Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Yến Kinh Khuê Sát - Chương 52

  1. Home
  2. Yến Kinh Khuê Sát
  3. Chương 52
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 52 – Hồng nhạn tổn thương (Kết)

Tạ Cát Tường quay đầu đi tới, nghiêm túc nhìn Ngô Đại Quang.

Không thể không nói, bộ dáng hai huynh đệ này kỳ thật rất giống nhau, chỉ là một người chắc nịch, một người gầy ốm, còn tướng mạo chỉ có chút bất đồng thôi.

Làm huynh trưởng, Ngô Đại Quang cao lớn rắn chắc, khuôn mặt thành thật ổn trọng, vừa nhìn liền thấy rất đáng tin cậy, phàm là người khác thấy, đều phải nói một câu – nam nhân tốt.

Nhưng cố tình một người như vậy, lại có tâm tư kín đáo, còn có thể lập mưu kế giết người.

Tạ Cát Tường hơi giương khóe môi, lộ ra lúm đồng tiền xinh đẹp trên má.

Nàng nghiêm túc nói: “Ngô Đại Quang, kỳ thật con mèo Bông Tuyết kia của nhị cô nương vẫn chưa chết, nó bị ngươi đá một cái, lại ngoan cường sống sót tới bây giờ, ngươi nói xem, nó có thể nhận ra ngươi hay không?”

Ngô Đại Quang trầm mặc.

Tạ Cát Tường liền thấy hắn dần dần rũ mắt xuống, khi lại nhìn người, giữa mày lại có sát khí không phải ai cũng có thể thấy rõ.

Ngay cả Ngô Hàn thị khóc không kềm chế được, cũng phát hiện nhi tử khác thường, nàng kêu rên một tiếng: “Đại Quang, thật là ngươi? Ngươi vì sao nhẫn tâm như vậy hả, ngươi còn là người không?”

Nhưng Ngô Đại Quang căn bản không để ý tới mẫu thân, hắn chỉ nhàn nhạt nhìn Tạ Cát Tường, chờ đến lúc nghe được tiếng bước chân ngoài cửa, lúc này mới ngẩng đầu nhìn qua.

Một giáo úy trẻ ôm một con mèo đen cả người quấn đầy băng, đi từng bước một vào trong sảnh chính.

Ngô Đại Quang theo bản năng lùi về sau nửa bước.

Tạ Cát Tường nói: “Kỳ thật ngươi có chứng dị ứng với chó mèo, cho nên nhà người khác trong thôn đều có nuôi chó, chỉ có nhà ngươi không nuôi, chỉ cần ngươi tiếp xúc với chó mèo, trên người lập tức sẽ nổi mẫn, sưng đỏ một mảng lớn.”

Tạ Cát Tường nhìn cánh tay che kín mít của Ngô Đại Quang, nói: “Ngô Đại Quang, ngày đó ngươi lẻn vào Kim gia, trước khi đến từ đường chờ, ngươi dùng bức thư giả Nhan ma ma đưa cho, dụ dỗ Kim nhị cô nương bước ra ngoài, khi nàng đến từ đường thì lập tức bóp chết nàng, chỉ là ngươi hoàn toàn không ngờ tới, Kim nhị cô nương có nuôi một con Ô Vân Tuyết, vừa lúc cùng đi theo Kim nhị cô nương vào từ đường, nó thấy ngươi làm hại chủ nhân, lập tức nhào tới dây dưa với ngươi, rơi vào thế bí, ngươi một cước đá văng nó ra, che che giấu giấu trở về Ngũ Lí Bảo.”

“Nhưng mẫn đỏ trên người của ngươi đã sớm nổi đầy, cho nên thời tiết mùa hè nóng bức như vậy, ngươi còn mặc áo tay dài, cũng chỉ vì che đậy vết nổi mẫn trên người của ngươi.”

Tạ Cát Tường vừa dứt lời, liền có hai giáo úy tiến lên, lập tức đè Ngô Đại Quang lại.

Giáo úy đưa tay ra, gấp toàn bộ ống tay áo của Ngô Đại Quang lại, lộ ra cánh tay sưng đỏ của hắn.

Chứng dị ứng của hắn rất nghiêm trọng, phàm là đụng tới đều phải nổi mẫn như bệnh sởi, lúc ấy sau khi Bông Tuyết dây dưa với hắn thật lâu, chứng dị ứng liền không khỏi hẳn, đến nay vẫn còn sót lại.

Ngô Đại Quang mím mím môi, giờ khắc này, hắn cũng có chút hoảng loạn.

Hắn căn bản không thể ngờ được, nữ thôi quan tuổi còn trẻ mà có thể nhạy bén như thế, toàn bộ quá trình đều được suy tính đến rành mạch, nếu là người bình thường, nhất định sợ tới mức khóc lóc thảm thiết, run run rẩy rẩy rồi phải bỏ cuộc.

Nhưng Ngô Đại Quang hắn cũng không phải là người bình thường, hắn có thể cùng Nhan ma ma thương lượng ra biện pháp giết người này, thì đã sớm có chuẩn bị hoàn hảo.

Mặc dù hiện tại bị giáo úy bắt lấy, mặc dù đôi phụ mẫu ngu xuẩn kia của hắn cũng cho rằng người là do hắn giết, nhưng chỉ dựa vào vết nổi mẫn trên cánh tay thì có thể chứng minh được cái gì?

Lúc này Ngô Đại Quang cũng dần dần phục hồi lại tinh thần, hắn nói: “Vị thôi quan đại nhân này, nếu thảo dân không phải là bị người khác vu hãm, chắc chắn cho rằng suy luận của ngươi hoàn mỹ không khiếm khuyết, nhưng vết mẫn trên người thảo dân, là do không cẩn thận chạm vào con chó vàng nhà hàng xóm gây ra, cũng không phải do Bông Tuyết nào đó.”

Bất quá trong thời gian thở dốc, hắn đã khôi phục lại thành trưởng tử Ngô gia điềm nhiên ổn trọng.

Tạ Cát Tường thật sự rất bội phục hắn.

Ngay cả Hà Tử Minh trong vụ án Nguyễn Lâm thị, cũng không có được bình tĩnh như Ngô Đại Quang, nhân chứng, vật chứng đều ở trước mắt, nhưng chỉ dựa vào một câu nói suôn của hắn đã không còn tác dụng.

Tạ Cát Tường khẽ thở dài một cái: “Ngô Đại Quang, ngươi cũng biết một việc chỉ cần có người làm, thì nhất định sẽ lưu lại dấu vết? Ngươi hợp tác với người khác, hai người, thậm chí càng có nhiều người hơn sẽ biết kế hoạch của các ngươi, thì không khả năng thiên y vô phùng*, không hề có sơ hở.”

*Nghĩa bóng của thành ngữ “Thiên y vô phùng” (Áo trời không kẽ hở) ban đầu là chỉ quần áo của tiên nữ mặc không hề có khe hở. Sau này người ta dùng để chỉ những kế hoạch cực kì nghiêm ngặt , không hề có bất kì sai sót thiếu sót nào cả.

Ngô Đại Quang nghe được hai chữ hợp tác, ánh mắt hơi lóe, kỳ thật hắn không hiểu biết Nhan ma ma lắm, lại càng không biết toàn bộ kế hoạch này, vị tam cô nương đang khóc đến mặt mũi đầy nước mắt kia có biết hay không, nhưng Tạ Cát Tường nói như thế, tựa hồ như đã tìm được chứng cứ.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Ngô Đại Quang lại lần nữa khó coi.

Hắn có thể khống chế tốt mình, thực hiện kế hoạch đến hoàn mỹ, nhưng còn đối phương thì sao? Nếu tay chân Nhan ma ma không sạch sẽ lưu lại sơ hở, vậy khổ tâm của hắn lập tức uổng phí.

Trong nháy mắt này, sợ hãi thật lớn bao phủ trong lòng Ngô Đại Quang, làm đạm nhiên trên mặt hắn không còn sót lại chút gì.

Có lẽ, ngoại trừ thê tử bị đụng trúng mất đi hài tử, đây là lần thứ hai trong lòng Ngô Đại Quang run sợ như thế.

Bởi vì trong nháy mắt hoảng loạn này, hắn theo bản năng nhìn về phía Nhan ma ma đang quỳ giữa sảnh chính.

Động cơ Nhan ma ma giết người, kỳ thật không giống Ngô Đại Quang.

Nhan ma ma toàn tâm toàn ý vì tam cô nương, sau khi chuyện bị bại lộ sẽ như thế nào, sau khi bị bắt sẽ như thế nào, Nhan ma ma hoàn toàn không có cố kỵ, ngay từ đầu đã là tìm đường thoát từ nơi hiểm yếu, đây bất quá cũng là nhân chi thường tình.

Nhưng trong lòng Nhan ma ma rất rõ ràng, bất luận phát sinh cái gì, nàng đều không thể liên lụy tam cô nương, kết quả cuối cùng kém cỏi nhất, bất quá cũng chỉ là nàng vì tam cô nương giết nhị cô nương mà thôi, không có ai lại gán tội lên người tam cô nương.

Cho nên, Nhan ma ma không có khả năng không hề lưu lại chút chứng cứ nào.

Tạ Cát Tường nhìn Nhan ma ma rũ mắt im lặng, lại nhìn thoáng qua Ngô Đại Quang đã có chút hoảng loạn, lúc này mới nói: “Kỳ thật ta vẫn luôn suy nghĩ, hai người các ngươi liên hệ với nhau như thế nào.”

“Các ngươi một người là thôn dân bình thường ở Ngũ Lí Bảo, ngày thường không phải ở trên ruộng, thì lại dọn hàng trên thuyền buôn Kim Hồng Minh, có thể gặp được Nhan ma ma một lần đã là ngẫu nhiên, nhưng vụ án này của các ngươi lại hết sức phức tạp, không có khả năng chỉ vài ba câu đã có thể mưu tính rõ ràng.”

Tạ Cát Tường chậm rãi nói, sắc mặt Ngô Đại Lượng cũng càng thêm thảm hại.

Hắn đã hiểu được, Tạ Cát Tường nói đến chứng cứ vì sao cuối cùng.

Tạ Cát Tường không nhìn hắn, chỉ bình tĩnh nhìn Nhan ma ma: “Nghĩ đến việc các ngươi trao đổi khi giết người, ta phát sầu nhất chính là điểm này, các ngươi không có biện pháp liên lạc, thì làm sao có thể sắp xếp được cục diện tinh diệu như thế? Sau đó nghe được lời nhàn ngôn của người trong thôn, ta đại khái đã hiểu rõ.”

“Các ngươi là thông qua thư từ.”

Trước đó người dân trong thôn Ngũ Lí Bảo đã từng nói, Ngô Đại Quang cùng Ngô Đại Lượng đều từng đến học đường, chẳng qua hai huynh đệ không có thiên phú cao, cũng không thích đọc sách, đọc sách qua loa mấy năm liền về nhà làm nông, không đi theo con đường khoa cử.

Không có thiên phú, cũng không có nghĩa một chữ cũng đều không biết.

“Hai huynh đệ các ngươi vì sao có thể ở bến tàu Nam Giao trổ hết tài năng, thành người phụ việc cho Kim Hồng Minh, cũng bởi vì các ngươi biết chữ, có thể phân biệt được giấy niêm phong dán trên rương, không cần phải lo lắng việc bố trí hàng hóa.”

“Nếu biết chữ, như vậy việc liên lạc vô cùng thuận tiện, Đại Tề trạm dịch thông suốt bốn phương, phàm là có trạm dịch địa phương, đều có thể đưa thư đi, chỉ cần mười văn tiền là có thể đóng dấu bưu kiện, đưa đến nơi cần đến.”

“Thật trùng hợp a, mấy thôn trấn ngoại ô Yến Kinh, chỉ Lục Lí Bảo mới đúng lúc có một trạm dịch, cung cấp chỗ dừng chân nghỉ ngơi cho khách muốn vào Yến Kinh.”

Tạ Cát Tường hướng giáo úy phất phất tay, giáo úy bên ngoài sảnh chính lập tức mang một cái hộp gỗ bước nhanh vào trong, trực tiếp đặt lên bàn bên cạnh Tạ Cát Tường.

Cả người Ngô Đại Quang run cầm cập.

Lúc này, hắn còn đang ở trạng thái mất cân bằng, lòng dạ vẫn còn tính toán được, cho nên Tạ Cát Tường không gấp, trực tiếp mở hộp ra cho Ngô Đại Quang xem.

Nàng nhẹ nhàng gõ gõ cái hộp kia, vẫn nhìn Nhan ma ma nói: “Nhìn đến ngươi, thật nhớ tới người nhà, tâm địa ma ma đối với tam cô nương như từ mẫu, thật khiến người nhìn bằng ánh mắt khác”

Mấy bức thư này, dùng một mồi lửa đốt đi chẳng phải đã xong chuyện? Nhưng người giết Kim nhị cô nương là Ngô Đại Quang, Nhan ma ma cũng không biết cuối cùng có bị bại lộ hay không, cho nên sau khi lợi dụng Ngô Đại Quang, nàng còn để lại một con đường.

Tạ Cát Tường hỏi nàng: “Ma ma, hiện tại dựa vào cái hộp này, đã có thể định tội ngươi, ngươi có hối hận hay không?”

Lúc này Kim tam cô nương đã thất thanh khóc rống, thật sự đáng thương.

Nhan ma ma chậm rãi ngẩng đầu, nàng trìu mến nhìn tam cô nương gầy yếu, sau đó mới nói với Tạ Cát Tường: “Ta không hối hận.”

Nàng thừa nhận.

Theo một câu “ta không hối hận” này của Nhan ma ma, Kim tam cô nương rốt cuộc nghẹn ngào ra tiếng, dùng giọng nói nhỏ bé yếu ớt gọi nàng: “Ma ma, ma ma sao người ngốc như thế chứ.”

Nhan ma ma tuy rằng thừa nhận giết người, nhưng một chút cũng không hề sợ hãi, mặt nàng vẫn mang từ ái nhìn Kim tam cô nương, thanh âm ôn hòa.

“Tam cô nương, về sau ma ma không còn ở bên cạnh người, người không thể động một chút liền tự sát biết không? Mạng chính là của mình, chỉ cần còn mạng, thì không có cái gì không vượt qua được.”

Kim tam cô nương nghẹn ngào, nước mắt như nước suối trào dâng, một cái chớp mắt đã đổ ập xuống.

Nàng đã khóc thành một người nước.

Nhan ma ma thở dài, trong lời nói lại thêm vài phần ôn tồn: “Người đã lớn như vậy rồi, vẫn cứ thích khóc như vậy, về sau ma ma không còn nữa, ai sẽ dỗ dành người đây?”

Tam cô nương dùng sức lắc đầu, tựa hồ không muốn tiếp tục nghe nữa.

Trước mặt nhiều người như vậy, Nhan ma ma không tiện tiếp tục tâm sự riêng cùng tam tiểu thư, nàng cuối cùng nói: “Cô nương, ma ma có để lại phong thư, lát nữa trở về người nhớ đọc kỹ, được không?”

Tam cô nương nghẹn ngào ra tiếng: “Ma ma, người đừng rời bỏ ta.”

Nhưng làm sao có thể bầu bạn lâu dài đây?

Nhan ma ma ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn về phía Tạ Cát Tường, nàng biết, tiểu Tạ thôi quan này đã điều tra sự việc rõ ràng, cái hộp nàng giấu trong chỗ tối đều bị tìm ra, nàng cũng không còn gì để chống chế nữa.

“Tạ đại nhân, việc này đều do nô tỳ và Ngô Đại Quang cùng nhau xử lý, người khác đều không biết.”

Nhan ma ma nói tới đây, nàng liếc nhìn Ngô Đại Quang một cái, tiếp tục nói: “Trước đây nô tỳ và Ngô Đại Quang ngẫu nhiên gặp mặt ở bến tàu, biết trong lòng lẫn nhau đều có oán hận, nên hợp tác với nhau, trù tính ra kế hoạch giết người, kế sách đều được truyền thư trao đổi trong hai tháng qua, giết người thay nhau là chủ ý của ta, mà sau khi chết thay áo cưới treo ở từ đường là ý tưởng của Ngô Đại Quang, lúc thực hiện kế hoạch, chúng ta cũng tiến hành như dự tính, chỉ là không thể ngờ vẫn bị quan phủ phát hiện, một đường điều tra đến hai người chúng ta.”

Lúc này Tạ Cát Tường mới thở hắt ra.

“Nhan ma ma, ta biết vì sao ngươi như thế,” Tạ Cát Tường dừng một chút, “Công việc tiếp theo, Cao Đào Tư sẽ thay ngươi nói rõ.”

Lời này nói ra mơ hồ không rõ, nhưng Nhan ma ma nghe xong lại hiểu.

Tạ Cát Tường là đang hứa hẹn với nàng, sau việc này nếu tam cô nương có thể từ hôn, nàng nhất định sẽ nói cho Nhan ma ma biết, để nàng có thể yên tâm.

Nàng cong lưng, thật lòng hành đại lễ với Tạ Cát Tường: “Đa tạ Tạ thôi quan.”

Tạ Cát Tường quay đầu nhìn về phía tam cô nương, trong lòng lại nhớ tới nhũ nương của mình.

Nếu nàng gặp chuyện như vậy, nói không chừng Hà Mạn Nương cũng sẽ tự mình ra tay, không cho nàng chịu một chút tội nàng.

Trong toàn bộ sự việc, giết hại Kim nhị cô nương, khiến Kim nhị cô nương không có nhân duyên tốt, kỳ thật đều không phải ý định riêng của Nhan ma ma.

Kim tam cô nương do thiếp thất sinh ra, ra đời đã không có nương, cho dù Nhị phu nhân có công chính rộng lượng, cũng tuyệt đối sẽ không vì nàng từ hôn Tưởng gia.

Hơn nữa, tam cô nương kết duyên liền cành với Tưởng gia, nhị phòng cũng có thể chiếm được tiện nghi.

Toàn bộ người trong nhà, không ai thật lòng tính toán cho tam cô nương.

Nhưng tam cô nương còn có Nhan ma ma.

Nàng làm ra một thế cục như vậy, âm mưu liên tiếp nhau, kỳ thật cũng chính là vì từ hôn.

Nếu việc chưa bị điều tra rõ chân tướng, hoặc là Ngô Đại Lượng gánh tội, như vậy Kim gia đột nhiên có cô nương chưa thành thân bị giết, còn mặc một thân áo cưới như vậy, hôn sự đang nói cũng sẽ dừng lại, tâm Tưởng gia lại lớn, lúc này sẽ không dám dính dáng đến Kim gia.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao Nhan ma ma đồng ý với Ngô Đại Quang, mặc áo cưới cho người chết.

Không phải vì làm cho người khác nghĩ đến vụ án mười lăm năm trước đây, cũng không phải vì hù dọa người, đơn thuần chỉ vì từ hôn.

Nếu không cẩn thận bị người điều tra rõ chân tướng, vậy cũng hoàn toàn không cần ảo não.

Nàng làm ma ma của tam cô nương, có thể tàn nhẫn đến mức giết người, tuy rằng chứng cứ vô cùng xác thực, nhưng Tưởng gia cũng sẽ sợ hãi, người làm chủ nhân như tam cô nương, rốt cuộc có tác dụng gì trong vụ án này.

Bọn họ sẽ hoài nghi, kỳ thật tam cô nương biết rõ câu chuyện.

Kể từ đó, hôn sự cũng sẽ không thành.

Nhan ma ma cơ hồ dùng mạng của mình, dựng cho Kim tam cô nương một lối thoát.

Bất luận về sau như thế nào, cái người không đứng đắn kia của Tưởng gia, rốt cuộc không gặp được một ngón tay của cô nương.

Mà tam cô nương nhu nhược đơn bạc, tương lai còn có thể định thân được hay không, đều không quan trọng. Nói như thế, từ lâu Nhan ma ma đã hiểu rõ tính tình tam cô nương, đối với tam cô nương mà nói, sống một mình cả đời này, kỳ thật cũng không có gì không tốt.

Nhũ nương, nhũ nương, dùng sữa cho ăn, dạy dỗ đến lớn, nên cũng là nương.

Nhan ma ma nhìn Tạ Cát Tường, rốt cuộc lộ ra một nụ cười thư thái.

Dù sống hay chết, nàng cũng không hối hận.

Ngô Đại Quang không ngờ mình bố trí triệt để như vậy, cuối cùng lại thua trong tay đồng bọn.

Hắn ngốc lăng đứng ở kia, một câu cũng nói không nên lời, cả người đều vô cùng hoảng hốt.

Tạ Cát Tường mở cái hộp của Nhan ma ma ra, từ bên trong lấy ra năm phong thư.

Quan viên tại trạm dịch Đại Tề đông đúc, làm việc cũng rất ổn thỏa, mỗi một phong thơ đưa tới trạm dịch, toàn bộ đều sẽ được đóng dấu bưu kiện ngày hôm đó.

Dấu bưu kiện trên thư từ qua lại giữa Nhan ma ma và Ngô Đại Quang, bắt đầu từ hai tháng trước, ước chừng nửa tháng một phong thư, cho đến ngày nay vừa vặn bốn phong.

Dấu bưu kiện trên mỗi một phong thư, đều có chữ Lục Lí Bảo, nghĩa là phát ra từ trạm dịch Lục Lí Bảo.

Tạ Cát Tường giơ mấy phong thư kia lên, nhìn về phía Ngô Đại Quang: “Ngô Đại Quang, ngươi cũng biết mỗi một phong thơ này, đều là chứng cứ ngươi liên hợp giết người?”

Sao Ngô Đại Quang lại không biết?

Cho nên mỗi lần hắn đi gửi thư, đều che đậy mình kín mít, hơn nữa cũng đều thừa dịp có việc đi Lục Lí Bảo mới ghé trạm dịch, ngày thường căn bản sẽ không đi theo hướng bên đó.

Thậm chí sau mỗi lần nhận được tin tức Nhan ma ma, hắn đều cẩn thận thiêu hủy nó, một chút dấu vết đều không lưu lại.

Rõ ràng vì không có thời gian giết người, vì án mạng không có liên quan đến mình mới chấp nhận hợp tác như thế, nhưng cuối cùng cũng bởi vì hợp tác mới để lại chứng cứ mấu chốt.

Ngô Đại Quang đứng ở kia, suy sụp tinh thần.

Lý Tố Mai ngồi trên ghế gỗ, nàng ngửa đầu nhìn trượng phu mình, rốt cuộc nghẹn ngào ra tiếng.

“Chàng tội tình gì làm vậy chứ!.”

Nàng nhẹ nhàng nắm chặt vạt áo trượng phu, tựa hồ sợ hắn cứ như vậy biến mất không thấy.

“Không có hài tử, tốt xấu gì ta vẫn còn có chàng, hiện tại như vậy, ta phải sống sao đây?” Lý Tố Mai nghẹn ngào đến mức không thể kiềm chế.

Mắt Ngô Đại Quang đỏ bừng, hắn không dám nhìn Lý Tố Mai, ngược lại cúi đầu hung hăng nhìn đôi phụ mẫu đang trầm mặc kia.

“Ta vì sao như thế? Còn không phải do bọn họ ép?” Thanh âm Ngô Đại Quang sắc bén.

“Từ nhỏ đến lớn, trong nhà có cái gì đều phải cho đệ đệ trước, đúng, ta là trưởng tử, ta vốn nên chịu thua thiệt, ta không hề oán hận.”

“Nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, ngay cả chịu thiệt cũng cần thực lòng, hơn nữa đơn thuần chịu thiệt cũng có vẻ bé nhỏ không đáng kể, chẳng lẽ ta phải đối tốt với hắn gấp trăm ngàn lần nữa, mới có thể hài lòng bọn họ?”

“Ta phải làm ruộng, đến Nam Giao dọn hàng, kiếm tiền, để nuôi sống cả cái nhà này. Còn hắn, vì sao hắn thì có thể đi ra ngoài ăn chơi đàng điếm? Rõ ràng đều là nhi tử, chỉ có ta nhất định phải chịu cực khổ.”

“Cái này thì cũng thôi đi, ai kêu ta là trưởng tử, ai kêu ta sinh ra đã có một đệ đệ như quỷ đòi nợ này,” Ngô Đại Quang nói, “Nhưng bọn họ ngàn không nên vạn không nên, hại nàng, hại con của chúng ta.”

“Từ nhỏ ta đã thích nàng, ngay cả Tam muội đều biết, lòng ta coi trọng nàng đến nhường nào, đời này ta mộng tưởng nhất chính là có thể cùng nàng cử án tề mi, có thể con cái đầy nhà, nhưng nương ta không thích nàng, cảm thấy nàng nhu nhược vô lực, không thể giống như ta bán mạng thay cho đệ đệ.”

Lời này nghe qua khiến người rất khổ sở.

Đại Tề đi đến hôm nay, bá tánh rất giàu có, mỗi nhà nuôi dạy ba đứa con hay năm đứa con kỳ thật không thành vấn đề.

Các nhà giống như Ngô gia chỉ có hai nhi tử một nữ nhi, ngược lại cũng coi như số ít.

Làm phụ mẫu tuy cũng có bất công, nhưng cũng luôn có mức độ, mặc dù thiên vị một vài đứa trong số đó, những đứa khác cũng đều là cốt nhục giứt ruột đẻ ra, sao có thể đối xử như kẻ thù.

Phụ mẫu Ngô gia như vậy, Ngô Đại Quang có thể chịu đựng đến ngày hôm nay không phân gia, cũng là chuyện lạ.

Ngô Đại Quang lạnh lùng nhìn phụ mẫu ruột của mình, nói: “Bọn họ không cho ta cưới, ta tự mình liều mạng kiếm tiền cũng tích cóp được đủ sính lễ, rốt cuộc cưới được nàng về nhà, chỉ là ta không nghĩ tới, ta một lòng nhiệt huyết và tràn đầy vui mừng, đều thành cái cớ tốt nhất để bọn họ khinh nhục nàng.”

Ngô Đại Quang nói như thế, tựa hồ muốn phun ra máu: “Từ ngày nàng vào cửa, toàn bộ việc trong nhà cơ hồ đều đè nặng trên người một mình nàng, thậm chí đến xiêm y hai phu thê Đại Lượng, cũng muốn để nàng giặt, nhưng nàng vì ta, chưa bao giờ nói một câu khổ, luôn khuyên ta nhịn một chút, chờ về sau có hài tử, chúng ta phân gia ra riêng sống một mình.”

“Ta không biết có phải những lời này bị Chu Tử Quyên nghe được hay không, cũng không biết có phải bởi thế khiến cho đệ đệ sợ hãi, mới khiến bọn họ ra tay tàn nhẫn độc ác lúc ấy không.”

Sắc mặt Ngô Đại Lượng thảm hại, hô: “Đại ca, ta không phải……”

Nhưng Ngô Đại Quang căn bản không để ý tới hắn, hắn chỉ muốn nói với mọi người, hắn tuyệt đối không phải người lòng lang dạ sói, thê tử hắn cũng là người bị hại trong vụ án này.

Ngô Đại Quang cúi đầu lau lau nước mắt, không hề nhìn phụ mẫu, cũng không nhìn thê tử đang thất thanh khóc rống, hắn rất bình tĩnh nói: “Các ngươi ngoài miệng nói, Chu Tử Quyên sinh hài tử sẽ cho Tố Mai nuôi, về sau cho ta dưỡng lão lo hậu sự, nói đến cùng, còn không phải muốn để hai phu thê chúng ta ở lại cái nhà này, tiếp tục bán mạng cho các ngươi?”

“Tố Mai mất đi một hài tử, nhưng lại rất tinh tế, Chu Tử Quyên mới vừa có thai Tố Mai đã biết, thậm chí còn vui mừng cho nàng.”

“Nhưng ta không vui, ta hận không thể cho cả nhà bọn chúng chết hết, mới có thể giảm bớt oán hận cho hài tử chưa ra đời của chúng ta.”

“Nàng ta không có thai, ta cũng muốn giết nàng ta, nàng ta có thai càng như dệt hoa trên gấm,” Ngô Đại Quang cúi đầu, nhìn về phía đệ đệ của mình, “Đại Lượng, khi ngươi biết vợ con ngươi đều đã chết, ngươi có tâm tình gì, có giống lúc ấy ngươi khuyên ta không, người một nhà nói với nhau một câu thì xí xóa hết.”

“Ngươi có thể bỏ qua không?”

Không bỏ qua được, Ngô Đại Lượng quỳ gối ở kia, cả người đều khóc đến mức sắp ngất xỉu.

Cả đời này, hắn đều không thể quên một màn ngày hôm nay.

Ngô Đại Quang nói xong, trong lòng thoải mái hơn rất nhiều.

Hắn cuối cùng nói: “Ta làm hết thảy mọi chuyện không phải vì Tố Mai, cũng không phải vì hài tử, ta chỉ vì bất bình của mình, phát tiết tất cả ủy khuất bao nhiêu năm qua của ta mà thôi.”

Đến cuối cùng, hắn ôm hết thảy về trên người mình.

“Tố Mai,” Ngô Đại Quang nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai thê tử, “Ta đã giết người, đã phạm pháp, không còn sống được mấy ngày nữa, chúng ta hòa li đi.”

Lý Tố Mai kinh ngạc ngẩng đầu, nước mắt trên mặt giấu cũng không được, hiện ra toàn bộ trước mặt mọi người.

Nàng thật sự rất nhu nhược, cũng giống như đóa hoa sen trắng tinh, trên mặt Lý Tố Mai, Tạ Cát Tường không nhìn ra bao nhiêu oán hận, ngược lại chỉ có kinh hoảng thất thố.

Ngô Đại Quang phạm vào giết người trọng tội, sẽ có kết cục gì, đã từng đọc sách nên nàng rõ ràng hơn bất luận kẻ nào.

“Ta không……” Lý Tố Mai túm thật chặt vạt áo Ngô Đại Quang, thanh âm đứt quãng, nghẹn ngào đến cực điểm.

Ngô Đại Quang cúi đầu, nhẹ nhàng vuốt ve đôi bàn tay bởi vì dùng sức mà nổi gân xanh của nàng, sau đó từ trong tay áo lấy ra một chiếc khăn, lau khô nước mắt trên mặt thê tử.

“Tố Mai, nghe lời, nàng luôn luôn nghe ta, lần này cũng sẽ không làm ta khổ sở, có phải hay không?”

Lý Tố Mai chỉ lắc đầu, một câu cũng không nói nên lời.

Ngô Đại Quang ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn về phía Tạ Cát Tường, cuối cùng ánh mắt hắn dừng trên mặt Triệu Thụy: “Đại nhân, thảo dân tự biết có tội, không xứng làm chồng người khác, tự xin hòa li cùng thê tử, từ đây nam cưới nữ gả, không liên quan với nhau.”

Ở đây mọi người đều rõ ràng, Ngô Đại Quang bị bắt, Lý Tố Mai ở lại Ngô gia tuyệt đối không thể sống được, Ngô Đại Quang đao sắc chặt đay rối, vì thê tử trải con đường tốt cho tương lai.

“Nếu hai người các ngươi không dị nghị, tiếp theo sẽ có hôn cục ở Hộ Thành Tư lại đây giải trừ hôn sự cho các ngươi.”

Triệu Thụy nói những lời này, xem như cho Ngô Đại Quang an ủi.

Ngô Đại Quang vui mừng cười cười, hắn ngồi xổm xuống, ngửa đầu nhìn về phía Lý Tố Mai.

Từ nhỏ đến lớn, hắn đều không thể có được món đồ mình yêu thích, chỉ có một người như vậy, hắn giấu thật cẩn thận trong lòng, đợi tới lúc hắn trưởng thành, rốt cuộc có thể phản kháng phụ mẫu, mới dùng hết toàn lực cưới nàng trở về.

Hắn vốn cho rằng, hai người yêu nhau như thế, có thể có một tương lai đầy tươi đẹp.

Đáng tiếc, hắn không cách nào lựa chọn phụ mẫu, không cách nào thay đổi xuất thân, càng không có cách tránh thoát vận mệnh.

Lý Tố Mai tuy rằng cũng rất mảnh khảnh, nhưng nàng vừa phóng khoáng lại khỏe mạnh, bên môi luôn treo nụ cười, giống như hồng mai vào đông, nhẹ nhàng mà mỹ lệ.

Hắn cũng không nhớ rõ, nàng đã bao nhiêu lâu không nở nụ cười.

Hắn lấy ý nghĩ cá nhân của bản thân, tước đoạt nụ cười của nàng, hiện tại hắn chỉ muốn dùng hết toàn lực, tìm lại nụ cười trở về lần nữa trên môi nàng.

“Tố Mai, chuyện trong nhà hết thảy ta đều đã an bài xong, mấy ngày trước đây cũng đã viết thư, đại khái mấy ngày nữa sẽ đưa đến nhà nhạc phụ,” giọng nói Ngô Đại Quang ôn nhu, “Nàng không cần sợ, về nhà dưỡng lại thân thể của mình, lần nữa tìm một hôn phu, sống mỹ mãn hạnh phúc cả đời này.”

“Như vậy, ta đã cảm thấy mỹ mãn.” Cuối cùng Ngô Đại Quang nắm lấy tay thê tử.

Nước mắt trên mặt Lý Tố Mai đã được Ngô Đại Quang lau khô, hiện tại nàng chỉ còn đôi mắt ửng đỏ, sắc mặt tái nhợt, giống như tên nàng, thuần tịnh mà mỹ lệ.

Nàng nhìn Ngô Đại Quang thật sâu, phảng phất như muốn khắc sâu hắn vào trong lòng.

“Được, ta nghe chàng.” Cuối cùng, nàng hứa với Ngô Đại Quang.

Ngô Đại Quang làm hết thảy mọi chuyện, nàng đều không thể lý giải, cũng không khỏi sinh lòng oán hận, nhưng cuối cùng, nàng lại không nói gì cả.

Nếu đây là nguyện vọng của Đại Quang, nàng sẽ thỏa mãn nguyện vọng của hắn, hắn thỏa mãn, nàng cũng sẽ cao hứng.

Bọn họ vẫn luôn là như thế, về sau cũng sẽ như thế, cũng khá tốt.

Cứ như vậy đi.

Lần này thẩm vấn, cuối cùng tìm ra hai hung thủ giết người, vụ án cũng kết thúc, nhưng khi từ sảnh chính Kim gia ra ngoài, trong lòng mọi người đều rất nặng nề.

Trong lòng Tạ Cát Tường cũng không phải rất thống khoái, lúc ngồi vào trên xe ngựa, vẫn luôn trầm mặt, không có chút nào vui mừng sau khi phá xong án.

Triệu Thụy giương mắt nhìn nàng bĩu môi, liền biết tiểu cô nương buồn bực.

Hắn cũng không khuyên, thong thả ung dung rót ly trà, trước đưa cho Tạ Cát Tường một ly, sau đó lại rót cho mình.

Hương hoa hồng mờ mịt trong xe ngựa.

Tạ Cát Tường nhàn nhạt nhấp một ngụm, mặt hơi xụ.

Triệu Thụy duỗi tay, đột nhiên búng vào trán nàng một cái.

“Ai nha,” Tạ Cát Tường che trán lại, trừng hắn một cái, “Huynh làm gì vậy nha, quá đau à.”

Triệu Thụy nói: “Muội không nghe lời, tất nhiên phải phạt.”

Tạ Cát Tường khó tin nhìn Triệu Thụy, cũng không biết hắn trúng cơn gió nào, cư nhiên nói mình không nghe lời?

“Ta……” Một câu Tạ Cát Tường cũng chưa nói ra miệng, đã bị chén trà đưa đến bên môi chặn lại.

Ngón tay Triệu Thụy thon dài, cầm chén trà sứ men xanh, rất kiên định đặt bên môi Tạ Cát Tường: “Uống trà.”

“……” Tạ Cát Tường thở sâu, vẫn uống thêm một chén trà.

Triệu Thụy nhìn mặt tiểu cô nương buồn bực, thanh âm ngược lại rất là ôn hòa: “Bất luận án này có nội tình gì, cũng không bàn đến cuối cùng Đại Lý Tự trình vụ án này lên như thế nào, nhưng với Cao Đào Tư, án này đã kết thúc.”

“Cát Tường, sau lưng mỗi một người chết đều có vui buồn tan hợp, trong lòng mỗi kẻ giết người đều có rất nhiều bất đắc dĩ, chúng ta chỉ thay người chết giải oan, đem hung thủ giết người ra công lý, chuyện xưa của vụ án nghe một chút thì bỏ qua đi, chuyện đã phát sinh vĩnh viễn không cách nào sửa đổi được.”

Tạ Cát Tường từ từ bình thản lại.

Lòng nặng trĩu, cũng theo lời Triệu Thụy nói mà lần nữa nhẹ nhõm.

Khóe môi Triệu Thụy mang theo nụ cười, trong đôi mắt đen nhánh có ánh sáng nhỏ vụn, hắn cúi đầu tiến đến trước mặt Tạ Cát Tường, trong thanh âm có lưu luyến triền miên nói không nên lời.

“Cát Tường đã rất thông tuệ nha, vụ án phức tạp như vậy, cuối cùng cũng bị muội tìm ra hung phạm, Thôi quan của toàn bộ Yến Kinh này, muội là người lợi hại nhất.”

“Giải oan cho người chết, mới là ý nghĩa Cao Đào Tư tồn tại.”

Tạ Cát Tường thở phào một hơi, nàng xoa xoa cái trán đang phát đau, trong lòng không hiểu sao lại rất thoải mái.

“Ta hiểu được.”

Triệu Thụy không biết từ nơi nào lấy ra một phần bò viên, mang đến trước mặt Tạ Cát Tường: “Hiểu rồi thì ăn chút bữa khuya, hồ sơ kết án thật không dễ viết, buổi tối đến còn phải làm phiền tiểu Tạ đại nhân.”

Tạ Cát Tường trừng hắn một cái, lại nhịn không được cười theo: “Lần sau không được búng trán nữa, khó coi thì làm sao bây giờ!”

Triệu Thụy cũng giương khóe môi, trên mặt tràn đầy ý cười, hắn nhỏ giọng nhắc mãi: “Có đẹp hay không, đều có ta ở đây.”

“Cái gì?” Tạ Cát Tường nghiêm túc ăn bò viên, nuốt sạch xuống.

Triệu Thụy lắc lắc đầu, lại vô cùng nghiêm túc nói: “Cát Tường sao lại khó coi được? Cát Tường là tiểu tiên nữ xinh đẹp nhất trên đời này kia mà.”

Tạ Cát Tường: “……”

Ba hoa.

Bất quá…… Nàng lặng lẽ cười, ba hoa thì ba hoa, chỉ là nàng thích nghe a.

Phiên ngoại – lúc ban đầu

Mặt trời lặn trên bến tàu rất đẹp.

Ánh chiều tà buổi hoàng hôn rực rỡ chiếu vào trên mặt nước, trong một mảnh sóng nước lóng lánh, thuyền buôn đi xa xếp hàng thành đội, dần dần biến mất trong tầm nhìn mọi người.

Ngô Đại Quang ngồi trên bến tàu, hai mắt vô thần nhìn mặt sông đang lay động.

Nước sông gợn sóng, tựa hồ như đang kêu gọi hắn.

Đến đây đi, đến đây đi, nơi này mới là nơi quay về cuối cùng của ngươi.

Không, không phải.

Ngô Đại Quang phản bác trong lòng.

Chỉ nơi có Tố Mai, mới là nơi để ta quay về.

Hắn nói như thế, nắm chặt nắm tay, vùi gương mặt tái nhợt mỏi mệt vào đầu gối.

Hắn rất mệt, rất chán nản, cũng rất đau.

Tố Mai và hắn mất đi hài tử, hơn nữa, bọn họ vĩnh viễn cũng sẽ không có hài tử.

Nhưng đây còn chưa phải là điều thống khổ nhất.

Thống khổ nhất chính là, Tố Mai vẫn nằm trên giường, dựa vào thuốc thang giữ mạng.

Ngô Đại Quang đè mặt thật chặt vào đầu gối, không muốn người khác nhìn thấy nước mắt yếu đuối của hắn.

Nhưng vào lúc này, hắn nghe được bên người truyền đến tiếng kinh hô.

“Tiểu thư, tiểu thư người nhìn ma ma đi.” Nữ nhân kia kêu.

Ngô Đại Quang không quan tâm người khác, hắn vẫn còn đắm chìm trong đau khổ của mình, không thể tự kềm chế.

Nhưng mà, nữ nhân vẫn kêu: “Tiểu thư, hết thảy mọi việc đều không phải người sai, người không nên chết, người vẫn còn khoảng đời rất đẹp, kẻ hại người mới đáng chết.”

Nghe được lời này, Ngô Đại Quang theo bản năng ngẩng đầu.

Trong tầm mắt mông lung của hắn, một nữ tử ôm một thiếu nữ gầy yếu khác, đang khuyên dỗ nàng.

Câu nói kia của nàng, Ngô Đại Quang không biết thiếu nữ kia có nghe thấm vào lòng không, nhưng hắn lại thấm.

Đúng vậy, bọn họ không có sai, sai không phải bọn họ.

Bọn họ làm gì đáng chết?

Đúng lúc này, thiếu nữ kia nhẹ giọng mở miệng: “Bọn họ sao có thể chết được? Ta cái gì cũng không biết, ta cái gì cũng không có, ta chỉ có thể đi tìm chết.”

Thiếu nữ nói, đau khóc thành tiếng: “Ma ma, ta rất sợ.”

Nữ nhân kia ôm chặt thiếu nữ, vỗ về sau lưng nàng: “Tiểu thư đừng sợ, người còn có ma ma, ma ma sẽ luôn bên cạnh người.”

Khi nữ nhân nói như thế, cảm nhận được ánh mắt bên cạnh, không khỏi quay đầu.

Trong một mảnh ánh chiều tà hoàng hôn, đôi mắt đỏ bừng của Ngô Đại Quang giao nhau với ánh mắt nàng.

Người còn có ma ma.

Ngươi còn có phu nhân.

Trong lòng hai người, không hẹn mà cùng vang lên những lời này.

Một trận sóng ào ạt đánh tới, ánh chiều tà hoàng hôn rốt cuộc bị mặt nước cắn nuốt, bến tàu náo nhiệt một ngày rốt cuộc rơi vào trong an tĩnh ngắn ngủi.

Chỉ là lòng người, lòng người lại lần nữa sôi sục lên.

Kẻ hại người đều đáng chết!

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 52"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

tam-the-yeu-ho.jpg
Tam Thế Yêu Hồ
6 Tháng 12, 2024
tram-khong-dam-nua.jpg
Trẫm Không Dám Nữa
6 Tháng 12, 2024
dong-tho-thu-chin.jpg
Dòng Thơ Thứ Chín
12 Tháng 4, 2025
sau-khi-bi-xa-xa-chan-nuoi.jpg
Sau Khi Bị Xà Xà Chăn Nuôi
29 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online