Thức Yến - Chương 93
Chương 93
“May mắn cũng là một loại thực lực. Vậy nên, trực giác mách bảo ta tốt nhất không nên đối địch với ngươi. Lý do thứ hai, cũng là lý do quan trọng nhất, không thể không thừa nhận rằng ngươi chọn được người tặng lễ tốt nhất.” Chương Hoa cười, ủ ê nói, “Ngươi biết rõ ta không nỡ từ chối yêu cầu của Tiết Thái. Huống chi… là một Tiểu Tiết Thái như bây giờ.”
Như Ý bịt miệng không dám lên tiếng nhưng vẫn cực lực trừng mắt bày bỏ sự bất mãn của mình.
Chương Hoa không nhìn hắn mà nhìn Tiết Thái ngoài bình phong. Đứa trẻ gầy nhom đứng chắp tay cúi đầu với tư thế tiêu chuẩn của một nô lệ, tóc mái rối bù buông xuống che khuất đôi mắt không thể nhìn thấy biểu cảm trên mặt hắn.
Hình ảnh lần đầu tiên gặp Tiết Thái bất chợt hiện lên trong đầu chàng…
Cơn mưa đông mịt mù, lạnh lẽo thấu xương, đứa bé mặc áo trắng sáu tuổi đi xuyên qua hành lang dài, bước vào điện, vạn vật bừng sáng.
Mà nay chỉ mới một năm trôi qua mà thôi.
Chỉ mới một năm.
Chương Hoa dường như nhìn thấy bóng dáng của mình thuở nhỏ trên người Tiết Thái.
Đây là… quá trình thoát kén hoá bướm.
Ngay lúc ấy, Cơ Anh bỗng hỏi: “Tiểu Thái, ngươi có muốn đi theo Yên vương không?”
Chương Hoa sững sờ, thoáng cau mày, không đoán ra được dụng ý thật sự trong lời này của Cơ Anh.
Cơ Anh nói: “Nếu ngươi đồng ý, ta sẽ để ngươi đi.”
Chương Hoa lập tức nhìn sang Tiết Thái, trong lòng có chút mong chờ. Nếu chuyến này đến Trình có thể dẫn Tiết Thái về, âu cũng không thất thoát quá lớn.
Song, Tiết Thái dứt khoát từ chối: “Không.”
Chương Hoa hỏi: “Tại sao?”
“Bởi vì… bên cạnh bệ hạ có một tên lùn mà thần không ưa.” Tiết Thái nhìn sang Như Ý, nhướn mày ác ý nói.
Như Ý bị chọc tức thì nhảy ra hét: “Cái gì hả? Bệ hạ! Hắn hắn hắn hắn ta cố ý! Hắn cố ý lấy nô tài ra làm cái cớ, rõ ràng rõ ràng ta còn cao hơn hắn cơ mà aaa…”
Chương Hoa thầm thở dài.
“Vả lại.” Tiết Thái nói tiếp, “Đối với một nô bộc mà nói, một vị chủ nhân nói một đằng làm một nẻo khó hầu hạ hơn một chủ nhân ít ban ơn huệ.”
Chương Hoa nhíu mày: “Ngươi nói gì?”
“Trước đó chủ nhân nhà ta hỏi: bệ hạ đồng ý rồi sao? Bệ hạ đáp một chữ ừ. Nói thế cho thấy bệ hạ đã tỏ ý sẽ đồng ý với yêu cầu của chủ nhân nhà ta, bất kể yêu cầu gì. Nhưng mà, sau đó khi nghe chủ nhân ta yêu cầu ngài không chỉ đứng ngoài cuộc mà còn lên tiếng ủng hộ một người, bệ hạ bắt đầu do dự, thậm chí lái sang chuyện khác…” Tiết Thái cười nhạt, “Nhìn mầm biết cây. Tuy rằng chủ nhân nhà ta có hơi được nước lấn tới một chút nhưng vua không hai lời, so sánh cả hai, đi hay ở, rất dễ đưa ra câu trả lời đúng không?”
Chương Hoa im lặng.
Như Ý nóng lòng bảo vệ chủ, quát: “Tiết Thái to gan! Dám bôi nhọ bệ hạ nhà ta như thế! Mạo phạm thiên uy là tội chết! Người đâu, bắt hắn lại cho ta!”
Nói xong mới sực nhớ đây không phải lãnh thổ của Yên quốc, nhưng mà không sao, xung quanh chắc chắn có ám bộ của Thiên Ngưu Vệ.
Như Ý tự tin vô cùng, cao giọng gọi: “Người đâu!”
Kết quả, bốn bề yên ắng, Thiên Ngưu Vệ chẳng một ai nhảy ra đáp.
Như Ý ngẩn ra, quay đầu nhìn Chương Hoa nói: “Bệ hạ…”
Cát Tường lắc đầu với hắn. Bấy giờ Như Ý mới phát hiện Chương Hoa trầm mặc đến lạ thường. Chàng cụp mắt, nhìn chiếc bát trong hộp rồi lại nhìn Tiết Thái, có một nỗi bi thương bất lực không nói thành lời.
Tại sao bệ hạ lại bi thương? Vì Tiết Thái, hay là vì… vì Tạ Trường Yến? Hay là vì cả hai? Bởi vì chàng không cứu được Tiết Thái cũng không cứu được Tạ Trường Yến… ư?”
Như Ý cắn cắn môi, không nói nữa.
Cát Tường lặng lẽ nhích đến gần hắn, vỗ vỗ vai hắn an ủi.
Chương Hoa không lên tiếng, những người khác cũng im lặng, trong căn phòng nhỏ ánh sáng mờ mờ, không khí trở nên thật yên tĩnh.
Dường như có thứ gì đó lặng lẽ thay đổi, kết quả đã rõ ràng.
Cuối cùng, Chương Hoa giơ một tay lên xoa ấn đường, cười khẽ một tiếng, vừa cười vừa thở dài nói: “Hay lắm, hay cho một Kỳ Úc Hầu.”
Cơ Anh vẫn không tỏ thái độ gì.
Chương Hoa nhìn chằm chằm chiếc bát như muốn đốt ra một cái lỗ: “Nói đi, ngươi muốn ta ủng hộ ai?”
“Khoan đã.” Hách Dịch ngắt lời, “Kỳ Úc Hầu quả là lợi hại, không những giỏi mưu kế, tài trí kiệt xuất, đến cả thuật dùng người cũng cao siêu hơn người khác một bậc. Tiểu Băng Ly cao ngạo cả thiên hạ ai cũng biết, vậy mà được ngươi dạy dỗ đến ngoan ngoãn như thế, từ bỏ cả tự do, còn giúp ngươi cắn ngược lại ân nhân của mình, thú vị thú vị thật.”
Như Ý cảm thấy ấm lòng thay, Nghi vương không hổ là người được bệ hạ sùng bái, thời khắc mấu chốt mới thấy chân tình.
Tiết Thái đáp: “Ơn cứu mạng đến chết không quên. Nhưng nay chuyện liên quan đến xã tắc, liên quan đến lợi ích của bốn nước, liên quan đến an nguy của bách tính thiên hạ, Tiết Thái không dám vì lòng riêng mà xem nhẹ thế cuộc thiên hạ. Tương đồng, Nghi vương bệ hạ có thể cười nhạo thần nhưng không thể cười nhạo thời thế.”
Hách Dịch cười lạnh: “Hay, hay cho một Tiểu Tiết Thái lòng vì thiên hạ. Thật có phong thái của chủ nhân ngươi, chuyện bỉ ổi gì cũng khoác lên hai chữ xã tắc, nghe thật oai phong lẫm liệt làm sao.”
Không sai! Là như vậy đó! Hình dung quá hay! Như Ý lòng thầm vỗ tay khen.
Tiết Thái nói: “Hai vị bệ hạ chịu đến đây chứng tỏ các ngài đã chuẩn bị sẵn tâm lý đàm phán với phía thần, điều kiện phía bên thần đưa ra thì các vị cứ chần chừ, ngược lại cười ngạo phía thần giả tạo bỉ ổi. Thử hỏi, trước khi nội loạn nổ ra, hai vị đã làm gì? Một người lấy danh nghĩa chúc thọ để làm chuyện riêng, còn một người cấu kết giao dịch ngầm với Trình tam hoàng tử. Rõ ràng hai vị đã thấy trước được cuộc nội loạn này, một người khoanh tay đứng nhìn, một người mượn nước đẩy thuyền. Người khoanh tay đứng nhìn không phải vì xem nhẹ lợi ích mà vì lợi ích không lớn nên không có hứng thú. Người mượn nước đẩy thuyền, thêm dầu vào lửa thì cần chi phải nói đến mấy lời như thương nhân cần giữ chữ tín? Rốt cuộc là ai giả tạo hơn ai?”
Thằng nhóc con này nói hoài nói mãi, thật là đáng ghét! Ngươi thì biết cái quái gì! Bệ hạ nhà ta có khoanh tay đứng nhìn, không thèm để mắt tới lợi ích nhỏ đâu? Bệ hạ nhà ta là, là… Như Ý nhìn gương mặt phẳng lặng không gợn sóng của Chương Hoa, thở dài: Thôi bỏ đi, không thể nói.
Tiết Thái tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Nếu đã là lợi ích thì không có gì không thể đem ra đàm phán. Mặc dù Yên vương không thèm đảo quốc nhỏ bé hoang sơ này nhưng chẳng lẽ ngài không muốn biết thuật rèn thép bí truyền của Trình quốc ư? Sở dĩ Yên quốc trở thành một quốc gia hùng mạnh, ngoài lớp lớp nhân tài còn vì khiêm tốn đón nhận ý kiến của đại chúng, có thể tự cung tự cấp nhưng tuyệt đối không tự đại tự kiêu. Còn sở dĩ sản nghiệp của Nghi quốc trải khắp thiên hạ, nơi nào có ánh mặt trời chiếu đến thì nơi đó có cửa hàng của Nghi quốc, lẽ nào không phải có từ tranh giành được mất mà ra? Hôm nay ngài từ bỏ giảm bảy phần thuế, ngày sau, ngài cũng có thể từ bỏ nhiều hơn. Nước lâu ngày tích thành lũ, chảy xiết ngàn dặm. Nghi vương bệ hạ thật sự không quan tâm ư?”
Như Ý lườm nguýt hắn, thầm tiếp lời: thuật rèn thép kia chúng ta không muốn biết thật, cảm ơn à… Nhưng mà cũng khó nói, ít nhất là Công Thâu Oa chắc chắn muốn biết, còn Tạ Trường Yến… không chừng cũng muốn biết thật.
Tiết Thái nói xong thì im lặng một hồi, sau đó mới tiếp: “Cuộc nội loạn này của Trình quốc đối với ba phe chúng ta chỉ là một ý niệm, nhưng đối với bách tính Trình quốc rất có thể là vợ con ly tán, nước mất nhà tan… Cái uy của đế vương không thể hiện ở ‘một câu diệt thiên hạ’, mà là ‘một lời cứu chúng sinh’.”
Dường như Chương Hoa đã bị câu nói cuối cùng của hắn đả động, nhưng chàng vẫn nhìn chiếc bát kia, không nói chữ nào.
Cuối cùng, Hách Dịch lên tiếng: “Các ngươi định làm thế nào?”
“Rất đơn giản.” Lần này đến lượt Cơ Anh nói, “Dao sắc chặt đay rối.”
“Chặt bằng cách nào?”
“Hợp lực ba nước, mau chóng bồi dưỡng một vương tôn của Trình quốc trở thành Trình vương đời tiếp theo, diệt trừ phản tặc, dẹp yên nội loạn.”
Cuối cùng Chương Hoa cũng dời mắt khỏi chiếc bát, nhìn sang Cơ Anh: “Ngươi muốn bồi dưỡng ai?”
Hách Dịch hừ khẽ nói: “Chắc chắn không phải Di Phi rồi, nếu không hắn đâu cần tốn công như vậy.”
“Di Phi đích thực là một nhân vật, ngoài mặt hoang đường nhưng lòng mang chí lớn, chỉ tiếc là thông minh quá mức, cũng cố chấp quá mức. Với thực lực của hắn, vốn dĩ không cần phải giả vờ ngây ngô nhưng hắn cứ muốn thế, hoặc nói cách khác hắn thích riêng biệt độc hành. Một người như vậy có thể là danh sĩ tốt nhất nhưng tuyệt không thể làm đế vương. Đế vương…” Chương Hoa nheo nheo mắt, “Buộc phải nỡ lòng, nỡ lòng từ bỏ một phần đặc trưng của mình. Không trung dung không thể làm gương. Cho nên, nếu hắn trở thành Trình vương, Trình quốc tương lai sẽ thế nào, khó có thể tưởng tượng.”
Hách Dịch nói: “Vậy Hàm Kỳ càng không thể! Với tính cách hiếu chiến đó của hắn, lên làm Trình vương rồi sẽ thành Minh Cung thứ hai, đến khi đó khai chiến liên miên, chẳng phải thêm phiền phức cho chúng ta sao?”
Chương Hoa nói: “Đúng vậy, Hàm Kỳ tuyệt đối không thể được.”
Hách Dịch nói: “Vậy chỉ còn Lân Tố thôi. Tuy con người hắn yếu đuối một chút, sức khoẻ cũng không ổn, sau khi làm hoàng đế, dù không thể tạo phúc cho dân, nhưng cũng không đến nổi biến thành tai hoạ. Thôi thì chọn hắn vậy, chúng ta cũng bớt lo chút, sống cuộc sống mười năm thái bình.”
Chương Hoa nhìn Cơ Anh. Chàng biêt Lân Tố cũng không thể.
Quả nhiên, Cơ Anh cười nói: “Không.”
Trong giọng Hách Dịch đã có chút tức giận: “Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”
“Tuyệt đối không thể nào chọn Lân Tố.”
Hách Dịch và Chương Hoa đồng thanh: “Vì sao?”
“Bởi vì hắn ta sắp chết rồi.” Một giọng nói trong trẻo vang lên trong không khí mà tựa như tia chớp rạch ngang bầu trời, nổ ầm giữa trời đất.
Chương Hoa từ từ nhắm mắt lại. Chờ cả đêm, cuối cùng cũng chờ được chính chủ rồi.
Chỉ nghe tiếng cọt kẹt phát ra từ trên chiếc ghế đặt giữa phòng, sau đó ánh đèn dần dâng lên cao.
Như Ý trố mắt kinh ngạc, không phải ánh đèn đang chạy lên mà là chiếc ghế đang di chuyển lên cao. Đèn càng lên cao khoảng chiếu sáng càng rộng hơn, căn phòng cũng trở nên sáng tỏ hơn.
Hoá ra, vị trí đặt chiếc ghế là một cơ quan thiết kế tinh tế, bấy giờ hiện ra một cột tròn thẳng tắp chừng ba tấc, trên cột có một cánh cửa, giọng nói vừa nãy vang lên từ sau cánh cửa đó.
(5)
Cơ Anh nói: “Không sai, người ta muốn hai vị lên tiếng ủng hộ trở thành Trình vương là… người còn chờ gì nữa?”
Cánh cửa trên cột tròn cọt kẹt mở ra.
Một người chậm rãi bước ra, còn tiện tay vén tóc.
Như Ý đang nghĩ là hồ ly tinh nhà ai đây thì nghe cô nương sau lưng Cơ Anh lên tiếng, thốt lên câu đầu tiên trong đêm nay: “Công chúa Di… Thù?”
“Á! Là cô nương đánh đàn!” Như Ý nhận ra cô gái ngồi sau Cơ Anh.
Chương Hoa giơ tay ra hiệu hắn im lặng, ánh mắt lại dừng trên sợi tóc trong bát, ra chiều khó hiểu.
“Ta nhờ các vị ủng hộ công chúa xưng đế bởi ba lý do…” Giọng nói của Cơ Anh vang vọng rõ ràng giữa căn phòng nhỏ.
“Thứ nhất, loạn ở Trình quốc không phải may mắn với ba nước ta, mà là kiếp nạn. Hai mươi năm trước, tứ quốc chiến loạn, gây ra nhiều thiệt hại to lớn cho các nước, hai mươi năm qua chúng ta nghỉ ngơi dưỡng sức, khó khăn lắm mới khởi sắc được đôi chút, điều cần làm trước mắt là hăng hái tiếp tục giai đoạn phát triển. Đối với các nước mà nói, nên tĩnh, không nên động. Nghi vương bệ hạ, giả sử Trình quốc cứ chiến loạn liên miên, con dân của ngài làm sao có thể tiếp tục kinh doanh ở đây? Phải biết rằng trong thời kỳ chiến tranh chỉ có một thứ có thể kiếm ra tiền, đó là vũ khí. Nhưng rất không may Nghi quốc không có thế mạnh vũ khí, nó là sở trường của Trình quốc. Còn về Yên vương bệ hạ, một khi chiến loạn nổ ra, người dân mất nhà mất cửa chắc chắn sẽ di cư với số lượng lớn, đến khi đó nạn dân người già trẻ nhỏ ốm đau bệnh tật đều chạy hết sang Yên, đuổi thì thất đức, giữ thì gieo mầm hoạ, chuyện này đối với ngài cũng là một vấn đề rất lớn đúng chứ?”
“Dứt đao thành võ…” Cát Tường lẩm bẩm một câu rồi nhìn sang Chương Hoa với ánh mắt mong chờ.
Chương Hoa nhếch môi cười lạnh, không đáp lời.
Cơ Anh nói tiếp: “Thứ hai, ở Trình hiện tại lòng quân hướng về ai nhất? Hàm Kỳ ư? Không sai, y là danh tướng nhưng đồng thời y cũng là một hoàng tử tự cao tự đại tính tình hung bạo, người sùng bái y rất nhiều nhưng người bất mãn với y còn nhiều hơn. Y thiếu đức, tự đánh giá mình quá cao, coi khinh những tướng sĩ xuất thân bần hàn, vì vậy, tuy trong quân đội của y quân kỷ nghiêm minh nhưng cũng khiến bao người ghét hận. Di Phi? Y là người thông minh, tiếc rằng có chút mưu lược nhưng không có tướng tài. Lân Tố? Đối với một quốc gia sùng võ như Trình thì y chỉ là kẻ bỏ đi! Cho nên, ai là người được lòng quân nhất? Câu trả lời chỉ có một, công chúa. Nàng xuất thân cao quý, khiêm tốn với kẻ sĩ, binh tướng không phân sang hèn, ai cũng như ai, vả lại, văn thao võ lược không thiếu món nào. Có thể nói rằng ở Trình quốc này công chúa là độc nhất vô nhị!”
“Thứ ba, ở Trình hiện tại lòng dân hướng về ai nhất? Ai ai cũng biết Trình vương yêu thương nhất là công chúa, bách quan nịnh bợ công chúa, dân chúng cũng yêu mến công chúa. Là công chúa chứ không phải các huynh trưởng của nàng.”
Cơ Anh một hơi nói hết một đoạn dài, sau đó căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng.
Chương Hoa chìa tay, cẩn thận kéo sợi tóc bị đè dưới bát lên. Sợi tóc rất dài, chàng kéo hồi lâu. Cuối cùng sợi tóc đen cũng chui tọt ra, ngoan ngoãn nằm gọn trong tay chàng.
Bấy giờ, Hách Dịch lên tiếng: “Ngươi nói rất động lòng người, nhưng chớ quên, Di Thù xưng đế có một khiếm điểm lớn nhất, mà khuyết điểm đó đủ để triệt tiêu tất cả ưu điểm của nàng.”
Chương Hoa tiếp lời: “Bởi vì nàng ấy là nữ.”
Hách Dịch nói: “Đúng vậy. Nữ tử xưng đế, trước nay chưa có tiền lệ. Cho dù ngươi thuyết phục được hai ta nhưng làm sao để thuyết phục cả thiên hạ?”
Cơ Anh cười: “Nữ tử xưng đế, chưa có tiền lệ? Vậy chuyện Nữ Oa tạo người giải thích thế nào? Tại sao có thuyết Cộng Công thị tranh đế với Nữ Oa? Sao lại có thuyết Nữ Oa vá trời?”
“Đó là truyền thuyết!”
“Không sai, đó là truyền thuyết.” Cơ Anh nói, “Nhưng, ai nói bây giờ không thể có thêm một truyền thuyết nữa? Nếu một nữ tử là huyết mạch hoàng tộc duy nhất còn sót lại, năng lực tài hoa không thứ gì thua kém chư vị thì tại sao nàng không thể xưng đế? Điều quan trọng nhất là, có được sự ủng hộ của ba vị quân chủ, làm sao nàng không thể xưng đế được? Đừng quên, ba vị bệ hạ mới là người chi phối thế cục hiện nay.”
Chương Hoa vuốt ve sợi tóc trong lòng bàn tay, có mấy khi thấy ánh mắt chàng dịu dàng tới thế, dường như chàng muốn mỉm cười nhưng nụ cười đến bên môi lại lắng đọng thành vướng bận.
“Công chúa, nói cho hai vị hệ hạ biết vì sao người nhất quyết phải xưng đế?” Cơ Anh nói.
Di Phi vẫn đang mỉm cười đứng một bên lắng nghe từ nãy đến giờ, nghe thế thì bước lên mấy bước. Vài thị vệ của Trình quốc đi vào, dời tấm bình phong phía trước Nghi vương và Yên vương đi, sau đó lui ra, đóng hết cửa chính cửa sổ lại.
Chương Hoa khép tay lại, không muốn để người khác trông thấy bí mật của chàng.
Bấy giờ trong phòng vẫn chỉ có một ngọn đèn, bóng sáng loang lổ chiếu lên đại sảnh. Di Thù đứng cạnh đèn từ từ tháo đai áo, cởi áo ngoài ra.
Như Ý “Ai da” một tiếng, lấy tay che mắt rồi len lén nhìn qua khe hở ngón tay. Biểu cảm của hắn chuyển từ xấu hổ sang ngỡ ngàng, sau đó hô lên một tiếng “Ai da”.
Di Thù chỉ mặc mỗi chiếc yếm đứng yên tại chỗ, trên cơ thể chằng chịt đầy vết thương.
Tròn có, méo có, dài có, ngắn có, sâu có, nông có, từng đường từng vết như những con sâu dữ tợn bò trên người nàng, nổi bật trên làn da trắng ngần, trông mà đau lòng.
Hách Dịch luôn thương hoa tiếc ngọc xưa nay lập tức đứng dậy, ngỡ ngàng nói: “Ai làm thế?”
Mặt Di Thù không biểu cảm, đáp: “Phụ vương.”
“Cái gì? Trình vương?” Chương Hoa nhíu mày.
Như Ý kinh ngạc nói: “Ngươi không phải con gái ông ta yêu thương nhất sao?”
Di Thù nhếch môi cười: “Đúng thế, là ta. Những vết thương này đều là minh chứng ông ta “yêu thương” ta.”
Chương Hoa và Hách Dịch nhìn nhau, ánh mắt phức tạp.
Cơ Anh nói: “Con người Minh Cung không bằng cầm thú, đến cả con gái ruột của mình cũng không buông tha. Kể từ năm bảy tuổi công chúa bị ông ta ngược đãi cho đến nay, không thể nào thổ lộ với người khác. Chư vị, cho dù không vì chính sự thì trước một nữ tử yếu đuối thế này, hai vị là nam tử chẳng lẽ muốn khoanh tay đứng nhìn sao?”
Ánh đèn rọi lên người Di Thù, nàng ấy cụp mắt, dáng người mảnh mai, tôn lên vẻ đẹp của nàng, nhưng nàng ấy càng đẹp thì vết thương trên người càng trở nên đáng thương.
Đẹp đẽ và yếu ớt hội tụ, thật khiến người ta rung động.
Như Ý ôm ngực, cảm thấy trái tim mình đập bình bịch như sắp nhảy ra ngoài tới nơi. Ngay lúc ấy, Chương Hoa đứng dậy.
Chàng đi về phía Di Thù nhưng không dừng lại chỗ nàng ấy mà tiếp tục đi về phía trước, đến trước mặt Cơ Anh và Ngu cô nương. Đây là lần đầu tiên chàng gặp Cơ Anh, lời của thái phó như còn văng vẳng bên tai, nói với chàng, phải đề phòng người này.
Là chàng khinh địch, chưa bao giờ xem y là đối thủ nên mới chịu lấy một kích chí mạng như hôm nay.
Chương Hoa hít sâu một hơi, sau đó nhìn sang thiếu nữ phía sau Cơ Anh. Dù đã nghe qua tiếng đàn của nàng nhưng cũng là lần đầu tiên gặp nàng. Nàng ấy tên gì ấy nhỉ? À, Ngu cô nương… cô gái này cũng là một con cờ ngầm của Cơ Anh.
Nước ở Trình hoá ra lại sâu đến thế, sâu đến mức cho dù thuỷ quân có tấn công vào Lô Loan cũng không thể thay đổi cục diện hiện tại. Huống hồ chi… Tạ Trường Yến rất có khả năng đang nằm trong tay người này.
“Trẫm đồng ý ủng hộ Di Thù xưng đế.” Chương Hoa gằn từng chữ nói.
Nét mặt Di Thù nhất thời hiện lên vẻ mừng rỡ.
Cơ Anh cũng thở phào nhẹ nhõm, y mỉm cười: “Yên vương nhất ngôn cửu đỉnh.”
Từ sau khi Hách Dịch nhìn thấy Ngu cô nương, tinh thần hắn có vẻ chẳng mấy tập trung, ánh mắt đảo qua lại giữa Cơ Anh và Ngu cô nương, sau đó đứng lên: “Trẫm cũng đồng ý ủng hộ Di Thù xưng đế.”
Lúc nói câu này, ánh mắt rực rỡ của hắn nhìn thẳng vào Ngu cô nương. Nàng ấy cúi thấp đầu, nhích một chút ra sau lưng Cơ Anh.
Cứ thế, ngọn đèn in bóng năm người xuống nền đất.
Đây cũng chính là năm người có quyền thế nhất hiện nay trong thiên hạ.
Song, Như Ý nghĩ, giờ phút này trong lòng mỗi người họ đều ẩn chứa rất nhiều nỗi đớn đau. Có lẽ chỉ có Di Thù công chúa sắp sửa xưng đế thật lòng cảm thấy vui vẻ, nhưng so với vết thương trên người nàng, niềm vui của nàng thật giống như một sự mỉa mai.
– Hết hồi 19 –
Có Hết:
Yên vương, Nghi vương, Trình vương tương lai, Bích vương tương lai, tân tướng Bích quốc tương lai, Bạch Trạch – nhân vật trung tâm của Hoạ Quốc. Cảnh hoành tráng thật.