Yến Kinh Khuê Sát - Chương 63
Chương 63 – Hồng nhan loạn 7
Trước không đề cập tới việc Phan phu nhân bỏ hết thảy mọi thứ ở Văn gia, lên kế hoạch đi Giang Lê du ngoạn cùng Lưu Tam công tử, chỉ nhìn lý do thoái thác của gã sai vặt Lưu gia, thì chuyện giữa Phan phu nhân cùng Lưu Tam công tử khẳng định có không ít người Lưu gia biết.
Triệu Thụy hỏi gã sai vặt Lưu gia: “Quan hệ giữa Tam công tử của quý phủ và Phan phu nhân, có nhiều người biết không?”
Gã sai vặt Lưu gia bị hắn hỏi đến mặt đỏ tai hồng, cuối cùng vẫn thấp giọng nói: “Mấy gã sai vặt bên cạnh thiếu gia đều biết, lão gia phu nhân cùng hai vị thiếu gia không biết.”
Người hầu hạ bên cạnh, vậy cũng giống Xảo Tư ở Văn gia, đối với chuyện của Phan phu nhân kỳ thật nàng cũng biết rất rõ.
Chỉ là tâm tư Xảo Tư kín kẽ, những việc này nếu không phải bọn họ dò hỏi, thì một chữ Xảo Tư cũng chưa từng nhiều lời.
Triệu Thụy thấy gã sai vặt cũng không còn manh mối gì thêm, liền để giáo úy đưa hắn đi ra ngoài, tiếp tục dò hỏi trong viện.
Chỉ còn lại mấy người trong phòng ngủ như cũ, cân nhắc vụ án.
Vừa rồi Tạ Cát Tường vẫn luôn không nhiều lời, giờ phút này mới nói: “Nếu Lưu tam thiếu gia thật sự chuẩn bị cùng Phan phu nhân đi Giang Lê du ngoạn, tính tình hắn phong lưu thành thói, thái độ Lưu gia như tập mãi đã thành quen, cũng không có gì kinh ngạc, nhưng Phan phu nhân lại không phải như vậy, nàng mất tích một ngày đã làm cho Quân Khí tư long trời lở đất.”
“Nàng là quan phu nhân đứng đắn, quản chuyện cho cả gia đình, trong phủ có một đôi con trai con gái của Văn đại nhân, nếu nàng tùy ý rời khỏi nhà, khẳng định sẽ dấy lên một hồi phong ba cực lớn, nếu Lưu tam thiếu gia thật sự muốn cùng Phan phu nhân đi du ngoạn, như vậy Phan phu nhân nhất định sẽ tìm một cái cớ thỏa đáng, sẽ không vô cớ mất tích.”
Nhưng mà bày ra trước mắt bọn họ chính là, Phan phu nhân xác thật mất tích, vẫn là Văn Chính Thành tự mình báo quan, muốn tìm phu nhân về.
“Theo tính cách của Phan phu nhân chúng ta đã thăm dò được, nàng hoàn toàn không có khả năng đi mà không nói, làm việc khẳng định rất là chu đáo chặt chẽ, kể từ đó, việc này khẳng định có kỳ quặc.”
Tạ Cát Tường dùng từ rất cân nhắc: “Việc này có ba khả năng.”
Nàng vừa nói như thế, ánh mắt mọi người lập tức không hẹn mà cùng dừng trên người nàng.
Nhưng Tạ Cát Tường lại không hề khiếp đảm, nàng thực quyết đoán nói: “Khả năng thứ nhất, đó là Lưu Tam công tử không có người đi cùng hoặc là người đi cùng là một người khác, nhưng hắn không báo cho gã sai vặt bên cạnh, chỉ nói lấp lửng, vì mấy gã sai vặt biết thân phận Phan phu nhân đặc thù, nên trực tiếp nghĩ là nàng, dẫn đến kết quả như ngày hôm nay.”
“Khả năng thứ hai, đó là người đi cùng Lưu Tam công tử xác thật là Phan phu nhân, mà Phan phu nhân cũng đã tìm xong lý do, an bài chuẩn bị thỏa đáng cho lần du ngoạn này. Nhưng vào ngày hôm trước đột nhiên xảy ra việc ngoài ý muốn, khiến cho cái cớ nàng chuẩn bị không thể dùng được, liền đột nhiên mất tích, nếu là kết luận này, như vậy người chết bị thiêu ở phòng chứa củi, rất có thể là Phan phu nhân.”
Tạ Cát Tường uống ngụm trà, tiếp tục nói: “Khả năng thứ ba đó là Phan phu nhân không muốn tìm cớ, nàng cùng Lưu Tam công tử đã chuẩn bị đi Giang Lê, thì không chuẩn bị trở về nữa, như thế cũng khớp với việc vàng bạc đồ dùng tùy thân trong phòng ngủ của nàng, trước đó không tìm thấy tung tích. Nhưng nếu như thế, vậy vì sao Lưu Tam công tử lại chết ở chỗ này? Hai người Trịnh San Hô và Phan Lâm Lang lại ở nơi nào? Việc này toàn là điểm đáng ngờ.”
Tạ Cát Tường suy luận thực lưu loát, cho dù Tô Thần trước đó không có tham gia tìm kiếm cũng có thể nghe hiểu.
Triệu Thụy nói: “Nếu là khả năng thứ nhất, cái chết của Lưu Tam công tử sẽ có kết luận ngay lập tức, khẳng định là người cùng đi cho đến nay không ai biết là người nào, sẽ có hiềm nghi lớn nhất.”
“Kết hợp địa điểm Lưu Tam công tử tử vong, chúng ta có thể suy đoán, Lưu Tam công tử và Trịnh San Hô cũng có quan hệ hay không?”
Một lời như thế, lòng Tạ Cát Tường đột nhiên động: “Nếu như….. Nếu như Lưu Tam công tử và hai vị nữ quyến nhà Văn đại nhân đều có quan hệ, vậy mục đích của hắn khẳng định không phải nữ nhân hay sắc đẹp, ước chừng……”
Triệu Thụy nói thay nàng: “Nếu đúng như thế này, mục tiêu của hắn ước chừng chính là Văn Chính Thành.”
Một thiếu gia nhà thương nhân bình thường, cả ngày xoay quanh phu nhân và ngoại thất của giam chính Quân Khí tư Văn Chính Thành, mục đích của hắn là gì?
Ánh mắt Triệu Thụy trầm xuống, nói với Tô Thần: “Phái người đi tra xét lại Lưu gia, xem nhà này có kinh doanh ngầm nào không.”
Tô Thần chắp tay lui ra ngoài, Triệu Thụy lúc này mới nhéo nhéo mũi: “Không ngờ, vụ án trong nhà Văn Chính Thành lại phức tạp như thế, hơn nữa vì chức quan hắn đặc thù, chúng ta cũng không thể phá án như bình thường, án này cần phải báo lên Thánh Thượng.”
Tạ Cát Tường cũng thở dài theo: “Bất luận như thế nào, bất luận sau lưng có mục đích gì, hai mạng người đã mất tại nơi này, đều khiến lòng người khổ sở.”
Triệu Thụy đổ tiếp một chén trà cho nàng, nhưng không an ủi.
Chức trách của hình danh quan, đó là thay người chết giải oan, bất luận người chết có sai lầm gì, bất luận hung thủ có ẩn tình gì, giết người thì đền mạng, là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
Bọn họ phải làm, chính là tìm ra hung thủ chính xác, lấy lại công đạo cho người chết.
Mấy người ngồi trong phòng ngủ trong chốc lát, bên ngoài đột nhiên truyền đến một giọng nói: “Đại nhân, có tình tiết vụ án cần bẩm báo.”
Triệu Thụy gọi người tiến vào, vẫn là một giáo úy trẻ tướng mạo bình thường.
Nghi Loan Tư hoặc là Cao Đào Tư có rất nhiều giáo úy dạng này, ném trong một đám người nhìn cũng nhìn không ra, hôm nay nói với ngươi một câu, ngày mai liền sẽ quên là ai, bất quá làm thám tử rất thích hợp.
Bọn họ vào Nghi Loan Tư nhiều năm, đều trải qua huấn luyện nghiêm chỉnh thành tay thiện nghệ, tốc độ tra án không giống bình thường, vừa rồi Triệu Thụy giao cho nhiệm vụ, bất quá chỉ sau một canh giờ là đã có kết quả.
Giáo úy tiến vào, cũng không dong dài, trực tiếp bẩm báo.
“Hồi bẩm đại nhân, trước đó Tô phó thiên hộ giao cho thuộc hạ việc đi tra cửa hàng Văn gia, thuộc hạ đã có kết quả bước đầu,” hắn đưa sổ con cho Triệu Thụy, tiếp tục nói, “Căn cứ thăm dò dân chúng lân cận cùng với dò hỏi tiểu nhị và chưởng quầy ở cửa hàng, thuộc hạ cho rằng doanh thu ba cửa hàng Văn gia ở Lưu Li trang vẫn luôn ổn định, chưa từng giống lời Tôn quản gia nói là mấy năm gần đây doanh thu không bằng trước.”
“Căn cứ lời chứng của tiểu nhị tại một cửa hàng trong đó, phu nhân Phan thị của Văn đại nhân rất dụng tâm với cửa hàng, một tháng luôn tới cửa hàng một lần, tự mình kiểm tra tình hình buôn bán của cửa hàng, còn không ngừng điều chỉnh hàng hóa cửa hàng trong nhà bán ra, với mong muốn buôn bán không ngừng phát triển.”
Tạ Cát Tường hơi hơi nhướng mày, nàng hỏi: “Chưởng quầy cửa hàng nói, mỗi lần Phan phu nhân đến cửa hàng, đều sẽ xem sổ sách?”
Giáo úy đáp: “Vâng, chưởng quầy một cửa hàng trong số đó chính miệng nói như vậy, nói phu nhân rất quan tâm doanh thu cửa hàng, mỗi khi tới cửa hàng, đều phải tự mình xem sổ sách.”
Tạ Cát Tường ngẩng đầu nhìn về phía Triệu Thụy, hai người đều hiểu trong đó rốt cuộc là ý gì.
Triệu Thụy nói: “Một khi đã như vậy, nếu chưởng quầy cửa hàng đều trung thành với Văn gia, không giở trò bịp bợm, như vậy sổ sách Tôn quản gia trình lên sẽ kém sổ sách trong cửa hàng, Phan phu nhân khẳng định liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu. Nếu chưởng quầy phối hợp với Tôn quản gia giở trò bịp bợm, như vậy lấy thông minh của Phan phu nhân, nàng cũng không có khả năng nhìn không ra, rốt cuộc, buôn bán ở cửa hàng luôn thực tốt.”
Tạ Cát Tường nói: “Lý giáo úy, có mang sổ sách về?”
Lý giáo úy nói: “Sổ sách cửa hàng tất nhiêb không thể bị mang ra, bất quá thuộc hạ đơn giản lật vài tờ, đã phỏng chế vẽ lại rồi.”
Tạ Cát Tường: “……”
Nghi Loan Tư quả nhiên danh bất hư truyền.
Nàng tiếp nhận vài tờ sổ sách kia, đơn giản nhìn nhìn, lập tức liền nhìn ra ngõ ngách trong đó.
“Nếu theo doanh thu này, một cửa hàng mỗi ngày đều có thể bán hàng hóa vượt qua năm lượng bạc lợi nhuận trở lên, trừ tiền thuê nhà, nhân công cùng các chi phí khác, cuối cùng mỗi tháng đại khái có thể thu vào gần trăm lượng, như vậy, doanh thu hàng năm như thế nào cũng có ngàn lượng.”
Kể từ đó, sổ sách thực tế ở cửa hàng với sổ sách trong tay Tôn quản gia quả thật không giống nhau.
Tạ Cát Tường khẽ nhíu mày, nàng suy tư thật lâu sau, đột nhiên nhớ tới nỗi oán giận của Tôn quản gia.
“Thụy ca ca, huynh có nhớ rõ lúc ấy Tôn quản gia nói như thế nào không?”
“Tôn quản gia chém đinh chặt sắt nói, vì phu nhân kinh doanh không tốt, cho nên doanh thu so với khi tiên phu nhân còn sống ít đi một nửa, hiện giờ sổ sách doanh thu hàng năm của Văn gia đều trượt xuống, đến năm nay chỉ thu được năm phần, mỗi năm một cửa hàng chỉ thu được 500 lượng.”
Tạ Cát Tường nói: “Theo ta quan sát, Tôn quản gia hẳn là nói lời thật, hoặc là nói, hắn chứng kiến chân thật.”
Triệu Thụy cũng thoáng suy tư nói: “Xác thật là như thế.”
“Như vậy…… chênh lệch trong đó, lại đi nơi nào?” Ánh mắt Tạ Cát Tường sáng lên, “Có thể là, mấy cửa hàng này đã sớm bị Phan phu nhân lung lạc, chênh lệch trong đó tất cả đều vào túi Phan phu nhân, cứ thế nàng mới có thể mua nổi cho nhân tình một lọ Trầm Nghi thủy giá một lượng bạc một lọ, cũng có thể cùng Lưu Tam công tử du ngoạn chơi đùa, vô cùng vui sướng.”
Nói đến cùng, Phan phu nhân có thể nuôi nổi một tình nhân, có lẽ là bởi vì Vương Hải Lâm chưa hiểu việc đời, đối với Phan phu nhân thuần túy chỉ bởi vì nhiệt tình cùng ái mộ của thiếu niên, nhưng một tay ăn chơi như Lưu Tam công tử, việc đời nào chưa từng thấy qua, kiểu kiều nương nào chưa được hưởng qua, đại khái đối với Phan phu nhân mà nói, có lẽ không phải Lưu Tam công tử cung cấp nuôi dưỡng Phan phu nhân, mà là Phan phu nhân cung cấp nuôi dưỡng hắn?
Nghĩ như thế, nếu thật sự hai người cùng đi Giang Lê, như vậy tiêu phí nhất định cũng do Phan phu nhân chi trả, chỉ là trên đường đã xảy ra sai lầm mà thôi.
Tạ Cát Tường cùng Triệu Thụy lặp lại cân nhắc như thế, cuối cùng đều cảm thấy Phan phu nhân mới là người tham ô, Triệu Thụy nói với Lý giáo úy: “Ngươi lại đi tra, xem hôm nay Tôn quản gia có biết Phan phu nhân tham ô doanh thu cửa hàng, rồi lại giá họa cho hắn hay không.”
Lý giáo úy nhanh chóng lui ra ngoài.
Hắn mới vừa đi khỏi, cửa sương phòng lại lần nữa bị mở ra.
Hình Cửu Niên vừa phân phó Ân Tiểu Lục mở cửa sổ sương phòng ra thông khí, vừa lấy tấm che mặt xuống, dùng khăn lau tay cẩn thận.
“Người chết ước chừng hai mươi tuổi, đã nhược quán, là trúng độc chết, nhưng sau khi hắn trúng độc, có người ép nôn cho hắn, dẫn tới yết hầu hắn sưng đỏ, xoang mũi xuất huyết chảy ngược vào bên trong, cuối cùng hít thở không thông mà chết.”
Tạ Cát Tường hơi hơi sửng sốt: “Cái gì, hắn cư nhiên không phải trúng độc chết?”
Hình Cửu Niên gỡ vải che trên người xuống, rốt cuộc thoải mái, hắn ngồi ở cạnh bàn trà, đảo đôi mắt tam giác rất là sắc bén.
“Không, ngay từ đầu hắn xác thật trúng độc, nhưng trúng độc cũng không quá nhiều, trên người cũng không có đốm xuất huyết, ngay từ đầu chỉ là thất khiếu đổ máu, hô hấp khó khăn, thoạt nhìn rất là dọa người,” Hình Cửu Niên nói, “Nhưng có người cấp cứu cho hắn, dùng nước trà rót vào miệng hắn ép hắn nôn ra, chờ sau khi hắn nôn ra được hơn nửa chất độc, kỳ thật người đã có thể tạm ổn.”
“Nhưng việc khiến người khác không nghĩ tới chính là, bên trong xoang mũi người chết bị xuất huyết thật nhiều, ngay khi nôn mửa máu bị chảy ngược, hút vào quá nhiều đến nỗi hít thở không thông, cuối cùng bỏ mạng.”
Như thế khiến người thật ngoài ý muốn, nhìn tử trạng người chết, bọn họ xác thật nghĩ chết do trúng độc, không nghĩ tới sau khi trúng độc còn có việc ly kỳ đến bực này.
Hình Cửu Niên nói: “Bởi vậy, phản ứng độc phát trên người hắn đều là sau khi chết mới có, thoạt nhìn hết sức rõ ràng, hơn nữa…… kẻ cứu người chết biết phương pháp cấp cứu.”
Hình Cửu Niên nói như thế, duỗi tay về phía Ân Tiểu Lục, Ân Tiểu Lục liền mang khay đặt trên bàn, bên trên có một tấm giấy dầu, bên trong có chút bột phấn xám trắng, lại có chút dính dính, cũng không nhiều lắm.
Phương pháp cấp cứu?
Tạ Cát Tường cẩn thận nhớ lại, đột nhiên ngẩng đầu: “Hình đại nhân, này chẳng lẽ đây là bán hạ💥?”
Gương mặt mệt mỏi kia của Hình Cửu Niên, khó được có chút ý cười: “Đúng là như thế, nha đầu trí nhớ không tồi.”
Căn cứ theo phương thức cứu người chết trong “Tẩy oan tập lục”, nếu người chết đột ngột, thắt cổ, chết đuối, tuột huyết áp, thân thể còn chưa lạnh hẳn, dùng bột phấn bán hạ rót vào từ mũi, một khi cứu sống được người chết, lập tức phải rót nước gừng vào miệng người chết, để giải độc bán hạ.
Tạ Cát Tường nói: “Nói cách khác, kẻ cứu người chết có mang theo phấn bán hạ bên người?”
Dạng người nào lại mang theo thuốc dùng để cấp cứu bên người đây?
💥Bán hạ còn được gọi với nhiều cái tên khác như chưởng diệp bán hạ, cây chóc chuột, lá ha chìa, củ chóc… công dụng thì các bợn có thể lên google tra nhan 😊
Hình Cửu Niên chỉ nói: “Phấn bán hạ từ đâu mà có, việc này ta cũng không biết, nhìn từ trạng thái người chết, dùng phấn bán hạ phấn cấp cứu hiển nhiên vô dụng, cuối cùng người chết vẫn tắt hơi bỏ mình, khi chết chính hắn cũng rất kinh ngạc, biểu tình trên mặt vô cùng kinh hoảng.”
Đối với ngỗ tác như Hình Cửu Niên mà nói, tin tức có thể nhìn ra được từ trên thi thể người chết, sẽ sâu xa hơn người thường.
Triệu Thụy thấy thi thể, cũng chỉ phán đoán người chết do trúng độc, lại không biết trong đó còn có rất nhiều khúc chiết.
Triệu Thụy nói: “Hiện tại đã xác nhận được thân phận người chết, còn cần làm phiền Ân ngỗ tác đi cùng giáo úy đến Lưu gia một chuyến, nói kỹ càng tỉ mỉ việc nghiệm thi, nhìn xem Lưu gia có đồng ý hay không.”
Hình Cửu Niên chỉ có thể nghiệm thi đơn giản, không có biện pháp kiểm tra tường tận, nếu thi thể đã được xác nhận thân phận, vậy phải cần chờ Lưu gia ký vào Nghiệm Thi Cách mục.
Còn người chết ở Quân Khí tư, vì người chết phía sau nha môn, lại xảy ra chuyện trước mặt Đại Lý Tự tả thiếu khanh, lúc này mới có thể khẩn cấp nghiệm thi.
Bởi vậy, bọn họ cũng không cần thiết ở lại nơi này nữa, thi thể Lưu Tam công tử sẽ được đưa đến nghĩa trang Hộ Thành Tư, sẽ không dừng lại tại đây.
Triệu Thụy thực lòng cảm tạ Hình Cửu Niên, liền chuẩn bị cùng Tạ Cát Tường trở lại Quân Khí tư.
Hai người mới vừa đi vào trong viện, Tạ Cát Tường lại đột nhiên dừng lại.
“Nếu một người có thể thấy người bên cạnh trúng độc, sau đó khẩn cấp cứu chữa, cứu chữa không xong liền thu dọn hiện trường, xử lý hiện trường vô cùng sạch sẽ không để lại điểm nào đáng ngờ, vậy sao nàng lại phơi áo yếm trong viện mà không thu?”
Lưu Tam công tử vốn chết ở chỗ này, ngoại thất Trịnh San Hô có hiềm nghi rất lớn, nhưng nếu nàng thật sự “Hại chết” Lưu Tam công tử, sau khi dọn dẹp tàn cục lại bỏ trốn, thì không có khả năng không màng đến mấy cái yếm đang phơi trong viện.
Án này, càng tra càng không thể tưởng tượng, hơn nữa điểm đáng ngờ càng nhiều.
Tạ Cát Tường cho giáo úy ghi chép lại hết điểm đáng ngờ, sau đó lại về trên xe ngựa, chuẩn bị về Quân Khí tư.
Trên xe, Tạ Cát Tường vẫn mặt ủ mày chau.
“Chúng ta sắp xếp lại một lần nữa,” Tạ Cát Tường nói, “Ngay từ đầu đi Quân Khí tư, là bởi vì Văn đại nhân Quân Khí tư trình báo phu nhân mất tích, Phan phu nhân là sau khi đi ngủ tối vào ngày hôm trước đã không thấy bóng dáng, Văn đại nhân tìm kiếm trong nhà và trong thành suốt một ngày, cũng không tìm được bóng dáng Phan phu nhân.”
Triệu Thụy nói tiếp: “Sau khi Hộ Thành Tư điều tra, phát hiện Phan phu nhân cũng không có ghi chép ra khỏi Lưu Li trang, nói cách khác, Phan phu nhân có khả năng vẫn còn ở Lưu Li trang, vì chức quan của Văn đại nhân đặc thù, liền chuyển vụ án lên Cao Đào Tư, vừa vặn chúng ta ở Cao Đào Tư, liền thuận tay tiếp nhận vụ án này.”
Nếu bọn họ không nhận, như vậy đuổi tới hẳn là Hộ Thành Tư.
Triệu Thụy cúi đầu, trao đổi ánh mắt cùng Tạ Cát Tường.
“Nếu Hộ Thành Tư tiếp nhận vụ án này, khi bọn họ chạy tới Quân Khí tư cũng sẽ gặp được lửa lớn, đến lúc lửa lớn bị dập tắt, tìm thấy người chết trong đám hoả hoạn, ngỗ tác địa phương sẽ đến kiểm tra, rất có thể cuối cùng sẽ xác định chết cháy ngoài ý muốn, rồi qua loa kết án.”
Nếu thật sự như thế, vậy vụ án này sẽ đi theo một hướng khác.
Triệu Thụy hơi hơi nhíu mày: “Nếu nói Hộ Thành Tư mời không được ngỗ tác có kinh nghiệm như Hình đại nhân, ngỗ tác địa phương lại nhiều năm làm việc tại ngoại ô, rất có thể sẽ không kiểm nghiệm cẩn thận như vậy.”
Hình Cửu Niên đã có danh đệ nhất ngỗ tác, hắn chỉ phụ trách trọng án ở Yến Kinh, có kiên nhẫn cũng có thời gian, đương nhiên, quan trọng nhất chính là hắn có 20 năm kinh nghiệm.
Đây là điều rất nhiều ngỗ tác trẻ đều không thể bằng.
Mấy vụ án trước đó có thể phá nhanh như vậy, kinh nghiệm nghiệm thi của hắn là nhân tố trọng yếu, bởi vậy sau khi phát hiện người chết trong vụ hỏa hoạn, Triệu Thụy lập tức liền phái người mời Hình Cửu Niên tới.
Hình Cửu Niên quả nhiên không làm bọn họ thất vọng.
Nhưng mà kể từ đó, khẳng định sẽ khiến hung thủ thất vọng.
Tạ Cát Tường cũng không quen thuộc việc quan trường, nhưng Triệu Thụy liếc mắt một cái như thế, nàng lập tức ngầm hiểu: “Nói như thế, nếu do Hộ Thành Tư tới phá án, rất có thể vụ án Phan phu nhân mất tích liền sẽ kết án thành chết cháy ngoài ý muốn, là ý này sao?”
Triệu Thụy gật đầu: “Trẻ nhỏ dễ dạy.”
Tạ Cát Tường nhấp nhấp môi, nàng nói: “Nếu đúng như này, vậy kẻ giết người chết tại Quân Khí Tư, khẳng định rõ Hộ Thành Tư như lòng bàn tay, biết bọn họ phá án như thế nào, thậm chí biết ngỗ tác tại Lưu Li trang có trình độ ra sao, sẽ không thể phán đoán được rõ nguyên nhân chết.”
Tên hung thủ này, biết rất rõ lưu trình phá án của Hộ Thành Tư, biết tam đẳng ngỗ tác của Hộ Thành Tư có trình độ gì, thậm chí có thể nghiệm ra nguyên nhân chết chân chính hay không, hắn đều biết tường tận.
Tạ Cát Tường hơi hơi nhíu mày, nàng nói: “Cho nên, lửa lớn tại hiện trường người chết kia, cháy vừa đúng mức, khiến người bên ngoài không thể cứu người chết bên trong, đội xe chở nước cũng không kịp dập lửa, lại có thể khiến các giáo úy thấy đúng lúc.”
Một khi đã thế, như vậy người chết trong phòng chứa củi, tám chín phần mười chính là Phan phu nhân.
Tạ Cát Tường thở dài: “Trong lòng có chút hụt hẫng.”
Một người, trăm phương ngàn kế giết một người khác như thế, người chết thậm chí chết không toàn thây, bị cháy đến hoàn toàn biến dạng, thật sự đáng thương.
Nhưng Tạ Cát Tường cảm thán một câu như thế, Triệu Thụy lại không nghĩ như vậy.
Hắn dừng một chút, sắc mặt cũng có chút khó coi theo: “Nhưng mà…… Nhưng mà cho dù ngỗ tác Hộ Thành Tư có kém cỏi đến đâu, đại khái cũng không thể nhìn lầm người sống bị thiêu chết và người sau khi chết mới bị thiêu, cho nên nói…… Ý tưởng ban đầu của hung thủ, kỳ thật là làm người chết đang sống sờ sờ bị thiêu chết?”
Tạ Cát Tường nghe đến đó, chỉ cảm thấy sống lưng phát lạnh, đây phải có hận ý sâu sắc đến nhường nào, mới khiến một người muốn giết chết một người khác như thế?
“Chính là người chết này, xác thật là bị người khác đâm trúng tim, chảy máu quá nhiều mới chết, sau đó mới bị phóng hỏa thiêu cháy,” Tạ Cát Tường nói, “Lát nữa trở lại Quân Khí tư, hỏi xem Hình đại nhân còn có manh mối khác không.”
Triệu Thụy nói: “Ừm, hy vọng có thể xác định được thân phận người chết.”
Đến khi trở về Quân Khí tư, Triệu Thụy cũng không đi gặp mặt Văn Chính Thành, trực tiếp đi lều trại phía sau.
Nơi này chỉ cách Hộ Thành Tư một khắc (15′) lộ trình, Hình Cửu Niên cũng không nóng nảy đi nghiệm thi Lưu Tam công tử, hắn vẫn đi đến nơi dựng tạm cho người chết, tiếp tục cẩn thận xem xét.
Lúc này mùi vị đã tan đi không ít, Tạ Cát Tường và Triệu Thụy cũng mang mặt nạ bảo hộ cùng tiến vào.
“Hình đại nhân, có khả năng phân biệt được y phục người chết không?”
Trong tay Hình Cửu Niên cầm một cây kẹp trúc thật dài, nhẹ nhàng khẩy khẩy trên thân người chết.
“Các ngươi nhìn nơi này,” Hình Cửu Niên ý bảo hai người tới gần hơn, “Y phục người chết mặc đều là vải tơ lụa, rất dễ thiêu hủy, giờ phút này đều đã dính hết trên người, không cách nào phân biệt được, nhưng trên thân người chết kỳ thật vẫn còn một lớp vải dệt có chút thô, không bị đốt hết thành tro.”
Tạ Cát Tường tiến lại gần, nghiêm túc nhìn chằm chằm vải dệt trên kẹp trúc.
Bởi vì thế lửa rất lớn, cháy thực sự hung hãn, cho nên mấy thứ vải dệt vụn vặt linh tinh, tuy rằng vẫn còn sót lại vì dày và nặng, nhưng cũng không cách nào phân biệt được màu sắc và chất liệu.
Chỉ có thể nhìn thấy từng mảnh nhỏ vải vụn cháy đen, rải rác trên thân người chết.
Tạ Cát Tường xem xét lần nữa trên thân người chết, phát hiện loại vải vụn này còn sót lại không ít, phân chia rất rõ ràng với xiêm y đã bị đốt cháy trên người nàng.
“Đây không phải là xiêm y của nàng,” Ánh mắt Tạ Cát Tường sáng lên, lập tức nghĩ thông suốt, “Đây là bao tải bằng vải thô tròng vào người chết, bởi vậy mới có thể bao phủ được toàn bộ trên thân người chết.”
Hình Cửu Niên cũng hiểu được, không khỏi nói: “Đúng đúng đúng, chính là vật ấy, dưới chân người chết vẫn còn một đống mảnh vụn khá lớn, hiện tại nghĩ đến, kia hẳn là miệng túi bị cột chặt, bởi vì chứa đựng một thứ vượt quá định mức, cho nên mới còn sót lại.”
Tạ Cát Tường nói: “Nói như thế, người chết hẳn là bị nhét vào bao tải, đặt vào phòng chứa củi, máu trên người nàng tuy rằng từ từ chảy ra, nhưng đều chảy xuống sàn, phòng chứa củi lại tối đen như mực, nếu nhìn không kỹ, khả năng sẽ không chú ý tới.”
“Thậm chí, dù có chú ý, hung thủ cũng sẽ không để ý,” Thanh âm Tạ Cát Tường hơi trầm thấp, “Dù sao, người cuối cùng cũng sẽ bị thiêu chết, có bị thương hay không, có chảy máu hay không đều không quan trọng.”
Nói đến chỗ này, ba người đều có cảm giác như thể hồ quán đỉnh*.
* Thành ngữ “Thể Hồ Quán Đỉnh” ( 醍醐灌顶 ): Thể Hồ Quán Đỉnh là một thành ngữ Trung Quốc, đọc là tí hú guàn dǐng; thể hồ: mỡ sữa đông đặc nhất, dùng để ví với chính pháp của Phật, tinh hoa của Đạo Phật; quán đỉnh: nghi thức xối nước lên đầu. Gộp cả câu nghĩa đen là dùng bơ sữa tinh khiết rướt lên đầu. Nghĩa bóng là Phật Giáo truyền thụ trí tuệ, khiến người ta hoàn toàn giác ngộ, ví von như nghe xong ý kiến uyên bác cao siêu khiến cho ta nhận được gợi ý rất lớn. Cũng có ý hình dung sự tươi mát dễ chịu. Còn trong ngữ cảnh của truyện, thì Thể hồ quán đỉnh có nghĩa như được tưới tắm chân lý của vụ án, như được khai sáng.
Chính Tạ Cát Tường cũng càng nói ý nghĩ càng rõ ràng.
“Người phóng hỏa lúc ấy vội vội vàng vàng, muốn dựng hiện trường thành ngoài ý muốn, cho nên không chú ý đến người chết trong bao tay, đốt lửa xong lập tức rời đi,” giọng nói Tạ Cát Tường trong trẻo, thanh âm rõ ràng, từ từ kể ra vụ án lúc sáng sớm, “Bởi vậy, vốn trong kế hoạch ban đầu thì người chết sẽ bị lửa thiêu chết, nhưng kỳ thật người đã chết khi còn trong bao tải, đây là sơ hở thứ nhất.”
“Bởi vì người chết là bị người khác giết hại sau đó mới bị phóng hỏa thiêu cháy, một vụ án vốn đơn giản chỉ là chết cháy ngoài ý muốn, lại biến thành vụ án cố ý giết người phóng hỏa, vì nguyên nhân chính là như thế, chúng ta mới luôn tiến hành điều tra sâu hơn, cuối cùng tra được nhà số hai mươi phố Bình An.”
Tạ Cát Tường càng nói, hoài nghi trong lòng đối với vài người Văn gia cũng càng thêm sâu.
“Nếu vụ án đúng như chúng ta phân tích, kẻ giết người, hoặc là nói kẻ bắt cóc và kẻ phóng hỏa hẳn là không phải cùng một người,” Tạ Cát Tường nhìn Triệu Thụy nói, “Hai người là quan hệ hợp tác, một kẻ bắt cóc đặt người chết trong phòng chứa củi, một người khác nhân cơ hội đi phóng hỏa, hai người khai lời khác nhau, tính toán thời gian cực kỳ chuẩn xác.”
Giống như vụ án trao đổi giết người đã xảy ra trước đây, hai người tách từng bước gây án ra thực hiện, nhằm khiến cả hai người đều không có thời gian gây án.
Nếu thật sự là thế, như vậy…… hiềm nghi của hai người kia là lớn nhất.
Vụ án tiến triển đến nơi đây, chuyện sau đó cũng không tiện tiếp tục nghị luận ở Quân Khí tư, Triệu Thụy lại nhìn về phía Hình Cửu Niên: “Trên thân người chết còn có manh mối khác không?”
“Vừa nãy ta mới nghiệm thi lại lần nữa, trên thân người chết bị lửa đốt quá mức nghiêm trọng, xác thật không thể phán đoán,” Hình Cửu Niên đi đến cuối bàn, “Nhưng vẫn có một manh mối rất nhỏ, cũng không biết có hữu dụng không nữa.”
Tạ Cát Tường và Triệu Thụy cùng nhau bước qua, cùng nhìn về phía vị trí Hình Cửu Niên đang chỉ.
Hình Cửu Niên vẫn dùng cây kẹp trúc dài kia, đẩy xiêm y đã hóa thành than trên đùi người chết ra, lộ ra mảnh máu huyết loang lổ đỏ tươi bên dưới.
“Thật sự không thể phán đoán tuổi người chết, cũng không có đặc thù khác, ta chỉ muốn nhìn một chút xem người chết có từng té bị thương hoặc là chứng bệnh khác không,” Hình Cửu Niên chỉ vào một mảnh máu thịt mơ hồ hưng phấn nói, “Thật đúng là ta đã tìm được rồi!”
Tạ Cát Tường nhìn nửa ngày, thật sự là không thể nhìn ra được cái gì, chỉ đành thối lui một bước, nghe Hình Cửu Niên trần thuật.
Hình Cửu Niên chỉ vào một chỗ máu thịt trên đùi người chết nói: “Vị trí cẳng chân phải này của người chết, đã từng bị nứt xương, thời gian nứt xương cũng không lâu, đại khái chỉ trong vòng vài năm nay, sau đó tuy vết thương trên xương cốt đã được dưỡng tốt, nhưng trên xương cốt vẫn còn lưu lại vết rách.”
Cẳng chân phải từng bị nứt xương?
Tạ Cát Tường đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía đôi mắt thâm thúy của Triệu Thụy.
Hai người cơ hồ là trăm miệng một lời: “Trịnh San Hô!”
Người chết cư nhiên là nàng?!
Trong nhà Trịnh San Hô, bọn họ không tìm được Trịnh San Hô, lúc ấy đã có dự cảm không tốt. Bất quá sau đó phát hiện Lưu Tam công tử chết trong nhà Trịnh San Hô, bọn họ mới ý thức được, có lẽ Trịnh San Hô đã bỏ trốn sau khi hại người.
Nhưng không nghĩ tới, bất quá chỉ sau nửa canh giờ (1h), vụ án lại đảo ngược lần nữa.
Ngoại thất vốn được cho rằng đã bỏ trốn ra bên ngoài của Văn Chính Thành, kỳ thật đã chết vào sáng sớm hôm nay hoặc là đêm hôm qua.
Nàng đã bị người bỏ vào bao tải, yên lặng chảy máu, sau đó bị lửa lớn đốt cháy, hoàn toàn biến đổi.
Nếu nàng đã chết từ sớm, vậy Lưu Tam công tử lại do ai giết?
Còn Phan phu nhân lại ở nơi nào?