Ba Nguyệt Vô Biên - Chương 24
Chương 24: Trưởng thành rồi tới tìm tôi, được chứ?
Ngủ với thần tiên à, nàng vào Lưu Ly cung mới có mười ngày mà đã…
Vĩnh viễn không nên đánh giá thấp quyết tâm của sát thủ, họ thường bất kể hậu quả để đạt được mục đích. Nhất là nữ tử, trong Nhược Thủy Môn được huấn luyện chuyên nghiệp nhất, trinh tiết với các nàng nhiều khi còn là công cụ hỗ trợ khi cần… Cậu vẫn luôn cho rằng nàng không giống, chính tay giết Các chủ tiền nhiệm lên ngôi, ít nhất không cần bán linh hồn, ai ngờ vẫn quan niệm chỉ đặt lòng vào lợi ích trước mắt không hề khác, hẳn có từ sâu thẳm trong nàng.
Tung Ngôn thất vọng không vì nàng thất tiết, mà là hận nàng đã quá dễ dàng. Còn vị Tử Phủ Quân kia nữa, không ở cõi trần, lại đi yêu thích nữ tử trong cõi trần. Tùy tiện rớt xuống thần đàn như vậy, không biết nên nói thủ đoạn của Nhạc Nhai Nhi cao, hay là do Tử Phủ Quân ngài uổng công tu tiên, thực tế chỉ là lão già lục căn không tịnh?
Trong lòng cậu ấm ức ứ đọng, chạy nhanh nơi chân trời, nhưng trời càng lúc càng hẹp, ép tới người thở không nổi. Mấy lần cậu quay lại định nói mấy câu với nàng nhưng vừa thoáng nhìn góc váy nàng, mọi lời đều nuốt trở vào. Không cách nào nói ra, chỉ thấy quá đau lòng. Trước giờ chịu khổ còn chưa đủ sao, giờ còn muốn tiếp tục ôm đá vào người?
Nhai Nhi biết cậu đang mất hứng, lão đại kình này tư tưởng rất cổ lỗ, hẳn thấy mình tự giao thân ra như vậy là có lỗi với chúng sinh thiên hạ.
Lúc đầu nàng có phần xoắn xuýt, lần đầu tiên của nữ tử, dù tiêu sái như Tô Họa cũng canh cánh trong lòng nhiều năm. Nếu còn ở trong hoàn cảnh đó, nàng sẽ không ngừng tự xét tự trách, nhưng rời khỏi Bồng Sơn rồi, Lưu Ly cung trong mắt nàng càng ngày càng xa, Nhiếp An Lan cũng cách nàng càng ngày càng xa, nàng lại buông xuống.
Dù sao kiếp này sẽ không gặp lại, từng có hay chưa từng có thì khác gì nhau. Tỷ như một cây chày ngọc, một chuỗi chuông đeo, ai còn so đo? Tử Phủ Quân đối với nàng… E là cũng vậy! Cho nên khi Tung Ngôn ấp a ấp úng, nàng thấy người thiếu niên này bảo thủ muốn chết, “Cậu muốn nói gì, đừng ngại nói thẳng.”
Cậu lặng đi một lúc mới nói: “Đáng giá sao?”
Có đáng giá hay không, phải xem kết quả. Nàng vuốt ve cuốn bản đồ bên cạnh, dựa vào thành xe nói nhỏ: “Tôi đi là vì Tứ hải Ngư Lân đồ, giờ vật ở trong tay, tất cả đều đáng giá. Tôi hiểu ý cậu không đồng ý tôi làm vậy, có điều cậu cũng phải thừa nhận, đây là cách nhanh nhất hữu hiệu nhất. Tôi không thích Bồng Sơn, chỗ đó không có khói lửa, ghét ở lâu. Sớm hoàn thành mục tiêu, sớm về, có gì không tốt?”
“Nhưng Tử Phủ Quân…” mặt Tung Ngôn đỏ lên, muốn quay đầu lại nhịn, lúng ta lúng túng nói, “Cô làm hỏng đạo thể của ngài ấy, sợ ngài ấy không buông tha cho cô.”
Nhai Nhi sửng sốt, “Tôi trộm đồ của hắn, hắn không buông tha tôi còn có lý. Còn đạo thể… Tôi không được lợi lộc gì từ hắn, sao lại sợ nhất quyết không tha?”
Tung Ngôn còn muốn tranh cãi, bỗng nhiên lại buông, thở dài nói: “Hắn tuy là tiên, cô vẫn chịu thiệt .”
Chịu thiệt sao, dùng cho loại người như các nàng vốn không thích hợp. Nàng biết hắn không đồng ý, thậm chí có phần khinh thường nàng, thì sao, cho tới giờ nàng đâu phải người băng thanh ngọc khiết.
“Tôi xuất thân thế này, trong nước đến trong lửa đi, không phải tiểu thư đài các, không quá coi trọng trinh tiết. Chỉ cần đạt mục đích, đừng nói đối phương là tiên, là quỷ, là ma, thì sao? Cả đời người dù sao cũng phải có một lần, qua lần đầu rồi, về sau không còn cố kị.” Lời này càng chọc giận cậu, từ sau lưng nhìn ra hai vai cậu phập phồng dữ dội. Nhai Nhi cười khổ, cậu ta không biết có câu cố làm ra vẻ tiêu sái, nhìn cậu đơn thuần đến buồn cười thật muốn ghẹo. Nên mới từ phía sau ôm cậu, cằm tựa trên vai cậu, chuyển giọng nhõng nhẽo, dán vào tai cậu nói, “Cậu không cần buồn bực, nếu muốn tôi trả ơn cứu mạng, cũng có thể hẹn người sau hoàng hôn. Đáng tiếc giờ cậu còn nhỏ, chuyện đó quá sớm thì không tốt. Chờ cậu lớn lên, trưởng thành tới tìm tôi, chịu không?”
Kết quả hoàn toàn chọc cậu ta tức giận, cậu giãy mạnh khỏi tay nàng, giận dữ nói: “Cô còn nói? Chả nhẽ định sau này bình mẻ thì không sợ vỡ à?”
Bị mắng Nhai Nhi hơi có phần lơ mơ, chưa từng thấy Tung Ngôn nổi điên thế này. Nàng ý thức được hẳn mình nói sai rồi, ngập ngừng định xin lỗi, lại thấy không tiện mở miệng, do dự rồi lặng thinh.
Một đường không nói chuyện, đến khi tới khách điếm ở Doanh châu, nghe đồn phía Đông Hải có điều khác thường, thu xếp hành lý không nói một câu liền đi.
Nhai Nhi bình thường thích náo nhiệt, thấy cậu im như hũ nút, nàng định dỗ dành chút rồi sau đó cũng tự tức giận. Cuộc sống của nàng, tốt hay không tự mình chịu, khi nào thì đến phiên người khác quan tâm? Cảm tình này, vừa đủ thì được, quá liều liền biến thành gánh nặng. Nàng tự dỗ mình, trong chuyện này nàng là kẻ chiếm tiện nghi, dù gì người kia cũng là thần tiên. Có thể ở trong mắt Tung Ngôn thần tiên cũng là một tên đàn ông, không hơn không kém cũng sở hữu nghiệt căn như mọi đàn ông khác, nàng không phải vì yêu mà hiến thân là cam tâm chịu đọa lạc.
Kệ đi, sa đọa thì sa đọa. Sau khi về đến Vương Xá Châu gặp lại nhiều người phân tán sự chú ý, nàng cũng không còn để ý đến cảm xúc của cậu, nhưng giữa những buổi ca múa thái bình, ở xó xỉnh không người nghỉ chân, vẫn cảm nhận được ánh mắt của cậu, u buồn mà hận đời bắn đến nàng.
Dù sao nàng về đã làm nhóm thủ hạ đang chuẩn bị tinh thần đợi năm ba năm thật vui sướng. Si Mị như muốn dán trên người nàng, dựa vào nàng thật sát, đôi mắt hoa đào không kiêng kỵ gì bắn ra đầy phong tình vạn chủng, “Lâu chủ quả nhiên thần công cái thế, có thể làm ngài tự thân xuất mã nhất định là chuyện đại sự, ai mà ngờ mới bốn tháng đã xong. Thuộc hạ còn tưởng rằng muốn gặp ngài, ít nhất phải đợi đến đầu xuân sang năm cơ.”
Nàng cười bưng chén rượu nhấp miệng, “Ở ngoài phiêu bạt sao sung sướng bằng ở nhà. Mấy tháng qua ta không thấy thoải mái, ngày nào cũng muốn về. Giờ tốt rồi, được ngắm cảnh trí Vương Xá Châu, mệt mỏi mấy tháng đã tan một nửa… Trong Lâu mọi chuyện yên bình không? Có phát sinh việc lạ gì không?”
Phe phẩy quạt tròn, Tô Họa nói không có, “Tháng trước trong thành có một đội lạc đà đến từ Khang cư quốc, dẫn theo không ít người diễn xiếc ảo thuật. Trong đó có mấy cô nương trẻ, nhảy điệu Hồ, giả trang Quan Âm, có không ít người hâm mộ. Mấy ngày hôm trước bốn người trong đội bị chết, nghe nói đứa con gái đội trưởng chết rất kỳ cục, chỉ còn lại cái đầu, tìm không thấy thi thể. Đội trưởng đã báo quan phủ, tiêu tiền mời phe phái giang hồ truy bắt hung thủ, đáng tiếc không hề có tiến triển. Cuối cùng hôm qua tìm tới cửa, cầu Ba Nguyệt lâu ra tay giúp đỡ, ta thấy tiền thù lao phong phú đã đồng ý, phái Minh Vương đi điều tra.”
* Nước Khang Cư (Kang Juguo): nước lớn ở Tây Vực thời Đông Hán, lãnh địa diện tích rộng lớn, dân cư đông đảo.
Nhai Nhi gật đầu, Ba Nguyệt Các xưa kia nhận đều là mua bán sinh tử, tiền thuê rất cao. Giờ không gánh những việc vô cớ chém giết nữa, nhưng khi giang hồ có việc khó không ai làm được thì đến phiên Ba Nguyệt Lâu.
“Con vừa về, tạm không nhắc mấy việc này, Môn chủ cứ chủ trì đến cùng.” Nàng nhìn ra xa xa vũ nữ Ba Tư đá chân trên đài tạ, lộng lẫy mềm mại xoay tròn như con quay, nhắm mắt, “Giang hồ thì sao? Các đại môn phái có động tĩnh gì không?”
Tốc độ khua quạt của Tô Họa dần chậm lại, trù trừ rồi dè dặt nói: “Trên giang hồ lại dấy lên tin đồn về Mưu Ni thần bích, nghe nói Thần bích từng xuất hiện ở Yên Vũ Châu. Yên Vũ Châu là quê nhà của Nhạc thiếu chủ phu nhân, dù tin này là thật hay giả, e rằng Vạn Hộ Hầu phủ sẽ chịu đả kích như Nhạc gia Trường Uyên năm đó.”
Vạn Hộ Hầu phủ… Nhai Nhi nhẹ nhíu mày, cái tên nàng từng nghe, nhà ngoại xa xôi, giống như ở một đầu khác của sinh mệnh. Năm đó cha mẹ gặp tai họa bất ngờ cũng vì mẹ đi Yên Vũ Châu chịu tang cha, trên đường về Thương Ngô thành, toàn võ lâm nghênh đuổi giết. Vạn Hộ Hầu phủ hiện nay do anh em của mẹ trông coi, làn sóng cướp Mưu Ni thần bích mãi mới lắng xuống, tự dưng dựng chuyện lên chỉ thẳng mũi dùi vào Yên Vũ Châu, hai phe chính tà lại đổ xô vào, giang hồ sắp không yên ổn.
Tung Ngôn bên cạnh lo lắng nhìn nàng chăm chú, Si Mị không biết chuyện buông lời trêu ghẹo: “Nghe nói bảo tàng của Nhạc gia lớn kinh người, Lâu chủ, chúng ta có tham gia náo nhiệt không…”
Nói chưa dứt lời, bị Tung Ngôn nghiêm nghị chặt đứt, “Hoa Kiều Mộc, hai mắt chỉ có lỗ vuông tiền, người khác gì quỷ dữ hả? Hiệp khách anh hùng nhiều như vậy dốc toàn bộ lực lượng, tùy ý cướp đoạt không chút phong độ, ngươi không thấy chúng đáng trách à! Ba Nguyệt Lâu năm xưa dính đầy việc xấu, nhưng nay đã quy chính, ngươi lại ở đây yêu ngôn hoặc chúng, cổ động Lâu chủ làm bạn với sài lang, đến cùng là ý gì?”
Si Mị bị cậu không lý do mắng đến choáng váng, thù mới hận cũ nảy lên, nhảy dựng lên, rút kiếm muốn so. Nhai Nhi hiểu ý Tung Ngôn, cậu sợ nàng trong phút chốc xúc động thương nhớ cốt nhục tình thân, chạy tới Vạn Hộ hầu phủ lộ mặt. Thật ra là cậu ấy lo lắng, nàng hiểu rõ lợi hại bên trong, sao làm chuyện ngu xuẩn được.
Nàng vẫy tay, “Tung Ngôn là vì muốn tốt cho chúng ta, võ lâm chính đạo giỏi nhất là giả tạo thái bình, Ba Nguyệt lâu tham dự vào, sau này mọi tiếng xấu đều gánh hết. Không ăn được thịt dê mà hôi thối cả người, không đáng.” Si Mị thấy nàng chăm chú nhìn liền ngoan ngoãn thu kiếm, nàng lúc này mới cười, đưa tay áo ngáp một cái, “Giờ không còn sớm, ngủ thôi …”
Nàng đứng dậy đi ra Quan Chỉ đường, mọi người còn lại ngơ ngác nhìn chiếc đồng hồ nước chảy chậm chạp —— còn chưa đến giờ Hợi mà.
Thật ra không phải nàng đi ngủ sớm, chỉ là muốn tùy ý đi dạo. Không khí bên ngoài mát lạnh, đứng trên đầi phía ngoài Lâu ngắm cảnh đêm, Vương Xá Châu xa hoa tột đỉnh như mọi khi. Liên miên mười dặm hoa đăng từ trên đỉnh đầu kéo dài ngang dọc như che kín mảnh trời đêm khắp thành trì. Ánh trăng sáng kia sao tranh sáng chói với đèn đỏ? Sống ở đây, bình thường người không cần đốt đèn trong nhà, mở cửa sổ đã nơi nơi rực rỡ.
Nghiêng người ra trước, hai cánh tay tựa lên tay vịn. Cảnh rực rỡ thu vào đáy mắt, nàng nhìn xa xa, lẩm bẩm nói: “Thần bích không thể xuất hiện ở Yên Vũ Châu, chẳng qua tin đồn này muốn dụ đứa bé mồ côi mất tích năm đó ra mặt. Ngẫm lại khi cha mẹ tôi gặp chuyện không may, phản ứng của Thương Ngô thành và Vạn Hộ hầu phủ thế kia, tôi không có lý do quản sống chết của họ.”
Gió đêm ào ào, phía sau nàng có tiếng đáp, “Cô hận bọn họ à?”
Nàng bĩu môi, “Tốt nhất Nhạc Hải Triều và sáu vị trưởng lão kia đừng rơi vào tay tôi, bằng không tôi cho chúng muốn chết không được. Còn Vạn Hộ hầu phủ, gia chủ sau khi lão Hầu gia chết bo bo giữ mình bỏ mặc mẹ ta. Họ an ổn hai mươi mấy năm, nay phong thuỷ luân chuyển, để bọn họ nếm thử chút tư vị, mới là ý trời.”
“Cô không đi Yên Vũ Châu chứ?”
Nàng nói phải, “Tôi sẽ không mắc mưu.”
“Vậy tốt rồi.” Cậu thở dài, “Giờ Ngư Lân đồ nơi tay cô, cũng đã bình an về tới Vương Xá Châu, lúc này ta cũng nên đi.” Dưới bóng đêm thiếu niên áo trắng bình tĩnh nhìn nàng mỉm cười, “Ta muốn tiếp tục tìm mẹ, nếu bà đã chết, ta cũng phải tìm được hài cốt, cũng như lúc xưa cô muốn tìm cha mẹ vậy.”