Tình Yêu Và Anh - Chương 110
Chương 110: PHIÊN NGOẠI 6
Đây không phải là lần đầu tiên Trâu Nhạc Tiêu làm chân sai vặt cho Phó Thành Lẫm, hồi trước hay giúp vài chuyện vặt vãnh, giờ thăng cấp lên đi cứu vớt hình tượng cho anh.
Mẹ cô nói rất đúng, có Phó Ký Trầm và Phó Thành Lẫm làm đĩa đệm, cho dù cô có mất mặt cũng chẳng mất tới đâu được.
Quả nhiên, hạnh phúc là có thể lấy ra so sánh được.
Không thể so với Du Khuynh và Phó Ký Trầm, giờ cô so với Phó Thành Lẫm.
Hội sở Phó Thành Lẫm đang ở chính là chỗ Du Cảnh Hâm đầu tư, Trâu Nhạc Tiêu là khách quen ở đó, cô ít khi bao phòng chơi mà thích nhất tới quán bar yên tĩnh ở lầu một.
Đẩy theo một vali hành lý vào hội sở thể nào sẽ thu hút không ít ánh mắt tò mò của người khác, may là cả dọc đường tới phòng bao không đụng trúng người quen.
“Phó Thành Lẫm, mở cửa!”
Chưa đầy nửa phút, cửa từ bên trong đẩy ra, chỉ để lộ một cánh tay: “Em có thể đi được rồi.”
Trâu Nhạc Tiêu càng tò mò hơn, “Rốt cuộc anh bị giội thảm cỡ nào thế? Không dám vác mặt ra ngoài thật à?”
“Em còn muốn quà tặng nữa không hả?”
“…….” Trâu Nhạc Tiêu đẩy vali cho anh ấy, “Em xuống quán bar yên tĩnh dưới lầu đây.”
‘Phịch’ một tiếng, trả lời cô là tiếng đóng cửa.
Trong quán bar, ca sĩ đang hát bài tình ca bi thương.
Trâu Nhạc Tiêu gọi hai ly rượu rồi tìm chỗ trong góc khuất ngồi xuống.
Cô chống cằm nhìn ca sĩ trên sân khấu, khẽ ngâm nga theo điệu nhạc.
Lúc đang hát hăng say, trước mặt bị một bóng đen chắn lại.
Trâu Nhạc Tiêu ngẩng đầu, Phó Thanh Lẫm thay quần áo sạch xong rồi, hồi nãy trong phòng bao lúc anh ấy duỗi tay ra lấy vali đi là mặc áo sơ mi trắng, giờ thay thành chiếc màu đen.
Chắc tại áo sơ mi trắng bị tạt thấm ướt dễ nhìn thấy dấu vết, không giống màu đen, giội thế nào cũng nhìn không ra vệt rượu nào.
Phó Thành Lẫm ngồi xuống đối diện cô, anh ấy cầm lấy ly rượu còn lại trên bàn.
Trâu Nhạc Tiêu phát hiện tóc anh ấy cũng bị ướt, có lẽ vào nhà vệ sinh trong phòng bao dùng nước xối qua, phần tóc trước trán có hơi rối nhưng không ảnh hưởng tới hình tượng của anh. Người đàn ông nhan sắc cao, cho dù nhếch nhác một chút cũng mang một vẻ đẹp trai khác biệt.
“Anh bị tạt ướt từ đầu tới chân à?”
Phó Thành Lẫm không đáp, bắt chéo hai chân dựa vào lưng ghế, nhấp một ngụm rượu.
Trâu Nhạc Tiêu rất tò mò, anh ấy thế mà có thể nhịn được.
Anh ấy với Phó Ký Trầm là hai tính cách khác nhau, anh ấy không có sự kiên nhẫn của Phó Ký Trầm. Anh ấy thuộc kiểu ngoài mặt lương thiện nhưng bụng dạ đen tối, lại còn vô tình.
Từ góc độ di truyền học, đây gọi là đột biến gen.
Hôm nay bị phụ nữ giội thành thế này, không biết giờ phút này trong lòng anh ấy có cảm tưởng gì.
Cô rất khâm phục lá gan của người phụ nữ giội rượu anh ấy, nếu đổi lại là cô thì cô chẳng có lá gan đi chọc giận Phó Thành Lẫm rồi, thi thoảng đùa giỡn còn được.
Còn đụng tới gân của anh ấy, cô không dám.
Phó Thành Lẫm im lìm lắc ly rượu trong tay.
Trâu Nhạc Tiêu cho rằng anh ấy giận thật rồi, “Nhất định là bị anh làm tổn thương rồi, bằng không có cô gái nào nỡ lòng giội rượu người đàn ông mình từng thích chứ.”
Phó Thành Lẫm chợt ngước mắt, “Không biết nói chuyện thì em bớt nói hai câu đi.”
Trâu Nhạc Tiêu ý thức được, cô nói người từng thích anh chắc chọc trúng chỗ đau của anh ấy rồi, đáng đời! Ai bảo lúc có không biết trân trọng.
Nếu có một ngày Du Cảnh Trạch quay lại tìm cô, cô cũng không dễ dàng tha thứ cho anh đâu, nói không chừng còn tạt rượu anh nữa.
Nhưng cô không có may mắn đó.
Mà Du Cảnh Trạch chẳng phải là Phó Thành Lẫm.
Phó Thành Lẫm hỏi cô, “Em tới chỗ Phó Ký Trầm làm gì?”
“Thăm Cá Con chứ chi, giờ nhóc càng lớn càng dễ thương.” Trâu Nhạc Tiêu đưa đoạn video ngắn trong điện thoại cho anh ấy xem, “Anh bao lâu chưa nhìn thấy rồi?”
Phó Thành Lẫm nghĩ ngợi, “Hai tuần rồi.”
Anh ấy mở video ra xem, Tiểu Ngư Miêu thay đổi hơn trước một chút.
“Tóm lại em đi thăm Cá Con hay đi thăm Du Cảnh Trạch?”
Trâu Nhạc Tiêu: “Anh cho rằng em là anh à?” Cô nói tới quyết tâm của bản thân: “Cắt đứt mọi quan hệ rồi, hôm nay em đi hủy bỏ thẻ của ngân hàng Du Thị.”
Lại nói tới chuyện đưa quần áo cho anh ấy vào tối nay, “Khi đó bọn họ định ở lại nhà anh hai ăn cơm, Du Cảnh Trạch cũng ở đó, em từ chối sự cám dỗ này.”
Cô thanh minh, “Em không phải vì chút quà đó của anh đâu.”
Mà là quyết tâm của cô.
Nếu là trước kia, cô không bao giờ để tâm tới Phó Thành Lẫm, chuyện gì cũng lấy Du Cảnh Trạch làm trung tâm. Để làm ra quyết định đó, lúc buông hai viên socola ấy xuống đã tiêu hao hết tất cả sự kiên quyết của cô.
—
Trâu Nhạc Tiêu ngồi ở bar tới mười giờ, uống hết hai ly rượu, sau đó Phó Thành Lẫm không cho phép cô uống nữa, tính tiền rồi đưa cô về nhà.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ xe, xe chạy ngang qua tòa lầu ngân hàng Du Thị lần nữa.
“Anh này, nếu cô gái anh thích kết hôn với người khác rồi sinh con, anh sẽ…”
Còn chưa nói xong thì bị Phó Thành Lẫm ngắt lời, “Loại chuyện này không bao giờ xảy ra trên người anh.”
Trâu Nhạc Tiêu vẫn nhìn ngoài cửa sổ xe, xe chạy ngang tòa lầu ngân hàng lâu rồi, cô ‘ha ha’ hai tiếng, “Đừng bảo anh quên rồi, anh mới bị tạt rượu đấy.”
Phó Thành Lẫm: “Quần áo anh nhiều.”
Trâu Nhạc Tiêu: “……”
Ngụ ý trong câu nói đó của anh ấy là, tạt cho đã đi, tạt ướt anh đây thay quần áo.
Trước khi xe rẽ sang con đường khác, cô ngoảnh đầu nhìn bảng hiệu của tòa lầu đó lần nữa.
Tại nhà họ Trâu, chủ tịch Trâu và Trâu phu nhân đang ngồi phòng khách đợi con gái về. Xưa giờ họ không giục Trâu Nhạc Tiêu, cũng không hỏi cô đi đâu.
Có điều cô luôn biết chừng mực.
Trâu Nhạc Tiêu mở cửa đi vào, ba mẹ đang xem phim, dựa vào âm thanh cô lập tức biết đó là bộ phim nào, ba cô lại coi bộ phim kinh điển đó lần thứ N với mẹ cô rồi.
“Hôm nay sao về sớm thế?” Chủ tịch Trâu hỏi một câu.
“Anh cả không cho phép con chơi quá khuya.”
“Đi chơi với Phó Thành Lẫm à?”
“Vâng. Uống hết hai ly rượu ở quán bar với anh ấy.” Trâu Nhạc Tiêu ngồi xuống bên cạnh mẹ mình.
Trâu phu nhân liếc con gái, “Tâm tình hình như không tệ nhỉ?”
Trâu Nhạc Tiêu cười cười, “Tạm được ạ, bởi vì anh cả còn thảm hơn cả con.”
Trâu phu nhân: “Vậy sau này tìm nó chơi nhiều vào, tâm trạng con sẽ càng ngày càng tốt thôi.”
Trâu Nhạc Tiêu phì cười, “Ý kiến này không tệ.”
Cô dựa vào lên người bà, mở điện thoại đăng vòng bạn bè, [Niềm vui của ngày hôm nay ~] kèm theo hình chụp hai ly rượu chụp trong quán bar.
—
Tại nhà Du Khuynh, sau khi ăn cơm xong lại mở một sòng bài.
Du Thiệu Hồng cũng sang nhà con gái út ăn cơm, ăn xong đánh bài với mấy đứa nhỏ.
Du Khuynh nhận được tin nhắn của Trâu Nhạc Tiêu: [Tôi tới nhà rồi, cô nói với anh hai một tiếng nhé.]
[Được rồi, ngủ sớm đi.] Du Khuynh sẵn tiện mở vòng bạn bè, nhìn thấy dòng trạng thái mới của Trâu Nhạc Tiêu, “Trâu Nhạc Tiêu còn tới quán bar uống rượu với bạn học cô bé này.”
Động tác trên tay Du Cảnh Trạch hơi khựng lại, khóe mắt liếc Du Khuynh một cái nhưng không lên tiếng.
Du Khuynh phóng to tấm hình, cố ý dựng đứng điện thoại lên đưa cho Du Cảnh Hâm xem, “Ngay quán bar chị đầu tư này.”
Du Cảnh Trạch cũng liếc nhìn tấm hình một cái, hai người cầm hai ly rượu.
Một cái tay là của Trâu Nhạc Tiêu, tay kia là tay của đàn ông, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng.
Người không biết sẽ cho rằng đó là hình tình nhân.
Du Cảnh Hâm nói quàng: “Gọi cả rượu tình nhân nữa, xem ra quan hệ của hai người họ không tệ.”
Du Khuynh cực kỳ phối hợp, lấy điện thoại qua nhìn thêm lần nữa, “Chỗ bọn chị còn có rượu tình nhân nữa hả? Sao em không biết?”
Du Cảnh Hâm giải thích như vầy: “Bởi vì em ít hay tới đó. Lần trước em tới chỉ uống nước ép trái cây, không uống rượu được, lần sau dẫn em đi uống thử.”
Cô ấy trông như đang trò chuyện với Du Khuynh, “Trâu Nhạc Tiêu không chỉ là hội viên của hội sở mà còn khách quen của bar, rất thân với bartender, còn thêm Weixin của nhau nữa. Dụng ý của em ấy khi gọi rượu này là định yêu đương với người bạn đó rồi phải không?”
Du Khuynh chậm rãi gật đầu, “Có thể lắm.”
Cô bấm like cho bài đăng mới của Trâu Nhạc Tiêu, “Hy vọng cô ấy có thể đi ra được, tìm một người đàn ông có độ tuổi tương thích với cô ấy để yêu đương. Chứ không mỗi lần thấy cô nàng đau khổ như vậy, em cũng cảm thấy áy náy.”
Nói xong, cô nhìn về phía Du Cảnh Trạch, “Anh, cuối cùng anh cũng được giải thoát rồi, không cần thấy áy náy nữa.”
Du Cảnh Trạch im lặng không lên tiếng, tập trung xếp bài trong tay.
Du Thiệu Hồng nhìn con trai, tiếp tục bổ dao, “Ba phát hiện con rất hợp làm hồ ước nguyện, cực kỳ linh. Hồi chiều con còn nói hy vọng Trâu Nhạc Tiêu tìm được người tuổi tác tương thích, kết quả tới tối nguyện vọng đã thành hiện thực rồi.”
Du Cảnh Trạch: “…….”
Mấy người kia cố gắng nhịn cười để không phá hỏng bầu không khí.
Phó Ký Trầm tiếp lời, giọng điệu hết sức nghiêm túc, “Nếu Nhạc Tiêu thành với cậu nam sinh này thật, chúng ta đều nhẹ nhõm. Nhất là chủ tịch Trâu, ông nhìn vậy chứ là người cuồng con gái, nửa năm nay nhọc lòng không ít.”
Anh một câu tôi một câu, người nào người nấy bày vẻ mặt nghiêm túc, không giống như trêu chọc ngược lại còn vui mừng thay cho Trâu Nhạc Tiêu.
Có khoảnh khắc Du Cảnh Trạch bắt đầu hoài nghi, có lẽ Trâu Nhạc Tiêu định quen bạn trai thật, nếu không cô chẳng bao giờ bỏ lại hai viên socola đó xuống.
Kết thúc thêm một ván nữa, người thua vẫn là Du Cảnh Trạch.
Nhân lúc Phó Ký Trầm xào bài chia bài, Du Cảnh Trạch mở Weixin ra, tuy Trâu Nhạc Tiêu xóa anh rồi nhưng cô vẫn nằm trong danh sách liên lạc của anh, có điều không gửi được tin nhắn, không xem được bài đăng của cô.
Anh do dự chốc lát, cuối cùng lựa chọn thêm bạn.
Trâu Nhạc Tiêu vừa về tới phòng ngủ, đang chủ bị tắm rửa đi ngủ, mai lại là thứ Hai phải dậy sớm.
Còn chưa đặt điện thoại xuống thì có người yêu cầu kết bạn, nhìn thấy avatar và nick của Du Cảnh Trạch, cô cứ tưởng bản thân đang nằm mơ.
Cô mở ra, xem tin nhắn trong khung giới thiệu: [Là tôi, Du Cảnh Trạch.]
Cô không biết anh bỗng thêm bạn cô là có chuyện gì, khó khăn lắm cô mới hạ quyết tâm xóa anh đi, nếu thêm lại nữa thì mọi công sức trước đó của cô đều bỏ sông bỏ bể hết.
Loại cảm giác ngày ngày lo được lo mất, bản thân tưởng tượng lung tung đó, thật sự rất khó chịu.
Ít nhất cô không muốn bị giày vò nữa.
Chẳng vội đồng ý ngay, cô bèn trả lời trong khung chứng thực: [Du tổng, chào anh, anh có chuyện gì không?]
Du Cảnh Trạch ngây ra, chẳng ngờ cô không đồng ý thêm bạn, anh đành phải nói chuyện với cô trong khung chứng thực: [Nghe nói em chuẩn bị quen với bạn thời đại học của em rồi, hy vọng đừng vì tôi khiến em vội vàng tiếp nhận tình cảm mới, tôi không hy vọng sau này em hối hận.]
Trâu Nhạc Tiêu nhìn tin nhắn mà như lọt vào sương mù, có lẽ do bài đăng mới của cô, không biết Du Khuynh lại chế giễu gì anh, anh mới hiểu lầm như vậy.
Cô trả lời tiếp vào khung chứng thực: [Cám ơn anh quan tâm. Quen biết anh, tôi đã rất may mắn. Tôi sẽ nghiêm túc yêu đương.]
“Còn muốn đánh bài nữa không đây?” Du Thiệu Hồng gõ mặt bàn.
Du Cảnh Trạch đáp qua loa một câu, “Đang xem thông tin chuyến bay ngày mai, xong ngay đây.”
Thật ra mọi người đều đoán được anh đang tìm Trâu Nhạc Tiêu nhưng không ai trêu chọc anh, toàn coi như không thấy.
Du Cảnh Trạch nhìn tin nhắn trả lời của Trâu Nhạc Tiêu, căn bản nhìn không ra manh mối gì, tóm lại quen hay chưa quen đây? Anh buộc phải hỏi tiếp: [Đã ở bên nhau rồi, phải không?]
Trâu Nhạc Tiêu: “……”
Anh muốn bản thân được giải thoát tới cỡ nào lận.
[Anh ấy theo đuổi tôi lâu rồi, tôi vẫn đang trong quá trình suy nghĩ. Qua lại thêm mấy lần nữa xem sao, nếu thích hợp tôi sẽ yêu đương rồi kết hôn. Cũng chúc Du tổng sớm ngày gặp được nửa còn lại của anh.]
Du Cảnh Trạch: [Ý của em là, giờ vẫn chưa ở bên nhau đúng không?]
Trâu Nhạc Tiêu: “…….” [Ừm, nhưng nhanh thôi. Anh yên tâm đi, tôi không tìm anh nữa đâu. Sau này tôi sẽ cố gắng không tới nhà anh hai. Ngủ ngon nhé.]
Du Cảnh Trạch nhìn nội dung đối thoại nhiều như vậy, có lẽ anh là người đầu tiên nói chuyện trong khung chứng thực tới lúc chúc ngủ ngon luôn mà đối phương vẫn chưa thêm anh vào danh sách bạn bè.