Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Tiếng Mưa Rơi Lúc Nửa Đêm - Chương 144

  1. Home
  2. Tiếng Mưa Rơi Lúc Nửa Đêm
  3. Chương 144
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 144: Rõ ràng là em quyến rũ anh

Trần Mộc Miên thở hổn hển, cơ thể co giật theo nhịp điên cuồng của Đàm Thuần Chi, đạt đến cao trào.

Dòng chất lỏng nóng bỏng tràn vào sâu trong cơ thể cô, khiến cô run rẩy, bật khóc, không thể kiểm soát được thân thể mình.

Khi cơn cực khoái qua đi, Đàm Thuần Chi dần lấy lại bình tĩnh. Anh ôm chặt Trần Mộc Miên, nhẹ nhàng hôn lên trán cô: “Xin lỗi, cô nhóc, anh không kiểm soát được bản thân.”

Lẽ ra anh không nên hành động như vậy. Cô vừa tỉnh lại sau vài ngày hôn mê, cơ thể chắc hẳn còn rất yếu, vậy mà anh lại cư xử như bị ma ám, không thể kiềm chế mà tùy tiện đòi hỏi.

Trần Mộc Miên đáp lại nụ hôn của anh, khẽ cười dịu dàng: “Rõ ràng là em quyến rũ anh mà, anh xin lỗi làm gì? Ông xã, anh có làm gì có lỗi với em không?”

Ánh mắt Đàm Thuần Chi trở nên sâu thẳm, anh cười đáp: “Thật đáng để cưng chiều em hơn nữa, con bé lẳng lơ này.”

A Nguyệt đứng ngoài cửa, nghe thấy vài tiếng động nhỏ, hai má bất giác đỏ bừng, vội vàng lùi lại.

Nhưng khi đến cửa, cô ta bỗng nhớ ra rằng ông chủ bảo cô ta đến mời Đàm Thuần Chi.

A Nguyệt chần chừ, tự nhủ nên đợi thêm một lúc nữa.

Mấy hôm trước, cô ta ngất xỉu kỳ lạ trong phòng mợ, rồi mợ cũng hôn mê nhiều ngày liền. Cậu chẳng nói gì, chỉ bảo cô ta nghỉ ngơi. Sau khi nghỉ ngơi tại nhà hai ngày, hôm nay cô ta quay lại làm việc vì quá lo lắng.

Giờ mợ đã tỉnh, đó quả là chuyện đáng mừng. Nhưng…

Trong lòng A Nguyệt vẫn cảm thấy bất an.

Từ khi mợ gặp chuyện, cậu đã tiến hành một cuộc thanh lọc lớn trong phủ, nhiều kẻ hầu bị đuổi đi, chỉ giữ lại những người trung thành, đáng tin cậy.

A Nguyệt mơ hồ cảm nhận rằng hẳn đã có điều gì nghiêm trọng xảy ra liên quan đến sự mất tích của mợ. Nghĩ đến trách nhiệm của mình trong sự việc đó, cô ta lo lắng không yên, sợ mình cũng bị đuổi.

Nhưng nếu bị đuổi khỏi đây, cô ta sẽ chẳng có nơi nào để đi. Nhà họ Đàm đối xử với cô ta quá tốt, dù phải lấy mạng ra trả, cô ta cũng cam lòng.

Nghĩ đến đây, A Nguyệt quyết định mình nên tìm cách xin sự giúp đỡ của mợ.

Đang trầm ngâm suy nghĩ, cửa phòng mở ra. Đàm Thuần Chi bước ra ngoài, y phục chỉnh tề, A Nguyệt lập tức cúi đầu chào.

“Có chuyện gì sao?”

“Thưa cậu, ông hai đã trở về, ông kêu con mời cậu tới ngay.”

Đàm Thuần Chi khẽ gật đầu, dặn dò: “Bảo nhà bếp chuẩn bị chút đồ bổ dưỡng cho mợ. Lát nữa hãy giúp mợ rửa mặt chải tóc.”

A Nguyệt vội vàng gật đầu, cẩn thận nghe lệnh.

Đàm Thuần Chi nhìn cô ta chăm chú, như hiểu rõ suy nghĩ trong lòng cô ta. Anh hiếm khi lên tiếng: “Tôi biết cô đang lo lắng gì. Chỉ cần cô làm việc cẩn thận, nhà họ Đàm sẽ không đuổi cô. Nhưng nhớ kỹ, nhiệm vụ của cô là chăm sóc cho mợ. Nếu có bất kỳ sơ suất nào xảy ra, tôi sẽ tính sổ cả chuyện lần trước. Hiểu chưa?”

A Nguyệt vừa mừng vừa sợ, gật đầu lia lịa, cảm ơn rối rít.

Được cậu chủ nói vậy, cô ta biết vị trí của mình đã được giữ lại. Sau khi tiễn Đàm Thuần Chi, cô ta càng cẩn thận chăm sóc Trần Mộc Miên hơn.

Khi Đàm Thuần Chi đến phòng khách, anh phát hiện không chỉ có ông hai, mà còn có cha con nhà họ Lưu.

Ba người họ với ba biểu cảm khác nhau. Ông hai mắt ánh lên tia sáng, cười hòa nhã, trông như một người trưởng bối lâu ngày không gặp. Ông Lưu nhìn Đàm Thuần Chi với ánh mắt tán thưởng. Còn Lưu Tuyết Kỳ, khi thấy anh thì ánh mắt cô ta có phần kiêu ngạo, xấu hổ, và cả hối tiếc.

Đàm Thuần Chi thấy rõ phản ứng của ba người, nhưng chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, giữ phong thái quân tử.

“Chú hai về từ khi nào vậy? Sao không báo trước cho cháu, để cháu có thể ra đón?”

Anh gật đầu chào ông Lưu và Lưu Tuyết Kỳ, rồi ngồi xuống vị trí dưới tay của ông Đàm.

Ông hai cười: “Lâu rồi không gặp, nhìn cháu mà chú suýt không nhận ra. Thân thể của cháu hồi phục nhanh thật, giờ không còn là cậu bé ốm yếu năm xưa nữa.”

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 144"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

ca-kinh-thanh-deu-mong-nang-hoi-cung.jpg
Cả Kinh Thành Đều Mong Nàng Hồi Cung
11 Tháng mười một, 2024
yeu-cham.jpg
Yêu Chậm
7 Tháng mười một, 2024
tram-khong-dam-nua.jpg
Trẫm Không Dám Nữa
6 Tháng 12, 2024
tam-huu-bat-cam.jpg
Tâm Hữu Bất Cam
1 Tháng 4, 2025

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online