trọt Dưỡng Phu Lang Convert
4 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online