Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Thức Yến - Chương 69

  1. Home
  2. Thức Yến
  3. Chương 69
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 69

Hồ Trí Nhân nói với Tạ Trường Yến: “Trường Yến, năm mười sáu tuổi ta rời Nghi quốc đến Đại Yên làm ăn, thúc phụ dạy ta ba câu châm ngôn. Câu thứ nhất, con phải yêu tiền thì tiền mới yêu con. Câu thứ hai, con phải để người ta kiếm được tiền thì họ mới để con kiếm tiền. Hai câu đầu là vậy, câu thứ ba, nay ta dành tặng lại nó cho muội.”

Tạ Trường Yến ngẩng đầu nhìn hắn.

“Câu thứ ba, đừng quá để ý đến tiền của ngày hôm qua, tiền của hôm nay mới quan trọng.” Hồ Trí Nhân giơ tay ra áp lên mu bàn tay nàng, “Tương tự vậy, đừng quá để ý chuyện đã qua, sau này sống ra sao mới quan trọng nhất.”

Từ bỏ truy cứu tận gốc, giết chết tên áo đen báo thù cho mẹ, chuyện này đến đây là kết thúc. Ngày mai thức dậy, có lẽ còn tiếc nuối nhưng vẫn có thể nở nụ cười đón nắng mới.

Nếu cứ nhất quyết muốn đi vào ngõ cụt tìm hiểu đầu đuôi, đi khiêu chiến đám quái vật mà đến cả Hồ Cửu Tiên cũng không dám động đó, cuộc sống mai sau chắc chắn nguy hiểm vô ngần, cửu tử nhất sinh.

Bất kể nghĩ sao, dường như lựa chọn thứ nhất vẫn đúng đắn nhất.

Tạ Trường Yến nhìn bàn tay áp trên tay mình, cảm nhận được sự ấm áp và quan tâm của Hồ Trí Nhân dành cho mình. Một lát sau nàng từ từ rút tay ra.

Nàng nói: “Kẻ giết người chết là hết, nhưng nếu kẻ đó chịu sự sai khiến của người khác thì sao?”

Trái tim Hồ Trí Nhân bỗng thắt lại.

“Nếu ta không biết sự tồn tại của Như Ý Môn thì cũng thôi đi, nhưng đã biết người kia là đệ tử Như Ý Môn, có thù oán với cha ta, rất có thể còn dính dáng đến người thứ ba. Mười lăm năm trước, phải chăng có người sai hắn đến giết cha ta? Kẻ đứng đằng sau đó là ai? Kẻ thật sự gây ra chuỗi nhân quả tuần hoàn này là ai?”

Trong mắt Hồ Trí Nhân hiện vẻ tuyệt vọng.

“Ta đấy à, là một cô bé khi chịu ấm ức sẽ lập tức chạy đi khóc lóc với mẹ, sẽ ôm tượng gỗ của cha đi ngủ, tháng bảy mỗi năm sẽ mang hoa lan đến Mê Tân Hải viếng tỷ tỷ, nhìn thấy người ta giết chó sẽ khóc, sống một cách nhạy cảm đa tình như thế…” Tạ Trường Yến dừng lại rồi loạng choạng đứng lên. Nàng chịu đả kích lớn, đứng cũng chẳng mấy vững nhưng trong đôi mắt nàng có sự kiên định như hòn đá tảng hiên ngang giữa bão táp. “Sống có vui gì? Chết có sợ chi? Đối với Tạ Trường Yến ta mà nói, nếu vô tình thì thà rằng chết đi cho xong.”

Nàng đẩy cửa đi ra.

Hồ Trí Nhân ngồi lặng tại chỗ, mãi lâu không nói tiếng nào.

Mạnh Bất Ly đứng bên cửa cũng cụp mắt, tay rút vào trong tay áo, bên trong có giấu một miếng kén dùng để viết thư cho Yên vương.

Tạ Trường Yến trở lại khoang thuyền nhốt người áo đen.

Nàng đứng trước cửa hít vào một hơi thật sâu rồi mở cửa ra.

Kẻ kia nằm rạp giữa đống đá, vẫn chưa tỉnh lại.

Tạ Trường Yến đi qua đá gã mấy cái, hắn vẫn bất động. Tạ Trường Yến ngẫm nghĩ rồi tháo túi nước trên tường xuống xối lên người gã, thế nhưng gã cũng chẳng có động tĩnh gì.

Tạ Trường Yến nhận thấy có gì đó không ổn, nàng liền cúi người thăm dò hơi thở của gã, sau đó thét lên một tiếng.

Mạnh Bất Ly nhanh chóng xông vào.

“Hắn chết rồi!” Tạ Trường Yến cầu cứu nhìn hắn.

Mạnh Bất Ly kéo gã dậy, bắt mạch trên tay trái rồi lại nghe nhịp tim gã.

Hồ Trí Nhân nghe tiếng chạy đến, “Không phải ta! Ta chỉ đánh ngất hắn…”

Mạnh Bất Ly kẹp cằm người áo đen, ép gã mở miệng ra, quan sát một lúc rồi rút một cây kim dài từ trong đó ra.

Cây kim đâm vào từ cổ họng gã, đâm thẳng đến dạ dày. Trên kim bôi kịch độc, bởi vậy trong lúc hôn mê gã cứ thế bị độc giết chết không chút phản kháng.

Hồ Trí Nhân nhìn cây kim đó, biến sắc mặt: “Trên thuyền có đồng bọn của hắn!”

Chỉ có người của Như Ý Môn mới nghĩ đến chuyện giết người diệt khẩu.

Chỉ có người của Như Ý Môn mới dùng kịch độc giết người.

Tạ Trường Yến quay người định chạy đi, Hồ Trí Nhân liền kéo nàng lại: “Đi đâu vậy?”

“Thi thể còn chưa lạnh, mới chết chưa đầy một khắc thôi, kẻ giết người chắc chắn còn ở trên thuyền, ta đi bắt hắn ra đây!”

“Bắt gì mà bắt, nơi này không an toàn, rời khỏi đây trước rồi tính!”

“Tại sao ta phải trốn? Đối phương chỉ dám giết người diệt khẩu trong thầm lặng, rõ ràng là muốn dẹp êm chuyện này. Bây giờ người phải trốn là hắn!” Tạ Trường Yến giằng tay ra, xông thẳng ra ngoài.

“Trường Yến! Trường Yến!” Hồ Trí Nhân gọi không được, chỉ đành nhìn sang Mạnh Bất Ly. Mạnh Bất Ly hiểu ý hắn, gật đầu với hắn một cái rồi đuổi theo bảo vệ Tạ Trường Yến.

Tạ Trường Yến chạy lên boong thuyền, tập hợp tất cả thuyền phu lại.

Nàng thuê tất cả là mười hai thuyền phu nhưng chỉ đến có mười một người. Một người cầm lái tên A Vượng không thấy đâu. Mọi người tìm khắp một vòng, cuối cùng vớt được thi thể của A Vượng dưới biển. Y phục hắn không còn, trông thi thân thì ít nhất đã chết nửa ngày rồi.

Tạ Trường Yến nhìn thi thể của A Vượng, nói: “Hôm nay không ai gặp hắn sao?”

Các thuyền phu đưa mắt nhìn nhau, một người nói: “Ta từng trông thấy bóng lưng hắn…”

“Khi nào?”

“Là, là lúc cơm tối… Ta phụ trách phát cơm, phát xong mới nhớ ra thiếu mất A Vượng, sau đó thì thấy hắn bưng cơm thừa đi, chỉ thấy bóng lưng thôi. Bây giờ nghĩ lại, chắc là người, người khác mặc quần áo của A Vượng…”

Cõi lòng Tạ Trường Yến trĩu nặng. Chắc hẳn kẻ diệt khẩu kia luôn đi theo họ, sau khi người áo đen bị bắt lên thuyền, người đó cũng mò đến, giết A Vượng rồi thay quần áo của hắn trốn trong bóng tối. Sau đó, đợi Mạnh Bất Ly không có mặt thì đi vào giết người áo đen.

Mạnh Bất Ly chỉ rời khoang thuyền đó trong một khoảng thời gian, chính là lúc theo nàng đi nghe Hồ Trí Nhân thuật lại lai lịch của Như Ý Môn.

Nói vậy, có một đôi mắt quan sát mọi thứ kể từ khi người áo đen giết người trước bia mộ, thấy gã thất thủ bèn theo đuôi đến, diệt khẩu gã.

Nhớ lại câu của người áo đen “Ta vừa lên đến bờ thì gặp hai mẹ con ngươi, quả là cơ hội báo thù ông trời cho ta đây mà!”, cảm thấy không rét mà run.

Chuyện trên đời không có trùng hợp. Nếu có thì tất là do người tạo ra. Đây là câu cửu ca Tạ Tri Vi thường lải nhải. Không giống với người hay lo lắng không đâu như ngũ bá bá, Tạ Tri Vi là người theo trường phái nhân quả, cho rằng không có chuyện “người ngồi trong nhà hoạ từ trên trời rơi xuống”, nếu có hoạ thật thì chỉ có thể cho thấy rằng nóc nhà họ dựng chưa đủ kiên cố.

(5)

Tạ Trường Yến nhớ lại câu nói của Tạ Tri Vi, cả người không khỏi run rẩy.

Là ai? Là ai âm thầm thao túng tất cả trong bóng tối?

Mục đích của đối phương là gì?

Mười lăm năm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Đối phương giết người diệt khẩu một cách thần không biết quỷ không hay như vậy thì tại sao không giết mình luôn đi? Hay là, mục đích của bọn chúng là muốn nàng nhìn thấy, mượn chuyện này để đẩy chuyện xưa bị chôn vùi của mười lăm năm trước ra trước mặt nàng?

Tạ Trường Yến thở gấp, đầu óc xoay chuyển liên hồi.

“Nhìn không ra nước cờ của đối thủ, đợi. Nhìn ra nước cờ của đối thủ, càng phải đợi.”

“Đừng nóng lòng vạch trần, đừng gấp gáp hồi đáp, đừng để đối phương biết con đã phát hiện ra rồi.”

“Người không giỏi tài mưu lược như con thì chỉ có thể đợi thời cơ chín muồi mới có tia hy vọng giành chiến thắng.”

Tạ Trường Yến nghiến răng nhìn mặt biển đen như mực trong đêm, rồi bỗng nhiên tung người nhảy xuống.

“Không hay rồi! Tạ tiểu thư nhảy biển tự tử rồi!”

Trên boong thuyền, các thuyền phu hoảng loạn hô lên.

Tạ Trường Yến nhanh chóng được thuyền phu giỏi bơi lội cứu lên. Nàng không sao, chỉ ướt đẫm toàn thân thôi.

Nhưng mà, trên thuyền không có phụ nữ, Tạ Trường Yến lại cứ trong trạng thái thất thần không thể tự xử lý cho mình, chuyện phái ai chăm sóc nàng trở thành vấn đề lớn.

Hồ Trí Nhân dặn dò A Thành: “Mau đi truyền hai tì nữ lanh lợi tới đây.”

A Thành hớt hải chạy đi.

Song, đêm khuya lạnh căm, nếu không kịp thời tắm rửa thay đồ thì sợ rằng sẽ đổ bệnh. A Thành đi rồi về thế nào cũng phải mất một tuần trà, làm sao đây?

Hồ Trí Nhân đang khó xử thì thấy Mạnh Bất Ly ôm một thùng nước nóng đi về phía khoang thuyền của Tạ Trường Yến.

Hắn vội bước qua ngăn lại: “Từ đã! Ngươi muốn làm gì hả?”

“Hầu hạ, tắm rửa.”

“Cái gì? Không được! Ngươi một nam tử tráng niên sao có thể hầu hạ cô nương tắm rửa chứ?”

Mạnh Bất Ly làm thinh một hồi rồi bỏ thùng nước xuống, kéo Hồ Trí Nhân qua một bên.

“Thế này đi, ta đi khuyên thử Trường Yến, để nàng ấy lấy lại tinh thần…” Hồ Trí Nhân đương nói thì Mạnh Bất Ly cởi quần ra, lời hắn nghẹn lại trong cổ họng.

Mạnh Bất Ly cho hắn xem thứ cần xem xong thì thản nhiên buộc quần lại. Lần này, hắn nhấc thùng nước lên đi vào phòng, Hồ Trí Nhân không ngăn cản nữa.

Cửa khoang đóng lại.

Hồ Trí Nhân đập nhẹ đầu lên vách thuyền, bịt mắt mình lại lầm bầm nói: “Sắp đau mắt hột tới nơi… cũng chả trách Yên vương yên tâm để hắn theo Trường Yến, thì ra hắn là… “

Trong khoang, Tạ Trường Yến ngồi ngã trên giường như người mất hồn.

Từ lúc được cứu lên nàng chưa mở miệng nói lời nào.

Mạnh Bất Ly bước vào, đặt thùng nước xuống, thử nhiệt độ nước rồi đi qua kéo nàng lên. Sự bình thản khi đối mặt với Hồ Trí Nhân lúc nãy chẳng còn, hắn do dự hồi lâu rồi xé một miếng vải trên áo xuống, bịt lên mắt mình.

Sau đó hắn giơ tay ra với Tạ Trường Yến, lần mò cởi y phục nàng.

“Huynh cũng cho rằng ta muốn tự sát?” Tạ Trường Yến đột nhiên cất tiếng.

Mạnh Bất Ly giật mình trượt tay, chạm vào nơi không nên chạm, mặt hắn lập tức đỏ tới mang tai.

Hắn lúng túng cởi vải che mắt xuống, trông thấy đôi mắt tỉnh táo của Tạ Trường Yến đang nhìn mình, nào đâu còn dáng vẻ mất hồn.

Tạ Trường Yến bật cười, đặt tay lên môi, ra dấu im lặng với hắn.

Bấy giờ Mạnh Bất Ly mới phản ứng kịp. Hắn nhớ ra lúc ở Tri Chỉ Cư, có một lần Tạ Trường Yến cũng như vậy. Nàng giả vờ rơi xuống hồ băng, sau đó lẳng lặng chuồn mất, đi thăm dò Tử Tiêu Quán. Tất nhiên, sau này hắn mới biết chuyện, nhưng kể từ khi đó, hắn biết tâm cơ của cô gái này không thua gì chủ nhân cũ của hắn.

Tạ Trường Yến nghịch nước trong thùng, thấp giọng nói: “Nếu hung thủ còn trên thuyền, huynh có phát hiện ra không?”

Mạnh Bất Ly nghĩ ngợi rồi đáp: “Trong năm trượng.”

Ý là trong vòng năm trượng, nếu có người mai phục hắn sẽ phát giác ra.

Như vậy đủ rồi nhưng để đề phòng vạn nhất, Tạ Trường Yến quyết định tiến hành cả hai phương án. Nàng cởi quần áo ra, bước vào thùng.

Mạnh Bất Ly hú hồn, vội vàng quay người đi. Nghe tiếng nước vang lên sau lưng, lỗ tai còn đỏ ửng của hắn như sắp ứa máu. Lúc này hắn vô cùng nhớ mèo vàng, muốn xoa xoa lớp lông bóng mượt mềm mại của nó để tránh sự ngượng ngùng này.

Thế mà Tạ Trường Yến thản nhiên như không. Hoặc nói cách khác, nàng vốn không quan tâm hành vi này làm khổ Mạnh Bất Ly tới mức nào. Trái tim nàng như thùng nước nóng khói bay nghi ngút này vậy, đốt cháy mọi sức sống, cho dù kết cục cuối cùng đã định là nguội lạnh.

“Ta có một chuyện muốn nhờ, mong huynh đồng ý.” Trong tiếng nước lách tách, giọng Tạ Trường Yến nhẹ nhàng vang lên.

Mạnh Bất Ly có một dự cảm chẳng lành. Lần nào Tạ Trường Yến tìm hắn giúp cũng không phải chuyện tốt lành gì.

“Ta biết huynh vẫn luôn báo cáo hành trình của ta với bệ hạ. Vậy, bức tấu thư tiếp theo, xin huynh giúp ta chuyển lời với ngài ấy, ta sẽ ngồi thuyền từ kênh đào Ngọc Tân về kinh.”

Mạnh Bất Ly bất ngờ, quay sang nhìn nét mặt nàng nhưng chực nhớ nàng đang tắm nên vội vàng quay đi.

“Ta sẽ dừng chân ở rừng Vạn Dục, xin ngài ấy hãy đến gặp ta một chuyến. Đa tạ.”

Mạnh Bất Ly đợi thêm một lát mà không thấy Tạ Trường Yến nói gì. Nàng tự lau người rồi mặc lại quần áo.

Đến khi Mạnh Bất Ly quay đầu lại thì đã không còn nhìn ra bất cứ biểu cảm gì trên mặt nàng.

Nàng xoá bỏ mọi cảm xúc bi phẫn, đau khổ và mệt mỏi, khoác lên bộ áo giáp vững chắc mà ưu nhã, tiếp tục tiến bước với một phong thái hoàn toàn mới.

– Hết hồi 14 –

Có Hết:

Mạnh Bất Ly cũng đáng thương lắm…

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 69"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

Tram-4-chim-lien-canh
Trâm 4: Chim Liền Cánh
21 Tháng 1, 2024
xuyen-qua-chi-nu-tac.jpg
Xuyên Qua Chi Nữ Tắc
24 Tháng mười một, 2024
xuyen-nhanh-chi-nu-xung-chi-co-su-nghiep-tam-convert.jpg
Xuyên Nhanh Chi Nữ Xứng Chỉ Có Sự Nghiệp Tâm Convert
13 Tháng mười một, 2024
cung-tuong-van-tam.jpg
Cung Tường Vãn Tâm
28 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online