Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Xuyên Chứng Chỉ Thanh Xuân - Chương 137

  1. Home
  2. Xuyên Chứng Chỉ Thanh Xuân
  3. Chương 137
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 137: Khoe Thành Tích Khiêm Tốn Một Chút

Lúc này trong phòng khách đã trở thành một đống hỗn loạn, Mẹ Đường bất lực mà nhìn đám chó đang sủa ầm lên kia.

Bà xót chết mất, tất cả bức tranh treo trong nhà là một tay Mộc Hạ vẽ.

Mà nếu đem bán thật thì giá cũng rất cao.

Biết sao mà giới đấu giá có thể phân biệt đâu là tranh giả và tranh thật không.

Tranh của HAJ có một con ấn đặt biệt, nhìn lên ấn sẽ thấy ánh sáng lấp lánh chiếu lên.

Mà những bụi lấp lánh kia là được nghiền từ các kim cương đắc đỏ nhất, đây là món quà mà Diệt Hưu tặng cậu sau khi cậu đạt giải.

Một bức tranh có chữ ký thôi mà đã làm giới nhà giàu điên đảo rồi huống hồ gì giờ lại có thêm con dấu nữa thì thử nghĩ coi ai lại dám coi thường đây.

“Có bức tranh rách thôi mà, bà đây dư tiền để đền”-Triệu Hoà

“Vâng ạ”- Tấn Lệ

“Nhà mấy người đúng là không có liêm sỉ mà”-Thảo Anh

“Thảo Anh bình tĩnh, để chuyện này giao cho ba mẹ quyết định đi”-Trí Khanh

“Này chị, nếu chị đã muốn đền thì em đây không khách sáo.

Nể tình chị là người nhà nên em bán bức tranh lại với giá gốc thôi.

10 triệu….”

Bà ta cắt ngang lời mẹ Đường mà to mồm, còn chuẩn bị rút ví ra đền tiền.

Ba Hải nghiêm nghị nói tiếp lời bị cắt ngang của mẹ Đường.

“Có cẩm mười triệu mà cũng làm căng chuyện, đúng là lũ nghèo rớt mùng tơi”-Triệu Hoà

“Ai nói với bà là mười triệu, bỏ cái tật thích cắt ngang lời của người khác khi người đó đang nói đi.

Bức tranh này, giá khởi điểm là 10 triệu USD.”-Bắc Hải

“Cái gì?”- Tấn Lệ bất động mà nói lớn

“Đúng là một lũ giàu mới nổi”-Thảo Anh

“Giờ sao bà đền hay tôi cho con gái bà vào tù vì tội phá hoại đồ có giá trị cao đây”-Trí Khanh

Bà ta tức tối chửi đỏng lên rằng nhà họ Lý là quân ăn cướp, dựng cảnh bắt nạt người khác.

Lúc này Mộc Hạ đã vẽ xong tranh, cậu cất gọn dụng cụ rồi xách tranh và đống dụng cụ đi vào nhà.

Thấy bên trong ồn ào không thôi, cậu không hiểu chuyện gì bèn lên tiếng hỏi.

“Có chuyện gì vậy ạ?”-Mộc Hạ

“A…bảo bối, em xem con nhỏ kia làm hư tranh của em rồi.”-Thảo Anh

“Chỉ là bức tranh nhỏ thôi, không đáng tiền.

Vứt đi là được, dù gì cũng gãy khung và rách một phần giấy rồi.

Để khi khác em vẽ bức khác rồi treo lên lại cho ạ”

Thấy Mộc Hạ đã nói vậy thì mọi người cũng không thèm đôi co với cả nhà kia, Mộc Hạ đi tới lạnh lùng đem tranh đã hư kia ném thẳng vào sọt rác dưới con mắt ngỡ ngàng của mọi người.

“Tôi ghét người khác đụng vào đồ của tôi, nhất là gia đình này.

Mấy người yên phận một chút mà làm khách cho đúng mực, nếu quá phận thì đừng trách tại sao tôi không cảnh cáo trước.

Còn cô hên đây chỉ là bức tranh nhỏ đối với tôi không đáng tiền nhưng thử táy máy làm hư các đồ vật có giá trị cao khác thì tôi cho cô bóc lịch trong tù mà trả nợ dần dần.

Tôi không có doạ mấy người, Mộc Hạ tối nói được làm được.

Cả nhà con lên phòng phơi tranh một chút, tý đến giờ cơm hẵn gọi con.

Mấy người này làm con mất hứng rồi”

Cả nhà bà ta không rét mà run, đợi khi Mộc Hạ đi lên lầu thì mới chứng nào tật nấy mà tiếp tục lên mặt.

“Em dạy con cũng có gia giáo ghê đấy, đi vô nhà không thưa ai.

Lại đe doạ luôn dì ruột của nó, làm như vậy chẳng khác nào giang hồ, thiếu học thức.

Không như con gái của tôi, nó học Lớp S của Nhị Đại.

Thành tích lại vô cùng xuất sắc”

Cô ta được khen liền nở mày nở mặt mà mặt vênh lên, bà ta cũng rất tự hào mà khoe con gái cưng.

Trí Khanh không nói nhiều, anh nhanh chóng mở phòng trưng bày ra.

Thảo Anh vui vẻ lấy cúp, bằng khen và tất tần tật giấy chứng nhận từ các cuộc thi quốc tế nà Mộc Hạ đã đạt giải nhất mà đập thẳng vào mặt bọn họ.

“Bà tưởng con bà ghê lắm à”-Thảo Anh

“Nhìn đi, con bà có bằng và giấy chứng nhận mà có con dấu đặc biệt để chứng nhận dành cho người đã đạt được giải nhất ở cuộc thi thế giới chưa”-Trí Khanh

“Ôi chao, chúng tôi đã không muốn khoe nhưng chị cứ làm vậy.

Nên chúng tôi mới phải khiêm tốn mà cho chị mở mang tầm mắt một chút”-Hải Đường

“Con chị chỉ học Nhị Đại thôi à, tuy con tôi không học lớp S Nhất Đại nhưng điểm thi của nó cao nhất toàn quốc đấy.

Có cả bằng khen chứng nhận này, à nghe đâu con chị đang học múa nhỉ.

Chị yên tâm chắc con bé sẽ thành tài thôi, chơ con tui không học vẽ tranh lần nào mà đi thi vẫn đạt giải nhất nè”-Bắc Hải.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 137"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

tung-thay-hoa-dao-anh-yen-ngoc.jpg
Từng Thấy Hoa Đào Ánh Yên Ngọc
20 Tháng mười một, 2024
Khong-tinh-nhat-do-quan-hoa
Không Tỉnh
17 Tháng 5, 2024
ngot-ngao-tron-ven.jpg
Ngọt Ngào Trọn Vẹn
30 Tháng 3, 2025
suong-mo-tren-dao-hong-kong.jpg
Sương Mờ Trên Đảo Hồng Kông
24 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online