Trải Qua Bao Thăng Trầm - Chương 35
Chương 35
Hơn hai tiếng sau, Sầm Tây tỉnh dậy từ cơn mê man.
Cô cảm thấy đầu óc quay cuồng, toàn thân mệt mỏi, những chỗ bị thương khi ngã xe điện hôm trước giờ càng đau nhức hơn.
Sầm Tây từ từ mở mắt, nhìn xung quanh thấy mọi thứ đều xa lạ. Mùi thuốc khử trùng nồng nặc. Cô cố gắng mở miệng muốn nói gì đó, nhưng cổ họng như bị dính chặt, vừa đau vừa khô, không thể thốt nên lời.
“Đã tỉnh rồi à?” Bên cạnh đột nhiên vang lên giọng nói trầm ấm quen thuộc.
Sầm Tây không đáp lại được. Khoảnh khắc tiếp theo, dáng hình quen thuộc của Chu Thừa Quyết xuất hiện trước mặt.
Sầm Tây lại cố mở miệng nhưng vẫn không nói được gì.
“Không nói được thì thôi.” Cậu thiếu niên đặt bàn tay lên trán cô, cảm nhận nhiệt độ trong vài giây, “Sốt đã giảm rồi. Cổ họng đau phải không?”
Sầm Tây không đủ sức trả lời hay gật đầu, chỉ chậm rãi chớp mắt.
May mà Chu Thừa Quyết hiểu ý. Cậu nhẹ nhàng đỡ cô ngồi dậy tựa vào đầu giường, rồi lấy ly nước ấm đã chuẩn bị sẵn bên cạnh: “Uống nước đi, thử xem nhiệt độ, giờ chắc vừa phải rồi.”
Hai tay Sầm Tây vẫn cuộn trong chăn, không đủ sức cầm ly. Chu Thừa Quyết cũng không bắt cô cử động, trực tiếp đưa ly nước đến bên miệng cô: “Mở miệng ra.”
Sầm Tây ngoan ngoãn làm theo.
Cậu chỉ cho cô nhấp một ngụm nhỏ trước: “Không quá nóng chứ?”
Sầm Tây lại chớp mắt.
Chu Thừa Quyết lúc này mới yên tâm cho cô uống nốt nửa ly còn lại.
Sau khi uống vài ngụm nước ấm, cảm giác khó chịu trong cổ họng cuối cùng cũng dịu đi. Sầm Tây nghiêng đầu ho khan vài tiếng, cuối cùng cũng lấy lại được giọng nói: “Đây là đâu vậy?”
“Phòng y tế trường.” Chu Thừa Quyết thấy cô có vẻ mơ hồ, liền nhắc lại, “Không nhớ sao? Sáng nay cậu bị sốt đấy.”
Sầm Tây uể oải lắc đầu.
“Sáng nay cậu gục đầu ngủ trên bàn, tên khốn bên cạnh để điều hòa thổi thẳng vào người, chắc lúc đó bị nhiễm lạnh.” Chu Thừa Quyết đặt ly nước lên bàn nhỏ bên cạnh, ngồi xuống ghế bên giường, “Cậu còn phải truyền thuốc thêm một tiết nữa.”
“Ừm, vậy cậu…”
“Cô Na bảo tôi đưa cậu đến đây.” Chu Thừa Quyết nói một cách tự nhiên.
Sầm Tây lại chớp mắt nhẹ nhàng: “Cảm ơn, phiền cậu quá. Vậy cậu về lớp học đi.”
Chu Thừa Quyết lười biếng tựa lưng vào ghế, hoàn toàn không có ý định rời đi: “Cô Na không cho tôi về, cô ấy bảo thấy tôi trong giờ văn chướng mắt, nên bảo tôi ở lại đây với cậu luôn.”
“…?”
Lúc này Sầm Tây vẫn còn rất mơ hồ, cũng không đủ sức để suy nghĩ nhiều, chỉ lơ đãng nhìn quanh một lượt.
Cô lớn từng này tuổi rồi mà chưa từng đi khám bệnh hay nằm phòng y tế một cách nghiêm túc như thế này.
Sầm Tây tựa vào chiếc gối mềm mại mà Chu Thừa Quyết đã đặt sau lưng cô, hơi ngẩng đầu nhìn chai dịch truyền một lúc, như chợt nhớ ra điều gì đó, lại nhìn sang cậu thiếu niên bên cạnh vẫn đang nắm ống truyền dịch: “À, chi phí truyền dịch, phải đi đâu để thanh toán vậy?”
Cô chưa từng đến đây, ngay cả chai dịch truyền cũng thấy lạ lẫm, trong lòng hơi lo lắng, sợ chi phí quá cao không đủ khả năng chi trả.
Dù sao nếu là bình thường, chỉ bị sốt thôi, chắc chắn cô sẽ tự cắn răng chịu đựng cho qua, chứ không phiền phức đến thế này, sống cũng chẳng được quý giá đến vậy.
“À, tôi tạm ứng trước cho cậu rồi.” Chu Thừa Quyết vừa nói vừa dùng tay còn lại lấy điện thoại từ túi quần, nhanh nhẹn chạm vài cái trên màn hình, rồi đưa mã QR thanh toán đến trước mặt Sầm Tây, “Một đồng tám, cậu quét mã trả lại cho tôi là được.”
“Một đồng tám?” Giọng Sầm Tây bất giác cao lên, có chút không dám tin, thời buổi này bị sốt truyền dịch mấy tiếng đồng hồ, chỉ tốn có một đồng tám thôi sao?
“Ừm.” Chu Thừa Quyết bình thản nói, “Học sinh Nam Cao khám bệnh tại trường, dùng thẻ học sinh quẹt có thể hoàn lại 96%, cậu không biết à?”
Sầm Tây ngây ngốc lắc đầu.
Cô chưa bao giờ chủ động bỏ tiền đi khám bệnh, nên hoàn toàn không biết về chuyện này.
“Không tin thì lát về lớp cậu hỏi mấy bạn khác xem.”
“Tóm lại là một đồng tám, lấy điện thoại ra, quét mã trả tiền cho tôi đi, đừng quỵt nợ.” Chu Thừa Quyết lại đưa mã thanh toán ra trước mặt cô, “Nhanh lên.”
“Ừm.” Sầm Tây lấy điện thoại từ trong túi ra, quét mã chuyển tiền xong, hơi thở phào nhẹ nhõm.
May mà phòng y tế có hoàn tiền, may mà chỉ tốn có một đồng tám.
Sau khi chuyển tiền xong, màn hình điện thoại tự động thoát khỏi giao diện thanh toán thành công, quay lại danh sách chat Wechat.
Sầm Tây vốn định cất điện thoại đi, nằm nghỉ ngơi một lát, nhưng ánh mắt vô tình liếc qua phía trên cùng của danh sách, thấy khung chat của Lâm Thi Kỳ có dấu chấm đỏ thông báo, nhìn con số, hình như còn gửi đến khá nhiều tin nhắn.
Sầm Tây sững người, sau khi phản ứng lại, cô vô thức nắm chặt điện thoại hơn.
Cô chột dạ mà ngước mắt nhìn cậu thiếu niên đang ngồi bên cạnh, trong lòng đấu tranh hồi lâu, cuối cùng vẫn cắn môi mở tin nhắn cô ấy gửi đến.
047:【Aaaaa muốn muốn muốn!! Mình đã nói rồi, hiệu lực dài hạn mà!]
047:【Cuối cùng cũng đợi được cậu! May mà mình không từ bỏ!!】
047:【Cậu ra giá đi em yêu, trong phạm vi năm chữ số mình đều ok hết! Dạo này mình có chút tiền, cậu cứ yên tâm đòi.】
047:【Mong chờ quá! A a a! Không được rồi, mình phải ra ngoài chạy vài vòng để bình tĩnh lại mới được.】
Sầm Tây không trực tiếp đề cập đến tiền bạc, mà trước tiên đưa ra một lời cảnh báo:【Mình không thể đảm bảo chắc chắn sẽ hẹn được cậu ấy… Cậu đừng hy vọng quá, mình sợ lỡ như không hẹn được…】
Lâm Thi Kỳ bên kia nhanh chóng hồi âm:【Không sao không sao, thử xem, dù sao cũng tốt hơn là không có chút hy vọng nào, cậu muốn bao nhiêu?】
Sầm Tây nghiêm túc tính toán trong đầu, hôm đó sau khi bị cướp mất hơn 600 đồng, số tiền cô dành dụm đã bù đắp gần hết, tính theo thời gian, đến cuối tháng cô còn có thể dạy kèm cho Chu Thừa Quyết một lần nữa.
Tiền dạy kèm cộng với số tiền còn lại trong tay, lại thêm trong thời gian này cô làm việc vặt chạy việc, có lẽ còn kiếm được một khoản nhỏ nữa, gộp hết lại, so với 3000 đồng mà cha cô đòi, vẫn còn thiếu khoảng 2100 đồng.
Sầm Tây mở máy tính, tính toán kỹ lưỡng lại lần nữa, rồi đưa ra con số cho Lâm Thi Kỳ:【2035 đồng, được không?】
Cô hỏi với chút e dè, dù sao số tiền bốn chữ số đối với cô mà nói đã là một con số thiên văn rồi.
Hơn 2000 đồng, đủ để nuôi sống cô gần nửa năm.
Sầm Tây không tham lam, không hét giá quá cao, dù đối phương đưa ra mức trần năm chữ số, cô cũng chỉ báo con số mình cần nhất, có lẻ có chẵn, không muốn lấy thêm một xu nào, chỉ muốn góp đủ 3000 đồng cấp bách kia là được.
Những khoản tiền cần thiết khác cho cuộc sống hàng ngày, cô vẫn có thể từ từ kiếm thêm.
Đại không quá thì cũng chỉ là phải nhịn đói vài ngày, cô có phải chưa từng đói bao giờ đâu.
047:【Hoàn toàn không vấn đề gì!】
Lâm Thi Kỳ trả lời xong, lập tức chuyển cho cô 1000 đồng trước:【Đây là tiền đặt cọc! Cậu cứ nhận trước đi, hu hu yêu cậu chết mất!】
Ngón cái Sầm Tây dừng lại trên khoản chuyển khoản đó, lâu lắm mới hạ xuống.
Cô không kìm được cảm giác cay cay nơi sống mũi, lại lén nhìn Chu Thừa Quyết một cái, đấu tranh hồi lâu, cuối cùng vẫn bất đắc dĩ phải nhấn nhận tiền.
Có vẻ như nhận ra ánh mắt của cô liên tục lén lút nhìn về phía mình, Chu Thừa Quyết nghiêng đầu đối diện trực tiếp với tầm nhìn của cô, hứng thú nhướng mày hỏi: “Có chuyện gì không?”
Tim Sầm Tây đập mạnh, cô vội vàng giấu điện thoại vào sau gối với vẻ mặt cô chút lo lắng.
Chu Thừa Quyết nhíu mày nhẹ nhàng: “Đừng cử động lung tung, lát nữa kim tiêm sẽ lệch, rồi cậu sẽ đau đấy.”
Lòng Sầm Tây chợt cảm thấy khó chịu. Cô đang lên kế hoạch lợi dụng cậu, trong khi cậu không hề hay biết, mà vẫn luôn quan tâm đến cô.
Càng nghĩ, Sầm Tây càng thấy cay cay nơi khóe mắt.
Chu Thừa Quyết nhận ra sự bất thường của cô, cố gắng tiến lại gần hơn để kiểm tra tình hình: “Sao vậy, khó chịu à? Lại sốt rồi sao?”
Nói rồi, cậu đứng dậy định đưa tay chạm vào trán cô lần nữa.
Sầm Tây hơi nghiêng mặt đi, giọng khàn khàn: “Tôi không sao…”
Có lẽ vì nói chuyện làm ảnh hưởng đến cổ họng, cô gái nhỏ chưa dứt lời đã che miệng ho dữ dội.
Chu Thừa Quyết vội vàng vỗ nhẹ vào lưng cô mấy cái, mới giúp cô thở đều lại được: “Tôi đi rót thêm nước nóng cho cậu nhé.”
Nói xong, cậu cầm ly xoay người đi về phía bàn làm việc của bác sĩ.
Chu Thừa Quyết đến bên bàn làm việc, định tìm ấm nước nóng vừa dùng lúc nãy, nhưng nhìn quanh một lượt không thấy. Đúng lúc đó, cậu nghe thấy tiếng bác sĩ từ phía sau: “Tìm ấm nước à? Vừa uống hết rồi, tôi mới đi lấy một bình nước lạnh về, định đun sôi.”
“Ồ, tỉnh rồi à em?” Bác sĩ liếc nhìn Sầm Tây, rồi hỏi Chu Thừa Quyết, “Định lấy nước nóng cho bạn ấy phải không?”
Chu Thừa Quyết gật đầu nhẹ.
Bác sĩ chỉ sang phòng bên cạnh: “Qua phòng thầy Diêu lấy nhé, bên đó vừa đun xong.”
“Cảm ơn thầy.”
Chu Thừa Quyết định rời đi, nhưng vẫn không yên tâm quay lại nhìn Sầm Tây.
Bác sĩ thấy vậy, vỗ nhẹ vai cậu: “Cứ đi đi, bạn cùng bàn của em, tôi sẽ trông chừng giúp, tôi là chuyên gia mà.”
“Cảm ơn thầy.” Chu Thừa Quyết lại nói lời cảm ơn, rồi nhanh chóng sang phòng bên.
Bác sĩ cắm ấm nước vào ổ điện, rồi cầm tách trà trên bàn, thong thả đi về phía Sầm Tây.
“Bạn cùng bàn của em này, chăm sóc em tốt thật đấy.” Bác sĩ cười nói đùa, “Cứ ba bước lại ngoái đầu, chỉ sang phòng bên lấy nước nóng thôi mà cũng lo lắng thế.”
Sầm Tây cắn môi.
“Hôm nay bạn ấy một mình ngồi đây trông em mấy tiết liền.” Bác sĩ chỉ vào chiếc ghế trống bên giường, “Chỉ ngồi im lặng ở đó, dùng tay sưởi ấm ống truyền dịch cho em, từ đầu đến cuối không buông tay, cũng chẳng chơi điện thoại gì cả.”
“Học sinh cấp ba mà có kiên nhẫn như vậy, hiếm thấy lắm.” Bác sĩ nói tiếp, “Phải nói là, bạn ấy hiểu biết khá nhiều về treo chai dịch và chích kim tiêm đấy, tôi vừa làm cho em, bạn ấy đứng bên cạnh dặn dò liên tục, sợ em đau, nhìn vậy mà tâm tư tỉ mỉ lắm.”
Sầm Tây siết chặt tay, một lúc lâu mới nói: “Cậu ấy… hình như nhà có người thân làm bác sĩ…”
Bạn thân của mẹ cậu, cũng tính là người nhà phải không…
“Ra vậy.” Bác sĩ cười như không cười gật đầu, “Khi khỏe rồi nhớ cảm ơn bạn ấy nhé, à phải rồi, bạn ấy còn trả tiền thuốc cho em nữa đấy.”
Sầm Tây “vâng” một tiếng, nhắc đến tiền thuốc, cô thuận miệng hỏi: “Thưa thầy, tiền thuốc ở trường Nam Cao dùng thẻ học sinh có được hoàn lại không ạ?”
“Có chứ.” Bác sĩ gật đầu, Shhh một tiếng như đang suy nghĩ, “Hình như là 96% thì phải? Phúc lợi của trường Nam Cao chúng ta cũng khá tốt đấy.”
Đúng thật, Sầm Tây thở phào nhẹ nhõm.
Cô giáo nói xong, lại tiếp tục: “Nhưng thuốc của em thì không được hoàn lại đâu.”
Sầm Tây ngước mắt nhìn thầy.
“Thuốc thông thường thì được hoàn lại, nhưng thuốc kê cho em là thuốc đặc hiệu, tốt hơn, đương nhiên cũng đắt hơn một chút, nó không phải là vật dụng thiết yếu nên không được hoàn lại.” Bác sĩ lại chỉ về hướng Chu Thừa Quyết vừa rời đi, “Tôi mới nói bạn cùng bàn nhỏ của em hiểu biết khá nhiều là vì vậy đó.”
“Lúc nãy tôi đang pha thuốc cho em, bạn ấy đứng bên cạnh theo dõi, thông thường khi kê thuốc cho học sinh, ưu tiên chọn loại được hoàn lại, nhưng bạn ấy vừa nhìn đã hiểu ngay, bảo tôi đổi sang loại khác cho em, loại đó tác dụng nhanh hơn, ít tác dụng phụ hơn, ít gây hại cho cơ thể, chỉ có điểm trừ là đắt thôi.”
“Nhưng bọn trẻ các em bây giờ đều quý giá cả, cũng bình thường thôi.”
Đang nói chuyện, Chu Thừa Quyết bưng ly nước đang bốc hơi nóng từ phòng bên sang: “Thầy ơi, còn ly sạch nào không ạ?”
“Có, để tôi lấy cho em.”
Bác sĩ vội vàng lấy thêm một ly nữa cho cậu.
Sau đó, cô thấy chàng trai ngồi xuống ghế bên cạnh Sầm Tây, kiên nhẫn đổ nước nóng qua lại giữa hai ly bên tay trái và tay phải: “Nước vừa mới đun xong, hơi nóng, bên đó lại không có nước lạnh, đành phải làm nguội đi một chút vậy.”
Sầm Tây vô thức nắm chặt tay, mắt cay cay, lòng dâng lên cảm giác khó tả.
Tuy chỉ là một cử chỉ nhỏ như vậy, Chu Thừa Quyết cũng để ý thấy.
Chàng trai vẫn tiếp tục làm nguội nước cho cô, chỉ nghiêng đầu liếc nhìn mu bàn tay đang cắm kim của cô, giọng nhẹ nhàng: “Đừng nắm tay, đang cắm kim mà còn dùng sức, không đau sao?”
Sầm Tây nghe lời nới lỏng tay một chút, nhưng vẻ mặt vẫn không thể tự nhiên.
“Có chuyện gì à?” Chu Thừa Quyết nhướng mày, “Sao cứ nhìn tôi chằm chằm vậy?”
Cô gái cắn môi, một lúc sau, như đã quyết tâm, hít sâu một hơi rồi nhẹ nhàng mở lời: “Cậu… dịp Quốc khánh có rảnh không…?”
“Có.” Chu Thừa Quyết trả lời ngay không cần suy nghĩ, “Muốn làm gì?”
Sầm Tây im lặng hai giây, rồi mới tiếp tục nói: “Muốn đi khu nghỉ dưỡng chơi không? Tôi biết có một khu nghỉ dưỡng khá tốt, có thể nướng đồ, tắm suối nước nóng, hình như còn có cả khu trượt tuyết nhân tạo nữa…”
Chu Thừa Quyết trông có vẻ khá vui vẻ, nghiêng đầu nhìn cô: “Cậu muốn rủ tôi à?”
Sầm Tây không gật đầu, chỉ chớp mắt nhẹ.
“Được thôi.” Chàng trai khẽ cong môi, “Dù sao ở nhà cũng chẳng có việc gì.”
Vừa dứt lời, cậu dường như nhớ ra điều gì đó, nụ cười vừa mới hiện lên đã tắt ngấm.
Những nơi như thế, không giống như chỗ cô thường muốn đi.
Chu Thừa Quyết nhìn Sầm Tây với vẻ mặt không mấy vui vẻ: “Rủ hộ ai vậy?”
Sầm Tây mím môi, một lúc lâu không lên tiếng.
“Giang Kiều?” Cậu bắt đầu đoán.
“Không phải…” Sầm Tây cúi đầu, đành nói thẳng, “Lâm Thi Kỳ…”
“Ai cơ?” Chu Thừa Quyết hoàn toàn không có ấn tượng gì về cái tên này.
“Là người trước đây từng cùng ăn cơm ở căn tin ấy, à, cậu ấy nói thích ăn bông cải xanh ấy…” Sầm Tây bổ sung thêm, “Lớp nghệ thuật.”
Chu Thừa Quyết lười nhớ lại: “Không có ấn tượng gì.”
“Có lấy tiền không?” Chu Thừa Quyết lại hỏi tiếp.
Sầm Tây do dự hai giây, thành thật gật đầu: “Lần này có lấy.”
“Lấy bao nhiêu?”
“Hai nghìn không trăm ba mươi lăm…”
Còn lấy cả tiền lẻ, hai nghìn không trăm ba mươi lăm, Chu Thừa Quyết suýt bị cô làm cho tức cười.
Sắc mặt chàng trai trầm xuống, đưa ly nước đã được làm nguội vừa phải cho cô, giọng không được tốt lắm: “Cầm lấy, tự uống đi.”
Sầm Tây ngoan ngoãn nhận lấy ly nước và uống hai ngụm.
Sau đó nghe thấy Chu Thừa Quyết hừ lạnh một tiếng, gọi tên cô với giọng điệu lạnh lùng: “Sầm Tây.”
Cô gái yếu ớt đáp lời, mang theo chút e dè: “Hả…”
“Điểm văn của cậu cao như vậy, mà không biết… câu ‘phóng trường tuyến, điếu đại ngư’ (*) à?”
(*) Phóng trường tuyến, điếu đại ngư – 放长线钓大鱼 – fáng cháng xiàn diào dà yú (thả dây dài, câu cá lớn. Hình dung khi làm việc gì thì tính toán về lâu dài, mặc dù có thể không thu được kết quả ngay, nhưng trong tương lai thu được kết quả lớn)