Thức Yến - Chương 80
Chương 80
Hội Uý quận chúa đã xuất giá vào mùa xuân năm ngoái nhưng suốt ngày cãi nhau với phu quân Phạm Ngọc Cẩm, không dưới một lần nổi giận bỏ về nhà mẹ đòi hoà ly.
Do đó, trưởng công chúa cũng không ngạc nhiên. Bà ấy rót một ly trà nóng đưa cho Hội Uý, dịu giọng nói: “Lại nổi giận chuyện gì nữa? Đừng nóng đừng nóng, nói cho mẹ và Uyển Uyển nghe nào…” Vừa nói vừa ra hiệu với Phương Uyển.
Phương Uyển vội lấy lòng nói: “Phải đó quận chúa, lần này Phạm lang quân lại gây ra chuyện hoang đường gì nữa thế?”
“Uyển Uyển, tỷ phải nghe kinh nghiệm của ta, đừng có lấy chồng! Trước khi lấy chồng thì như lá ngọc cành vàng, quý như châu báu, lấy chồng rồi thì chỉ còn là cọng cỏ thôi! Mẹ, cho con hoà ly đi mà, con muốn về ở với mẹ, chúng ta nương tựa vào nhau sống cả đời không phải cũng rất tốt sao? Sao phải để con chịu đựng đám người Phạm gia cho thêm tức chứ!” Hội Uý nói rồi bật khóc nức nở.
Trưởng công chúa nhướn mày: “Con nói người ở Phạm gia chọc giận con sao?” Lúc trước Hội Uý nổi giận đều do bất hoà với Phạm Ngọc Cẩm, người nhà Phạm thượng thư rất khách sáo, không dám bất kính. Bây giờ nghe ý của con gái, người nhà họ cũng bắt đầu phô trương thanh thế rồi?
Hội Uý quận chúa bèn kể lại đầu đuôi câu chuyện.
Phạm Ngọc Cẩm là tên công tử bột có tiếng ở kinh thành, ngày ngày rảnh rỗi chỉ biết ăn uống vui chơi. Dạo trước say mê đấu ngựa, một hôm ra ngoài bắt gặp một con ngựa gầy, vừa nhìn là biết ngựa tốt bèn bám riết theo chủ nhân đòi mua. Người chủ đó không những không bán còn đập cho hắn một trận. Song, có câu không đánh không quen, người kia chính là tân võ cử trạng nguyên Hàn Phong, từ đó Phạm Ngọc Cẩm mặt dày đi theo đòi kết bạn với người ta.
“Không màng thân phận mà kết giao với võ phu xuất thân quê mùa thì cũng thôi đi, còn muốn tòng quân với người ta, mẹ, mẹ nói xem có phải hắn ta điên rồi không? Điên hơn nữa là cha chồng, ông ta không ngăn cản mà còn cổ vũ hắn, mở mồm là khen con trai có chí hướng, chim ưng nên bay lượn trên bầu trời. Bay bay bay, cái bộ dạng gà trống trụi lông đó của Phạm Ngọc Cẩm mà bay được á?” Hội Uý quận chúa vừa khóc vừa nói, nắm tay trưởng công chúa, “Mẹ, mẹ phải làm chủ cho con đó…”
“Con nói là Ngọc Cẩm muốn tòng quân, mà Phạm thượng thư đồng ý rồi?”
“Vâng, đêm đó mẹ hắn đến phòng con, lải nhải khuyên răn. Con nghe mà nổi cáu, ngày tháng tươi đẹp sống đủ rồi, tự tìm đường chết à. Biên cảnh khổ cực như thế, há loại người yếu ớt như Phạm Ngọc Cẩm có thể chịu được?”
Trưởng công chúa im lặng như có điều suy tư.
“Huống hồ hắn đi một lần là mấy năm, con phải làm sao? Ở goá ư? Như thế chi bằng hoà ly, hắn thích chịu khổ chịu mệt thì mặc xác hắn, con về phủ phụng dưỡng mẹ!”
Trưởng công chúa thở dài, vỗ vỗ vai con gái: “Con có lòng như vậy mẹ cũng vui rồi, nhưng hôn nhân đại sự sao có thể nói bỏ là bỏ, con tạm thời nhẫn nhịn thêm ít lâu, để mẹ thử xem có thể khiến Ngọc Cẩm đổi ý không.”
Trưởng công chúa lại khuyên bảo một hồi, cuối cùng bảo các thị nữ đưa Hội Uý quận chúa đi tắm rửa chỉnh trang.
Sau khi Hội Uý quận chúa nghẹn ngào lui ra, trưởng công chúa rơi vào trầm tư.
Phương Uyển không dám đi, cẩn thận hỏi: “Điện hạ, cần con khuyên quận chúa thế nào ạ?”
Ánh mắt trưởng công chúa nhấp nháy bất định, qua hồi lâu mới thở dài thườn thượt.
Từ khi Phương Uyển vào phủ đến nay, lần đầu tiên thấy tâm trạng trưởng công chúa nặng nề như vậy, tim nàng ấy đập thình thịch: “Sao, sao thế ạ?”
“Chuyện Phạm Ngọc Cẩm tòng quân e là không thể thay đổi. Mấy ngày này ngươi hãy ở bên Hội Uý, thử khuyên con bé chấp nhận chuyện này đi.”
“Tại, tại sao ạ?”
Trưởng công chúa bước đến sờ vỏ kiếm trên giá, ánh mắt thâm trầm: “Bệ hạ nghĩ xa hơn chúng ta, mà lão hồ ly Phạm Lâm Quân đó chắc là đã phát giác được gì nên đưa ra chọn lựa.”
“Ý của điện hạ là?”
“Ngươi có biết vì sao ta gả Hội Uý cho Phạm Ngọc Cẩm không?”
Phương Uyển suy nghĩ thận trọng một lúc rồi đáp: “Một là vì gia nghiệp của Phạm gia sung túc, Phạm Lâm Quân lại nổi tiếng là người tốt tính, sẽ không bạc đãi quận chúa. Hai là vì Phạm Ngọc Cẩm tuy ăn chơi trác táng nhưng phẩm tính đơn thuần, lương thiện, là người có thể ký thác. Ba là vì tính cách Phạm phu nhân mềm mỏng, không khó hầu hạ.”
“Những gì ngươi nói đều đúng, nhưng quan trọng nhất là, Phạm gia là phái bảo hoàng. Bất kể thế cục có thay đổi thế nào, bọn họ vĩnh viễn đứng về phía kẻ nắm quyền lực. Lúc hoàng huynh tại vị, bọn họ một lòng trung thành với hoàng huynh. Sau khi bệ hạ kế vị, bọn họ lại toàn tâm với bệ hạ. Mà bệ hạ cũng hiểu rất rõ sự trung thành của bọn họ.”
Phương Uyển biến sắc, nghe ra ẩn ý trong lời của trưởng công chúa. Từ sau lần nghe lén Thu Khương và trưởng công chúa nói chuyện, nàng ấy đã có một suy đoán táo bạo, đó là trưởng công chúa có ý nghĩ không trung quân! Nhưng hai năm nay không thấy bà ta có động tĩnh gì nên nàng ấy cứ nghĩ mình đoán sai rồi. Bây giờ nghe ý của trưởng công chúa rõ ràng là muốn chừa đường lui về sau cho mình!
“Chuyện ta đang mưu đồ, nếu bại sẽ thịt nát xương tan, nhưng nếu thành rồi, cũng chưa chắc có kết cục tốt đẹp. Phó thác Hội Uý cho Phạm gia, hy vọng đến lúc thế cục sụp đổ có thể giữ một mạng cho con bé.”
Phương Uyển lắp ba lắp bắp nói: “Điện, điện hạ, chuyện người mưu đồ… là, là gì vậy?”
Ánh mắt trưởng công chúa lướt qua một vòng trên mặt nàng ta, Phương Uyển sợ đến run cầm cập.
“Chuyện ta mưu đồ… ngươi thật sự muốn biết ư?” Bà ta bước một bước về phía Phương Uyển.
Hai chân Phương Uyển mềm nhũn, ngã rạp xuống đất: “Con sai rồi, con không hỏi nữa, không hỏi nữa!”
Trưởng công chúa cười lạnh: “May là ngươi kìm cương trước vực, dừng lại kịp thời. Nếu không, ngu xuẩn như vậy, ta e là không thể giúp ngươi ngồi lên vị trí hoàng hậu rồi.”
“Con, con vẫn còn cơ hội thành, thành hoàng hậu?” Mặc dù sợ nhưng nghe đến đây, đôi mắt Phương Uyển vẫn sáng lên.
Trưởng công chúa bắt được nét mặt của nàng ấy, cười nói: “Đương nhiên.”
“Chất nữ nhất định sẽ nghe theo mọi sự sắp xếp của điện hạ!” Phương Uyển cảm tạ vạn phần. Đúng lúc này có thị nữ đến báo Hội Uý quận chúa tìm Phương Uyển, thế là Phương Uyển bèn lui ra.
Trưởng công chúa nhìn theo bóng lưng rời đi của nàng ấy, ánh mắt trở nên lạnh lẽo: “Không những ngu xi mà còn tham lam, sớm muộn cũng làm hỏng chuyện lớn của ta.” Nói đoạn, bà ta thở dài, “Nhưng Hội Uý không xa nó được, thôi vậy, nể tình Hội Uý và Thanh Trì…”
Nhắc đến Phương Thanh Trì, trưởng công chúa lại đưa tay sờ lên vỏ kiếm kia: “Sắp trở về rồi nhỉ? Cũng nên trở về rồi… hai mươi mốt năm rồi…”
Đời người như một giấc mộng.
– Hết hồi 16 –