Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Yến Kinh Khuê Sát - Chương 67

  1. Home
  2. Yến Kinh Khuê Sát
  3. Chương 67
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 67 – Hồng nhan loạn 11

Trau chuốt vụ án thêm lần nữa, Tạ Cát Tường và Triệu Thụy đều có chút trầm mặc.

Trong vụ án này, Lưu Tam công tử chết quá mức oan uổng, thế cho nên bọn họ cũng không biết nên phán xét như thế nào.

Đương nhiên, nhiệm vụ của bọn họ là bắt lấy hung thủ, cách làm người của người chết và hung thủ như thế nào, căn bản không cần bọn họ phán xét.

Luật Đại Tề sẽ cho mỗi người câu trả lời công chính nhất.

Triệu Thụy nói: “Đêm khuya rồi, hôm nay cũng có tiến triển, hiện giờ việc chúng ta phải làm, chính là chờ xem Phan Lâm Lang có bị bắt không.”

Nói đến Phan Lâm Lang, Tạ Cát Tường vẫn cảm thấy có chút không đúng.

Nàng nói: “Thụy ca ca, huynh còn nhớ phấn bán hạ không?”

Triệu Thụy nói: “Phan Lâm Lang đã sử dụng khi cứu mạng Lưu Tam công tử?”

Tạ Cát Tường gật gật đầu, có chút chần chờ: “Người gia đình bình thường, cho dù là người làm công việc phá án như chúng ta, cũng sẽ không mang phấn bán hạ theo bên người, có lẽ Hình đại nhân sẽ mang, đó cũng là thói quen vài chục năm, cũng không phải cố ý mang theo.”

Tạ Cát Tường và Triệu Thụy đều sẽ không mang theo vật ấy bên người, nhưng các giáo úy đi theo bên cạnh bọn họ, lại đều mang theo.

Giáo úy mỗi ngày vào sinh ra tử, luôn phải đối mặt với rất nhiều cảnh nguy hiểm, trên người ngoại trừ phấn bán hạ, còn có kim sang dược, định hồn đan, thải độc đan, Tô Hợp hương hoàn, để chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào.

Người thường xác thật sẽ không mang theo bột phấn bán hạ, thậm chí còn không biết phấn bán hạ dùng để làm gì.

Tạ Cát Tường nói: “Ta luôn cảm thấy, thân phận Phan phu nhân cũng không đơn giản như mặt ngoài đâu, nàng vốn là thiếp thất của Văn đại nhân, vậy trước khi làm thiếp thất của Văn đại nhân thì thân phận của nàng là gì?”

Triệu Thụy vẫy tay với giáo úy, giáo úy liền nhanh chóng đưa tới một quyển hồ sơ.

“Muội nhìn xem, những chi tiết Nghi Loan Tư biết đến đều ở chỗ này,” Triệu Thụy nói, “Vì Văn Chính Thành sắp tiến vào Quân Khí tư, cho nên Nghi Loan Tư lại tiến hành điều tra thân phận hắn lần nữa, chỉ là thời gian quá lâu, Phan Lâm Lang vốn cũng không lưu lại tung tích nào ở Yến Kinh, cho nên Nghi Loan Tư cũng chỉ có thể tra ra đại khái.”

“Nếu không phải nàng che giấu tung tích quá kĩ, thì chính là thật sự không có gì để tra.”

Tạ Cát Tường mở hồ sơ Nghi Loan Tư ra, trực tiếp lật đến trang ghi chép về Phan Lâm Lang.

Trước khi Phan Lâm Lang tiến vào phủ của Văn Chính Thành, chỉ là một dân nữ thực bình thường, nhà nàng ở dưới chân núi Thiên Nam Sơn tại Tứ Thủy trấn, gia đình sinh sống dựa vào nghề làm ruộng.

Bất quá sau đó phụ thân mẫu thân nàng đột nhiên trở bệnh nặng, nàng đành phải bán mình chôn cha mẹ ở Lưu Li trang, lúc ấy Văn Chính Thành vừa lúc đọc sách ở Tri Hành thư viện, ngẫu nhiên gặp được Phan Lâm Lang đáng thương, liền ra tiền cho nàng an táng cha mẹ.

Từ đây, Phan Lâm Lang liền bước vào Văn gia.

Ngay từ đầu nàng chỉ là nha hoàn bình thường, nhưng diện mạo và vóc dáng nàng đúng lúc là kiểu Văn Chính Thành thích, thường xuyên qua lại, từ từ liền trở thành thiếp thất của Văn Chính Thành.

Trước mắt, đây là ghi chép đơn giản nhất của Nghi Loan Tư, cũng là ghi chép tỉ mỉ nhất.

Tạ Cát Tường nói: “Tuy gia đình Văn đại nhân không hiển hách, nhưng Văn đại nhân niên thiếu đã thành danh, tại Tri Hành thư viện cũng là tài tử rất có tiếng, sau đó đậu tiến sĩ, vào triều làm quan, cũng coi như đường làm quan trôi chảy.”

Người đọc sách như Văn Chính Thành, chưa tới 40 đã phấn đấu đến quan ngũ phẩm, cũng xem như quá ghê gớm.

Đương nhiên không thể so sánh với Triệu Thụy, vừa sinh ra đã là hậu duệ quý tộc, về sau chắc chắn có tước vị Thế tử gia, nhưng so với người thường, đây tuyệt đối được coi như một bước lên mây.

Chỉ cần Văn Chính Thành ổn định vững chắc ở Quân Khí tư này ba năm, về sau nhất định có thể được chọn vào Công Bộ, trực tiếp trở thành quan trên triều, nếu vận khí tốt hơn chút nữa, có thể lấy được một chức thị lang, vậy đời này cũng xem như thăng chức rất nhanh.

Cho nên, mặc dù lúc ấy Phan Lâm Lang chỉ làm thiếp cho Văn Chính Thành, cũng tuyệt đối là chim sẻ biến thành phượng hoàng, một bước lên trời.

Tạ Cát Tường ngẩng đầu, nhìn về phía Triệu Thụy: “Huynh có cảm thấy Phan Lâm Lang trước kia rất giống Trịnh San Hô không?”

“Đều là bởi vì ngẫu nhiên gặp được Văn đại nhân ngoài ý muốn, cha mẹ cũng đều qua đời, không nơi nương tựa. Hơn nữa, các nàng đều có dáng người nhỏ xinh, khuôn mặt tươi đẹp, nếu chỉ nhìn bóng dáng, chỉ sợ cũng phân biệt ra người nào.”

Tuy rằng chưa thấy Trịnh san hô, nhưng căn cứ kẻ buôn người miêu tả, Tạ Cát Tường cũng có thể biết đại khái, hai người nhất định sẽ rất giống.

Có đôi khi, nam nhân yêu thích chỉ đơn giản như vậy.

Triệu Thụy nói: “Thân phận Phan Lâm Lang quá khó tra, rốt cuộc đã qua 20 năm, bất quá cũng đã phái giáo úy lại tìm kiếm sâu hơn, nhìn xem thân phận nông nữ của nàng có thỏa đáng hay không.”

Chỗ lợi hại nhất của Phan Lâm Lang chính là, nàng từ một thiếp thất trở thành vợ kế, thậm chí Văn Chính Thành còn vì nàng mà chấp nhận nguy hiểm lấy thiếp làm vợ, đủ thấy nàng có bao nhiêu ảnh hưởng đối với Văn Chính Thành.

Nghĩ đến đây, Tạ Cát Tường khẽ thở dài một cái.

“Năm đó rõ ràng đã biết pháp phạm pháp vì nàng, nhưng hiện tại lại không hề lưu tình phải giết chết nàng, thật là đáng sợ.”

Nghe được Tạ Cát Tường cảm thán như thế, Triệu Thụy lại nhướng mày.

Hắn trầm ngâm nói: “Không…… Đối với tên cáo già như Văn Chính Thành mà nói, tình yêu và nữ nhân đều không phải quan trọng nhất, hắn lấy nhược điểm từ Phan Lâm Lang để làm ván cầu, tiến vào Quân Khí tư, trở thành trung thần trong mắt Thánh Thượng, tuyệt đối sẽ không giết hại thê tử vì xúc động.”

Triệu Thụy ngẩng đầu nhìn về phía Tạ Cát Tường: “Hắn biết rõ tâm tư Thánh Thượng, cũng nỗ lực vì cái nhược điểm này trước mặt Thánh Thượng, không có khả năng tự đánh mặt mình.”

Tạ Cát Tường ngây ngẩn cả người.

Đúng vậy, lời Triệu Thụy nói rất có đạo lý.

Người đời đều biết Thánh Thượng một mực tình thâm với Minh Đức Hoàng Hậu đã qua đời, năm đó thân thể Minh Đức Hoàng Hậu gầy yếu, không thể được chọn làm Hoàng Thái Tử Phi, cũng do Thánh Thượng trong lúc bệnh nặng đã khẩn cầu tiên đế, muốn thỏa mãn di nguyện này của mình.

Lúc ấy tiên đế thương hắn tuổi trẻ nhiều bệnh, nên cũng chỉ có thể gật đầu đáp ứng, cũng không biết có phải trời xanh rủ lòng thương hay không, sau khi thành thân, sức khỏe Thái Tử và Thái Tử Phi vậy mà lại cùng nhau có chuyển biến tốt, tuy thân thể không khỏe mạnh bằng người thường, nhưng cũng không hề triền miên trên giường bệnh, sống chết không biết ngày.

Sau đó, Thánh Thượng đăng cơ làm đế, lập Thái Tử Phi làm Hoàng Hậu, bên cạnh cũng không có phi tần nào khác, trong lúc nhất thời được truyền ra như một giai thoại.

Chẳng qua, trước sau thân thể Minh Đức Hoàng Hậu vẫn gầy yếu, sau khi sinh Nhị hoàng tử không bao lâu liền bị bệnh, Thánh Thượng dùng hết toàn lực cứu chữa cho Minh Đức Hoàng Hậu, nhưng cuối cùng vẫn tiễn biệt thê tử của mình vào lúc Nhị hoàng tử 6 tuổi.

Một lần đau buồn kéo dài vài năm, đợi Nhị hoàng tử hơn mười tuổi, Thánh Thượng mới nạp tiếp phi tần vì huyết mạch hoàng thất, bất quá sau khi Thư tần sinh Tam hoàng tử và Tứ hoàng tử, hắn cũng không hề bước vào hậu cung nữa.

Kể từ đó, người đời càng biết Thánh Thượng là người si tình.

Văn Chính Thành thể hiện thái độ “Không màng tất cả” vì Phan Lâm Lang, thật ra đã gãi đúng chỗ ngứa, chọc trúng tâm tư Thánh Thượng.

Triệu Thụy hơi hơi nhíu mày: “Hai vụ án xảy ra trong phủ Văn Chính Thành, có lẽ không đơn giản như bề ngoài.”

Nói tới đây, Triệu Thụy liền nói: “Muội đi nghỉ trước, ta viết một sổ con gửi Thánh Thượng.”

Sắp xếp xong công việc cho giáo úy, Triệu Thụy liền thúc giục Tạ Cát Tường về Bách Hoa Viên nghỉ ngơi.

Tạ Cát Tường trở lại Bách Hoa Viên, đơn giản tắm gội thay y phục, sau đó liền nằm trong mùi hương ngưng thần, chậm rãi ngủ say.

Một đêm không mộng mị.

Đến sáng hôm sau, khi Tạ Cát Tường tỉnh lại, còn có chút hoảng hốt.

Hà Mạn Nương thấy Tạ Cát Tường dường như còn chưa tỉnh ngủ, vội mang trà bạc hà lại đây: “Tiểu thư súc miệng đi.”

Tạ Cát Tường đầu tiên súc miệng, sau đó lại uống một chén nước mật ong, lúc này ý thức mới tỉnh táo lại.

“Ở Phương Phỉ uyển mới có mấy ngày đã có chút lười nhác rồi, chạy có một ngày mà mệt quá mệt.”

Hà Mạn Nương nhẹ giọng cười cười, chọn cho nàng xiêm y hôm nay cần mặc.

“Có bận, cũng có mệt, nhưng tiểu thư rất vui vẻ nha.”

Từ khi bắt đầu làm việc ở Cao Đào Tư, Hà Mạn Nương liền làm cho nàng vài bộ xiêm y tay áo bó màu nhạt cùng quần váy dài, dễ mặc, cũng thoải mái thanh nhã, rất thích hợp với nàng.

Tạ Cát Tường mặc bộ áo váy màu trúc xanh Hà Mạn Nương chuẩn bị sẵn, ngồi trước bàn trang điểm cho mình.

Hà Mạn Nương búi tóc cho nàng, dùng sa hoa mới làm cố định sơ, tạo trên đỉnh đầu một vòng cung rất đẹp.

“Đẹp không?” Tạ Cát Tường nhảy dựng lên, cười nhìn Hà Mạn Nương.

Hà Mạn Nương giúp nàng vuốt thẳng nếp gấp trên xiêm y: “Đẹp, lúc nào tiểu thư cũng đều đẹp.”

Thu thập thỏa đáng, Tạ Cát Tường lập tức lên tinh thần.

Nàng dùng bữa sáng đơn giản, sau đó liền đi thư phòng của Triệu Thụy.

Sáng tinh mơ, Triệu Thụy đã xử lý hồ sơ.

Tạ Cát Tường cũng không ngạc nhiên, vào thư phòng liền ngồi vào đối diện hắn: “Như thế nào? Qua một đêm có tiến triển gì không?”

Triệu Thụy ngẩng đầu nhìn nàng, thấy hôm nay nàng đổi một bộ y phục mới, trên đầu cũng đeo hai đóa hải đường đáng yêu lại xinh đẹp, khuôn mặt liền có chút mềm mại hơn.

Mỗi lần nhìn nàng, trong lòng luôn không nén được vui mừng.

Tạ Cát Tường thấy hắn tươi cười, cũng cười theo hắn: “Sao vậy, tự nhiên cao hứng?”

Triệu Thụy bình tĩnh nhìn nàng, dường như không chút để ý nói: “Chỉ cần gặp muội, trong lòng liền cao hứng.”

Tạ Cát Tường: “……”

Mặt Tạ Cát Tường, lập tức còn hồng hơn đóa hoa hải đường nàng cài trên tóc.

Triệu Thụy thu hết vào mắt, lập tức đổi đề tài: “Khuya hôm qua mới tìm thấy đại phu Tôn Tam Lang mời xem vết thương cho Phan Lâm Lang, hắn tự nói nhà ở quê có việc gấp, nên mới rời khỏi Lưu Li trang trong đêm.”

Lời này vừa nghe liền có chút giả dối.

Cho dù là nhà ở quê gửi thư, khẳng định hắn cũng phải chờ đến ban ngày đi trạm dịch lấy thư trở về, sao có thể biết quê nhà có việc gấp vào lúc nửa đêm?

Tìm được người, Tạ Cát Tường lập tức lên tinh thần lên: “Rồi sao, hắn có khai không?”

Triệu Thụy thấy đôi mắt hạnh xinh đẹp kia của nàng lại rơi xuống trên người mình lần nữa, không khỏi cười cười: “Đương nhiên hắn khai rồi, bất quá hắn chỉ nói vào tháng trước Tôn Tam Lang nhất định phải lén mua thuốc mê ở chỗ hắn, vì giá mua cao hơn giá thị trường gấp 3 lần, hắn động tâm, nên bán cho hắn ta.”

Tôn Tam Lang hạ thuốc mê Phan Lâm Lang, chính là như thế.

Cho nên khi hắn vừa nghe nói Quân Khí tư xảy ra chuyện, đương gia phu nhân mất tích, sau đó còn cháy, hắn lập tức liền nghĩ tới việc này, sợ tới mức lập tức bỏ chạy.

Loại thuốc như thuốc mê này, đương nhiên không thể tùy ý mua bán.

Lúc này Tạ Cát Tường mới thở phào một hơi: “Do vậy, chuyện Tôn Tam Lang hạ thuốc mê Phan Lâm Lang đã có chứng cứ.”

Rút được củ cải kéo ra cả bùn, chỉ cần phía Tôn Tam Lang có thể định tội, mặc dù hắn không dám khai nhận Văn Chính Thành, giám chính Quân Khí tư như Văn Chính Thành cũng không có kết cục tốt.

Đến tận đây, nghi án Phan Lâm Lang mất tích, có thể xem như đã tra ra manh mối.

Bất quá, Triệu Thụy đứng dậy, nói với Tạ Cát Tường: “Chúng ta có thể lại đi hỏi Văn Chính Thành. một câu.”

“Chắc rằng Văn đại nhân còn chưa biết, ngoại thất âu yếm của mình đã chết.”

Phan Lâm Lang còn chưa bắt về lại được, nhưng thật ra bên phía Văn Chính Thành lại có thể thẩm vấn một phen.

Đoàn người ra khỏi Phương Phỉ uyển, đi đến Quân Khí tư.

Đến trước nha môn Quân Khí tư, lại đúng lúc xem được náo nhiệt.

Cũng không biết gã sai vặt nào của Lưu Tam công tử lắm miệng, lại tiết lộ quan hệ giữa Lưu Tam công tử và Phan Lâm Lang ra ngoài, khiến người Lưu gia nổi lên nghi ngờ đối với cái chết của Lưu Tam công tử.

Làm sao có thể bỏ qua được, người một nhà đứng ngồi không yên, mới sáng tinh mơ đã đến đây gây chuyện.

Tạ Cát Tường xốc màn xe lên, nhìn thấy Văn Chính Thành đang đứng ở cửa Quân Khí tư, vẻ mặt xanh mét.

Gia chủ Lưu gia đứng ngoài cửa Quân Khí tư, hô to với Văn Chính Thành: “Nhi tử của ta và tức phụ ngươi cùng nhau rời đi, hiện giờ nhi tử ta lại chết, Văn đại nhân, ngươi bắt buộc phải cho Lưu gia chúng ta một lời giải thích.”

Còn phải cho lời giải thích như thế nào được?

Giờ phút này, không chừng ý nghĩ muốn chết Văn Chính Thành cũng đều có.

Tạ Cát Tường buông màn xe, nhìn Triệu Thụy nói: “Thụy ca ca, huynh còn chưa báo cho Văn đại nhân biết, Lưu Tam công tử đã chết?”

Triệu Thụy nhẹ nhàng nhướng mày, không chút để ý: “Hắn có hỏi đâu, mà việc này sao ta có thể nói thẳng được chứ, đây không phải sẽ gây trở ngại cho quan hệ giữa hai phu thê nhà người ta sao?”

“Không vội, không cần sốt ruột, nhìn kỹ trước rồi hẵng nói.”

Tạ Cát Tường: “……”

Có đôi khi, Thụy ca ca thật sự rất xấu.

Trước đó Văn Chính Thành có nói, mình biết mối quan hệ giữa Lưu Tam công tử và Phan Lâm Lang, còn cố ý dẫn hiềm nghi đến trên người Lưu Tam công tử. Hiện tại bọn họ tra được Lưu Tam công tử đã chết ngoài ý muốn, nhưng việc này xác thật không có liên quan đến Văn Chính Thành, Triệu Thụy tự nhiên sẽ không chủ động báo cho Văn Chính Thành biết.

Triệu Thụy cũng hé màn xe nhìn thoáng qua, nói: “Mượn cơ hội này cho người hai nhà gặp một lần, không phải tốt hơn sao? Rốt cuộc bọn họ cũng có quan hệ sâu xa a.”

Tạ Cát Tường khẽ thở dài một cái.

Nàng chỉ có thể nói, vụ án của Văn gia rơi vào tay Triệu Thụy, đúng là Văn Chính Thành xui xẻo.

Nếu Hộ Thành Tư phá án, hiện tại đã sớm kết án, hắn ta cũng không cần tiếp tục lo lắng đề phòng.

Cũng không cần gặp phải tình cảnh khốn đốn, bị người vạch trần việc thê tử hồng hạnh xuất tường.

Triệu Thụy gọi giáo úy ngoài xe một tiếng, xe ngựa liền dừng lại cạnh cổng lớn.

Hai người cũng không nói lời nào, an tĩnh nghe Văn Chính Thành bên ngoài giải thích như thế nào.

Chỉ nghe Văn Chính Thành cất cao giọng nói: “Lưu viên ngoại, lệnh công tử tuổi còn trẻ đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bản quan cũng thực đau lòng, vốn dĩ bản quan nhìn trúng tài năng kinh thương của Tam công tử, cũng vẫn để nội tử luôn chủ trì việc nhà liên lạc với Tam công tử, muốn hợp tác cùng Lưu gia, kết quả hiện tại lại loạn thành cái dạng này, Văn gia chúng ta cũng rất khổ sở.”

Văn Chính Thành nói một hơi, lại có chút nghẹn ngào: “Đến nay còn chưa rõ tin tức nội tử, thật không dám giấu giếm, hiện giờ tâm tình của ta và Lưu viên ngoại đều giống nhau, cũng vô cùng khổ sở.”

Thanh âm Văn Chính Thành dần dần trở nên ngang ngang, nhưng rõ ràng có chút cô đơn: “Lưu viên ngoại, thật không dám giấu giếm, mặc kệ sống hay chết, dù gì nhi tử ngài cũng xem như đã tìm được rồi, nhưng còn nội tử ta đến nay vẫn chưa có tin tức, tâm ta vẫn luôn bay ra ngoài, cả ngày lẫn đêm đều không được yên.”

Mặc dù người Lưu gia có bất mãn có nôn nóng, cũng dần dần bị bộ dạng lo lắng này của Văn Chính Thành dập tắt lửa giận.

Vốn là yêu đương vụng trộm, được Văn Chính Thành điểm tô cho đẹp đẽ như thế, lại còn rất có thể diện.

Tạ Cát Tường nhìn thoáng qua Triệu Thụy: “Vị Văn đại nhân này thật sự lợi hại.”

Triệu Thụy cười cười, không có nhiều lời.

Đợi cho người Lưu gia bị Văn Chính Thành dỗ rời đi, Triệu Thụy mới cho xe ngựa chạy vào nha môn Quân Khí tư.

Lúc này Văn Chính Thành mới ý thức được, cảnh khôi hài vừa rồi đã bị Triệu Thụy nhìn thấy toàn bộ, sắc mặt lập tức khó coi.

“Triệu đại nhân.”

Hắn không có hàn huyên, cũng không có khách khí thân thiện, chỉ đứng cạnh xe ngựa nói một câu không đầu không đuôi như vậy.

Nếu là trước kia, Triệu Thụy khẳng định không thèm để ý tới, nhưng sau khi đọc được di thư Ổ Ngọc Thục để lại, Triệu Thụy đã không còn giống như trước.

Hắn học được cười, học được khóc, cũng học được cách dung nhập vào xã hội.

Những thứ bén nhọn vốn có trên người, được mài giũa từng chút một, rốt cuộc đã lộ ra hào quang vốn có.

Hắn vốn chính là khối ngọc thô.

Triệu Thụy nhìn thoáng qua khuôn mặt lộ vẻ không vui của Văn Chính Thành, chỉ nói: “Văn đại nhân, mới sáng sớm bản quan đến đây, chính là muốn báo cho ngài biết chuyện này.”

Ngụ ý, người Lưu gia biết tin tức này, tự mình chạy đến gây sự, sao có thể trách cứ Triệu Thụy chưa báo tin?

Văn Chính Thành hơi hơi ngừng lại, không ngờ Triệu Thụy sẽ giải thích như thế, biểu tình trên mặt cũng không thể giãn ra ngay được, cuối cùng chỉ có thể thở dài lắc đầu.

“Xin lỗi, vừa rồi thật sự có chút áp lực,” Văn Chính Thành xoa xoa đôi mắt, “Gần đây lại luôn ngủ không yên, xin Triệu đại nhân thứ lỗi.”

Sắc mặt Triệu Thụy như thường: “Không sao, nếu Văn đại nhân đã biết chuyện Lưu Tam công tử, vậy bản quan cũng không cần nhiều lời, chỉ mời Tôn quản gia của quý phủ ra đây một chuyến.”

Văn Chính Thành vừa mới giãn khuôn mặt ra, lần nữa lại căng chặt.

Lưu Tam công tử đột nhiên chết, đánh đến Văn Chính Thành trở tay không kịp, hôm qua hắn năm lần bảy lượt dẫn dắt Triệu Thụy, chính là muốn để Triệu Thụy cho rằng cái chết của Phan Lâm Lang có quan hệ tới Lưu Tam công tử.

Không nghĩ tới, Triệu Thụy bên này còn chưa kịp nghi ngờ, người bên kia đã chết.

Nhưng sao lại chết?

Rồi chết ở nơi nào?

Trong khoảnh khắc, Văn Chính Thành chỉ cảm thấy hãi hùng khiếp vía.

Thêm việc Triệu Thụy lại muốn thẩm vấn Tôn Tam Lang, bình tĩnh hắn cố gắng duy trì cùng tự tin vốn có, dần dần bị đã sốt ruột trong nhiều ngày qua đánh cho tan tác.

Giờ phút này, Văn Chính Thành rốt cuộc không còn cách nào thản nhiên đối mặt với Triệu Thụy được nữa.

Hắn rũ đôi mắt xuống, nói: “Hôm qua mất ngủ một đêm, giờ phút này thật sự có chút mỏi mệt, Triệu đại nhân cứ tự nhiên thẩm vấn Tôn quản gia, hạ quan cáo lui trước.”

Triệu Thụy vẻ mặt ôn hòa: “Văn đại nhân mau đi nghỉ ngơi.”

Chờ thân ảnh gầy ốm của Văn Chính Thành biến mất, Triệu Thụy mới nói với Tạ Cát Tường: “Hắn đang luống cuống.”

Cao Đào Tư vẫn chưa xác nhận thân phận người chết, thời gian qua càng lâu, hắn sẽ càng nôn nóng.

Vốn dĩ quá trình này thực thong thả, cũng thực dày vò người, nhưng đối với người có kiên nhẫn như Triệu Thụy và Tạ Cát Tường mà nói, kỳ thật cũng không tính là quá khó chịu.

Nhưng Lưu Tam công tử lại chết.

Hắn chết, trong lòng Văn Chính Thành sẽ lưu lại một nghi vấn thật lớn.

Cũng khiến tâm phòng bị kiên cố của hắn bị thủng một lỗ, theo gió lạnh càng ngày càng mạnh, cái lỗ này sẽ càng lúc càng lớn, rốt cuộc sẽ thổi sập bức tường trong lòng hắn.

Tạ Cát Tường nhìn đường nhỏ Văn Chính Thành rời đi, hỏi: “Hắn khẳng định muốn đi dặn dò Tôn Tam Lang trước.”

Triệu Thụy vỗ vỗ bả vai Tạ Cát Tường, dẫn nàng đi vào ngồi chờ tại nhã thất nha môn Quân Khí tư.

“Không sợ, Tôn Tam Lang không ngốc, hiện tại chúng ta nắm giữ chứng cứ, hắn không có khả năng tự mình nhận tội,” Triệu Thụy nói, “Nếu nhận, mạng hắn coi như xong rồi.”

Gia phó mưu hại chủ mẫu, coi là bất kính bất trung, hơn nửa sẽ xử trảm sau mùa thu, không có cách cứu vãn đường sống.

Hai người ngồi ở nhã thất trong chốc lát, giáo úy liền mang cái hộp tiến vào.

Tạ Cát Tường thò lại gần nhìn thoáng qua, lập tức liền yên lòng.

Đợi khi Tôn Tam Lang tới, hai người đã nhàn nhã ngồi trong nhã thất uống trà.

Cũng giống Văn Chính Thành, tối hôm qua Tôn Tam Lang cũng không ngủ được.

Hắn cũng lo lắng đề phòng, hơn nữa càng nhiều hơn Văn Chính Thành.

Bởi vì toàn bộ quá trình, người động thủ nhiều nhất chính là hắn, trả giá nhiều nhất cũng là hắn.

Hắn không ngừng nhớ lại những chuyện mình đã làm, mỗi một khắc đều bị phóng đại, không ngừng quay cuồng trong đầu.

Một ngày còn chưa kết án, hắn sẽ còn một ngày không thể an tâm.

Hôm qua còn có thể ngồi yên trước mặt Triệu Thụy, hiện tại vẻ mặt hắn chỉ còn lại suy sụp.

Triệu Thụy và Tạ Cát Tường liếc nhìn nhau, đều thấy được vui sướng từ trong mắt đối phương.

Đối mặt với Tôn Tam Lang như bây giờ, có lẽ bọn họ không cần tốn nhiều miệng lưỡi, là đã có thể có được kết quả mong muốn.

Triệu Thụy nhìn Tôn Tam Lang, câu đầu tiên mở miệng rất gọn gàng dứt khoát: “Tôn Tam Lang, ngươi có biết vì sao hôm nay chúng ta trực tiếp thẩm vấn ngươi?”

Cả người Tôn Tam Lang run lên, căn bản không dám nhìn về hướng Triệu Thụy.

“Không, thảo dân không biết.”

Triệu Thụy nhàn nhạt nói: “Hai ngày trước, Phan phu nhân quý phủ bị kẻ cắp đâm bị thương ở hoa viên, sợ Văn đại nhân lo lắng, nên không báo Văn đại nhân, chỉ cho ngươi đi tìm đại phu trị thương.”

Mỗi câu Triệu Thụy nói, Tôn Tam Lang liền run run một chút, sắc mặt cũng càng lúc càng trắng bệch.

“Nhưng đại phu vẫn mãi chưa tới, là do Xảo Tư băng bó đơn giản cho Phan phu nhân, đến chạng vạng đại phu mới chạy tới, kê kim sang dược cho Phan phu nhân. Vì thế Phan phu nhân liền cho Xảo Tư bôi thuốc cho mình sau bữa cơm chiều.”

“Còn việc vì sao phải đợi sau cơm chiều, có lẽ Tôn quản gia còn rõ hơn bản quan.”

Tôn Tam Lang cơ hồ đã run không kiềm chế được.

Hôm qua hắn bình tĩnh như vậy, chính là bởi vì Văn Chính Thành nói với hắn việc này đã bố trí rất chặt chẽ, cho nên bọn họ sẽ không bị lòi ra.

Nhưng là nhận vụ án không phải Hộ Thành Tư, mà là Cao Đào Tư.

Thanh danh Cao Đào Tư không nổi, bá tánh thậm chí còn không biết Cao Đào Tư là nha môn nào, nhưng làm quản gia nhà quan như Tôn Tam Lang, lại biết được một chút.

Ngay từ đầu khi vụ án được Cao Đào Tư tiếp nhận, Tôn Tam Lang còn an ủi mình bọn họ làm kín đáo chặt chẽ, sẽ không để lại dấu vết.

Nhưng hắn và Văn Chính Thành cũng chưa nghĩ đến, lại đây nghiệm thi lại là nhất phẩm ngỗ tác Hình Cửu Niên.

Cũng đúng là bởi vì “nàng”, người chết mà cho đến nay vẫn mãi chưa có định luận thân phận, cho nên án này liền kéo dài từ sáng sớm hôm qua cho tới hiện tại.

Thời gian càng lâu, lỗ hổng càng nhiều.

Khiến Tôn Tam Lang càng không nghĩ tới chính là, Lưu Tam công tử cũng đã chết.

Vừa rồi trên đường tới nha môn, giáo úy dẫn đường cũng đã nói với hắn, Lưu Tam công tử mới vừa được phát hiện tử vong ngoài ý muốn, hiện tại đại nhân còn muốn hỏi về việc Lưu Tam công tử.

Nếu không nghe còn đỡ, nghe được lời này rồi, Tôn Tam Lang lập tức liền hoảng sợ.

Sao Lưu Tam công tử chết? Là ai giết hắn? Hắn rốt cuộc chết ở nơi nào?

Nghi vấn liên tiếp hiện lên trong đầu Tôn Tam Lang, làm đầu óc quyện thành một mớ hỗn độn.

Triệu Thụy rũ mắt nhìn Tôn Tam Lang, ánh mắt sắc bén, uy nghi mang theo trên người khiến không ai dám nhìn thẳng, cho dù cúi đầu, cũng phát lạnh khắp cả người.

Giọng nói Triệu Thụy vang lên như quỷ mị: “Tôn Tam Lang, ngươi có biết Cao Đào Tư đã nắm giữ chứng cứ ngươi có ý đồ mưu hại chủ mẫu?”

Cả người Tôn Tam Lang run lên, hắn ngồi cũng ngồi không được, giống như bùn nhão nằm liệt dưới đất.

“Đại nhân tha mạng, đại nhân tha mạng a.” Hắn hoàn toàn sợ hãi.

Triệu Thụy nói: “Vật ấy lấy được từ sương phòng chủ viện, là ngươi bỏ thêm thuốc mê vào kim sang dược.”

Triệu Thụy vung tay lên, giáo úy liền mang hộp thuốc tiến lên, cho Tôn Tam Lang xác nhận.

“Thuốc này đích thân ngươi giao cho nha hoàn Xảo Tư, Xảo Tư cũng nói, sau khi nàng bôi thuốc cho phu nhân, phu nhân ngủ say rất nhanh, mà nàng cũng ngủ ngon cả đêm, căn bản không biết chủ viện đã xảy ra cái gì.”

Triệu Thụy rũ mắt nhìn mặt Tôn Tam Lang trắng như tờ giấy: “Tôn Tam Lang, ngươi có biết tội mưu hại chủ mẫu là bao lớn?”

“Ngươi bởi vì bị Phan phu nhân phát hiện tham ô, nên trong lòng ghi hận Phan phu nhân, ra tay hạ sát nàng, ngươi nhận tội không?”

Tôn Tam Lang kêu khóc ra tiếng: “Không phải ta, không phải ta ghi hận phu nhân, mà là…… mà là……”

Mặt Tôn quản gia trắng như tờ giấy, run như cầy sấy, giờ phút này vẫn mãi do dự, không dám nói ra.

Triệu Thụy khẽ thở dài: “Nếu ngươi không nói, vụ án này, cuối cùng sẽ rơi xuống trên đầu một mình ngươi.”

“Tôn Tam Lang, đây là khẩu cung của Trương đại phu, trí nhớ hắn cũng tốt, hắn vẫn nhớ rõ thuốc mê là do ai mua, nói vậy ngươi cũng sẽ không quên đi?”

Tôn Tam Lang mím môi, hắn thở sâu, rốt cuộc vẫn mở miệng: “Đúng….. thuốc mê là ta mua ở chỗ Trương đại phu, cũng là ta tự tay để vào trong kim sang dược, nhưng mà……”

“Nhưng hạ dược phu nhân, sau đó mang phu nhân đến phòng chứa củi, đều là…… đều là mệnh lệnh lão gia.”

Tôn Tam Lang hu hu khóc ra tiếng.

“Ta là người hầu Văn gia, được lão gia không chê, mới có thể bỏ nô tịch làm quản gia, mệnh lệnh lão gia với ta mà nói cũng giống như thánh chỉ, ta không dám cãi lời.”

“Ta thật sự không muốn mưu hại phu nhân, đây đều là ý lão gia.”

Triệu Thụy rũ mắt nhìn hắn, thanh âm vẫn lạnh băng: “Ngươi thật sự không muốn mưu hại Phan phu nhân sao? Trước đó ngươi lặng lẽ đi kiểm toán cửa hàng trong nhà Văn gia, chẳng lẽ không biết Phan phu nhân mới là người tham ô bạc?”

Sắc mặt Tôn Tam Lang đột biến.

Triệu Thụy nói: “Phan phu nhân tham ô bạc, lại đổ toàn bộ chuyện này vu oan cho ngươi, ngươi chẳng lẽ thật sự không hận nàng, không muốn khiến nàng chết?”

“Rốt cuộc, nếu ngươi thật sự bởi vậy bị đuổi ra khỏi Văn gia, ngươi sẽ trắng tay.”

Tôn Tam Lang thình lình bị Triệu Thụy nói ra chân tướng, vẻ mặt ai oán cũng nén không được, oán hận giống như cỏ xanh ngày xuân, chớp mắt lan tràn đến phía chân trời.

“Ta…… Ta không hận.”

Triệu Thụy thở dài một tiếng: “Nếu ngươi thật không hận, cũng sẽ không kéo ngày phóng hỏa tới ngày hôm qua. Khiến một nữ nhân cao quý bất động không nói được lời nào, nằm trên nền phòng chứa củi lạnh lẽo, cứ chịu đựng như vậy suốt một ngày, không có người cứu nàng, không có người thương hại nàng, thậm chí không có người tìm kiếm nàng. Có phải ngươi vui lắm không?”

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 67"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

doi-nay-dep-lam-giong-nhu-loi-nguoi-noi.jpg
Đời Này Đẹp Lắm, Giống Như Lời Người Nói
6 Tháng 12, 2024
vi-phu-om-yeu-benh-tat.jpg
Vi Phu Ốm Yếu Bệnh Tật
4 Tháng mười một, 2024
kinh-nhan-vat-phan-dien-nhom-nghe-len-ta-an-dua-convert.jpg
Kinh! Nhân Vật Phản Diện Nhóm Nghe Lén Ta Ăn Dưa Convert
7 Tháng mười một, 2024
tuy-y-doat-lay.jpg
Tùy Ý Đoạt Lấy
11 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online