Thức Yến - Chương 74
Chương 74
Tạ Trường Yến nhìn từng giọt nước mắt mình rơi vào ly, cảm nhận được một nỗi bất lực tràn trề.
Nàng không hỏi năm ấy thái thượng hoàng tô điểm vẻ bề ngoài vì một chút thái bình giả tạo như thế để làm chi.
Nàng cũng không dám chắc kết quả xử lý đó của ngài là đúng hay sai.
Nàng chỉ cảm thấy thế sự đáng lẽ không nên như thế. Ít nhất, đạo trời rành rành, oan uổng và ấm ức đều là bất công.
Thế nhưng, hiện tại biết được chân tướng, nàng có thể trách móc điều gì đây?
Trách Chương Hoa không nên nghịch ngợm trốn vào xe ngựa của Phương Thanh Trì ư?
Trách khoa cử của Đại Yên không tra xét rõ ràng dẫn sói vào nhà ư?
Trách phó tướng Tân Châu ngu xuẩn tiếp tay cho giặc ư?
Hay là trách thái phó đến quá trễ?
Truy đến cùng, dường như chỉ có thể trách Phương Thanh Trì, trách Như Ý Môn.
Chương Hoa nhìn Tạ Trường Yến, nói: “Nhưng ta không cam tâm.”
Tạ Trường Yến ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt chàng.
“Ta không cam tâm, thế nên đêm đó ta đi vào thiên lao nhốt Phương Thanh Trì, dùng thanh chuỷ thủ cầm theo từ trên thuyền giết chết ông ta.”
Hơi thở Tạ Trường Yến như nghẽn lại, sau đó, không khí tươi mát không ngừng chui tọt vào mũi, xua tan cảm giác bất lực của nàng một cách thần kỳ.
“Trẫm giết ông ta, không chờ đến lúc cô cô trở về. Đó là… lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất… trẫm giết người.” Cảm giác giết người, nếm qua một lần rồi, đau đớn phút ban đầu, gánh nặng mãi về sau.
“Bệ hạ…” Tạ Trường Yến đưa tay nắm lấy tay Chương Hoa. Bàn tay này, chính bàn tay này đã báo thù cho cha nàng.
“Sau khi về nước, thứ đón chờ cô cô là thi thể đã lạnh thấu của phò mã, mà khi đó, cô cô đang mong chờ và vui mừng để nói với ông ta rằng mình đã mang thai năm tháng rồi… Sau khi biết đầu đuôi câu chuyện, bà ấy chỉ hỏi ta một câu: Thanh Trì phải chết mới được sao? Ta đáp: Tạ tướng quân đang ở trên trời nhìn đó. Từ sau đó, bà ấy không còn nói chuyện với trẫm nữa.”
Từ đó, quan hệ giữa chàng và trưởng công chúa rạn nứt, đến nay chưa hề hồi phục.
Nhưng bởi một câu “Tạ tướng quân đang ở trên trời nhìn đó” mà nước mắt Tạ Trường Yến rơi ròng ròng.
Trong xe yên tĩnh một lúc lâu, tấm rèm đong đưa theo nhịp lắc của xe như tâm trạng bất ổn lúc này của Tạ Trường Yến. Nàng có rất nhiều lời muốn nói nhưng không biết nên nói thế nào.
Sau cùng, vẫn là Chương Hoa lên tiếng: “Từ ngày đó trở đi, trẫm quyết tâm phải… diệt trừ Như Ý Môn.”
Tạ Trường Yến ngước mắt nhìn chàng.
Biểu cảm nghiêm túc của Chương Hoa lọt vào tầm mắt nàng nhưng thoáng chốc trở nên thân thiết và dịu dàng: “Muốn diệt trừ Như Ý Môn thì trước tiên phải trừ Trình vương, ngoài ra, còn phải nhổ hết những nanh vuốt của Như Ý Môn trong biên giới Yên quốc.”
Vì mục tiêu này, đứa bất tài vô dụng ngày xưa thay đổi, trở thành Gia Ngôn, Gia Ngôn trong “thánh mô dương dương, gia ngôn khổng chương”.
Chàng nuôi chí lo cho nước cho dân, mai mục mười năm. Trong mười năm, thế nước tăng mạnh, lấn át ba nước còn lại, trở thành thủ lĩnh đại lục.
Sau khi đăng cơ, chàng mạnh tay diệt trừ hai tộc Bàng Nhạc có liên quan đến Như Ý Môn, nhổ cỏ tận gốc các chi nhánh của Như Ý Môn đã tồn tại mười mấy năm ở Yên quốc.
Song, đây chỉ mới là bước khởi đầu.
Đổi chính sách thuế, xây dựng kênh đào, thúc đẩy khoa cử, tăng cường thuỷ quân, tất cả đều đâu vào đó, vì một mục tiêu trước mắt.
“May mắn thay, trong cuộc hành trình này trẫm tìm được người đồng minh.” Nói đến đây, nét mặt Chương Hoa lộ ra chút nét thương cảm, “Người đó là… Phong Tiểu Nhã.”
Tạ Trường Yến thấy hơi khó hiểu. Mặc dù Phong Tiểu Nhã có tiếng tăm vang dội nhưng sức khoẻ yếu ớt, không có quyền thế thì có thể giúp gì cho bệ hạ?
Chương Hoa nhìn nàng: “Nàng có biết tại sao mình có thể bình an rời khỏi Ngọc Kinh, đi du ngoan mà không ai gây trở ngại không?”
Tạ Trường Yến giật mình, theo ý chàng lẽ nào có người muốn đối phó mình? Là Thu Khương ư?
Đúng lúc này, nàng sực nhận ra một chuyện, xe ngựa ra khỏi rừng Vạn Dục rồi chạy thẳng lên đỉnh một ngọn núi.
Hiện nay đã là cuối tháng ba nhưng dường như sắc xuân chưa phủ đến nơi này, đỉnh núi chỉ có vài ngọn cây trơ trọi, lớp tuyết đọng vẫn còn chưa tan hết. Thời tiết Ngọc Kinh vốn khô lạnh nhưng ngọn núi này còn lạnh hơn dưới kia rất nhiều.
Giữa những thân cây xơ xác có một hàng rào cao cao. Trên đỉnh núi còn có người ở sao? Có khi nào là chỗ ẩn cư khác của thái thượng hoàng?
Nhìn ra mối nghi hoặc của nàng, Chương Hoa bèn giải đáp: “Nơi chúng ta sắp sửa đến là biệt uyển của thái phó, Đào Hạc Sơn Trang. Ông ấy từng nói đùa là người ở trên cao, dưới một người mà trên vạn người, song quan trường đầy rẫy những thứ xấu xa, do đó sau khi rút khỏi quan trường, ông ấy muốn sống ở nơi này, tận hưởng cảm giác ở chốn cao không chịu nổi lạnh giá (*).”
(*) Nguyên văn là: cao xứ bất thắng hàn. Một câu trong bài “Thuỷ Điệu Ca Đầu” của Tô Thức, ẩn dụ cho những người quyền cao chức trọng, không có bạn bè tri kỷ, không chịu được cảnh cô đơn và lạnh lẽo.
Tạ Trường Yến không khỏi nhìn về trước: “Phong đại nhân đức độ thanh cao, đúng là tấm gương cho thiên hạ.”
Nhưng, ánh mắt Chương Hoa tức khắc trở nên bi thương. Chàng nhìn chằm chằm về phía trước, không nói gì thêm.
Tạ Trường Yến không biết mình nói sai chỗ nào, trong lòng cứ thấp thỏm không yên. Lúc này, xe ngựa dừng trước cửa, đã đến Đào Hạc Sơn Trang.
Một bà lão hơn bảy mươi đứng chờ ở cửa, thấy hai người bước xuống bèn cúi người hành lễ, dẫn họ vào trong.
Cảnh sắc trong sơn trang vô cùng quạnh quẽ.
Trong viện lá vàng rụng đầy, nhà cửa đổ nát, hiển nhiên chẳng mấy khi quét tước dọn dẹp. Vả lại trên đường đi không thấy ai khác ngoài bà lão bước đi khập khiễng này.
Phong đại nhân ẩn cư ở đây thật sao?
Bà lão dừng chân trước một cửa viện, hành lễ với họ một cái rồi rời đi, từ đầu đến cuối chẳng nói một câu.
Bên tường viện kê mấy tảng đá, Chương Hoa vẫy vẫy tay với Tạ Trường Yến rồi giẫm lên đá leo lên đầu tường.
Tạ Trường Yến một bụng tò mò cũng leo lên theo, vừa ngó đầu vào, nàng giật nảy mình.
Trong viện chỉ có một căn phòng nhỏ đơn độc, cỏ dại mọc um tùm, không có cảnh đẹp gì. Cửa sổ đang mở, một người ngồi bên khung cửa, ngơ ngẩn nhìn khung cảnh hoang tàn bên ngoài, chẳng động đậy gì.
Người đó không ai khác chính là Thu Khương, người tạm biệt nàng ở Vị Lăng rồi biệt tích đến nay.
Sao Thu Khương lại ở đây? Tại sao không nhìn thấy những người khác? Mà quan trọng hơn là, tại sao nàng ấy lại ra nông nỗi này?
Trong ký ức của Tạ Trường Yến, Thu Khương là một người vô cùng đặc biệt. Trong những mỹ nhân nàng từng gặp trong đời này thì Thu Khương có thể xếp thứ hai, chỉ sau Tạ Phồn Y.
Người đẹp trong cốt cách không phải ở vẻ bề ngoài.
Nếu nói về ngũ quan thì Thu Khương không có điểm nào xuất chúng, nhưng kết hợp lại với nhau lại rất ưa nhìn. Còn mọi biểu cảm trên khuôn mặt ưa nhìn ấy thì thật hấp dẫn, thu hút ánh nhìn của người khác.
Nhưng giờ phút này, Thu Khương trong căn phòng nhỏ như tách biệt với mọi cảm xúc, giống một con rối cứng nhắc, không còn sinh khí.
“Nàng được bình an còn phải cảm tạ nàng ta.” Chương Hoa thấp giọng nói, “Là nàng ta nói với cô cô, nàng đã rời Ngọc Kinh, chẳng qua chỉ là một con kiến thôi, không đáng để phí sức.”
Tạ Trường Yến sửng sốt, rồi chợt thấy kinh hãi, trong đầu hiện lên cảnh Thu Khương ngồi vắt vẻo trên thành xe, đung đưa đôi chân dài cười khì khì với nàng, rồi nhìn lại người trước mắt đây, dường như cách cả một đời.
“Cô ấy làm sao vậy?”
Chương Hoa im lặng giây lát rồi đáp: “Nàng ta là đệ tử của Như Ý Môn. Vả lại, là Mã Não… một trong Như Ý Thất Bảo.”
Tạ Trường Yến kinh ngạc.
– Hết hồi 15 –
Có Hết:
T chỉ muốn nói: Thu Khương thật sự thật sự rất thích, cũng rất rất ngưỡng mộ Trường Yến…