Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 2297
Chương 2297 – Ngươi đúng là biết cách gây xích mích châm ngòi ly gián
Với lại bởi vì lúc trước hung thú vận chuyển Tư Nguyên, dẫn đến Tư nguyên của lãnh địa bọn nó cằn cỗi đến cực điểm.
Không có Tư Nguyên phụ trợ, cho dù đám Đại Hung muốn khôi phục lại trạng thái đỉnh phong, mà ngay cả khôi phục thương thế cũng là một vấn đề.
Rõ ràng, Thú Hoàng thời đại mới đã sớm dự liệu được thế cục hôm nay, lúc này mới sớm thu sạch Tư Nguyên đến Long Uyên.
Mục đích là muốn nước ấm nấu ếch xanh, từng bước một tiêu diệt Cấm vụ Đại Hung…
Lúc này hung thú, đã bắt đầu lục đục với nhau, thậm chí dần dần quên lãng một nhân tố bất ổn như nhân loại…
Thời gian nửa năm thoáng cái đã qua.
Trần Thư không tiếp tục gây ra động tĩnh giết Truyện Kỳ nữa.
Không phải hắn là người khiêm tốn, chủ yếu là, trên thân không có Thú Hoàng dược…
Vì chế tác dược tề, hắn vẫn luôn ở các dị không gian thu lấy Tư Nguyên, nhưng mà động tĩnh cũng không lớn, không làm kinh động tới các đại Thú Hoàng.
Nhưng cứ như vậy, hiệu suất đương nhiên là thấp đi không ít, dù sao lúc trước hắn cũng đã tẩy sạch lãnh địa của các đại Thú Hoàng.
Tương đương với từ một tên Tội phạm tuyệt thế biến thành tiểu tặc chợ búa…
Nhưng mà Trần Thư trầm lắng, không quá gấp gáp.
Bây giờ đang vào thời điểm thế lực hai đại hung thú phân tranh, hắn cũng không hy vọng nhân loại bị hai phe chú ý tới, nhất là gần đây bọn hắn chuẩn bị mở ra di tích…
Bởi vì Trần Thư mai danh ẩn tích, đương nhiên làm cho cảm giác tồn tại của nhân loại không ngừng hạ xuống, thậm chí đã phai nhạt trong tầm mắt của hung thú.
Đương nhiên, cũng có một vài Thú Hoàng trong lòng giữ nguyên cảnh giác…
Thời gian nửa năm.
Song phương Thú Hoàng vẫn đang đại chiến nhưng mà quy mô chiến đấu nhỏ, kém xa lần đầu song phương đại chiến.
Đại Hung một phương đang suy nghĩ tất cả biện pháp thu thập Tư Nguyên, khôi phục thương thế cùng thực lực của mình.
Mà Thú Hoàng thời đại mới một phương thì không ngừng tiến hành áp chế, thỉnh thoảng dấy lên đại chiến, làm cho thương thế của đối phương càng chuyển biến xấu.
– Hoả tinh hoa của Hoàng Kim cấp…
Trần Thư mặc một thân áo khoác màu đen, đang ngắt lấy hoàng kim dược tài trước mắt.
– Ta vậy mà luân lạc tới mức thu thập Hoàng Kim tư nguyên… Thật sự là sa đọa quá mà….
Ngay lúc hắn đang toàn lực vơ vét, sau lưng đột nhiên truyền đến một thanh âm rít gào trầm trầm.
– Hả?
Trần Thư vừa quay đầu lại mặt mũi tràn đầy bình tĩnh.
Chỉ thấy một con Cự hổ toàn thân vàng óng vẻ mặt hung lệ, liếc mắt nhìn về kẻ xâm nhập trước mặt.
Trần Thư mỉm cười, mở miệng nói:
– Ta thấy chỗ này của ngươi rất loạn, giúp ngươi dọn dẹp chút…
Grào!
Cự hổ toàn thân tràn ngập quang mang hừng hực, dâng lên uy thế Vương cấp, trong mắt hiện đầy sát ý lạnh như băng.
– Không hài lòng sao?
Trần Thư nhíu mày, nói:
– Vậy tiễn ngươi một đoạn đường.
Tiếng nói của hắn vừa dứt, chỗ trán của Cự hổ xuất hiện một đạo Không Gian ấn ký.
Trên Ấn ký tràn ngập quang mang, trong nháy mắt hóa thành một đạo không gian lợi nhận sắc bén!
Xoẹt!
Ánh mắt Cự hổ hoảng sợ, thậm chí không kịp phát ra tiếng kêu rên, thân thể trực tiếp bị cưỡng ép chém làm hai nửa!
Mà càng làm cho người ta khiếp sợ là trong cơ thể nó hạch tâm tài liệu cùng Ngự Thú trân châu ngược lại không hề bị thương.
Lúc này, Thỏ Không Gian nháy mắt xuất hiện bên cạnh Cự hổ, thoáng chốc thu chiến lợi phẩm vào.
Rõ ràng, nó đã ngựa quen đường cũ…
Ngay cả Truyện Kỳ nó cũng đã từng giết, miểu sát Vương cấp phổ thông cũng không có bất kỳ cảm giác thành tựu nào.
– Tương đối rồi…
Trần Thư quét mắt nhìn lãnh địa hung thú trụi lủi, phủi tay mang theo Thỏ rời đi.
– Nửa năm, mới thu thập được mấy trăm tỷ Tư Nguyên…
Hắn đi tới trên Lam Tinh, trong mắt có vẻ bất đắc dĩ.
Người bên ngoài nghe nói là một thiên văn sổ tự, nhưng trong đó chí ít một nửa là đến từ việc hắn chém giết quân vương, phần Tư Nguyên này dương nhiên không thể dùng đến phối trí Thú Hoàng dược.
Trừ cái đó ra, một bình Thú Hoàng dược chi phí vạn ức, hắn bận rộn lâu như vậy, ngay cả một bình thuốc cũng không gom đủ…
– Vẫn phải dựa vào di tích…
Trần Thư cũng không thất vọng, ra ngoài tìm kiếm Tư Nguyên chỉ là lừa thêm thu nhập, thuận tiện thời khắc giải quyết thế cục.
Mục tiêu chủ yếu của hắn, vẫn là di tích!
Dù sao cũng là cường giả Nhân tộc năm đó lưu lại truyền thừa, chắc hẳn sẽ có tài nguyên phong phú.
– Thời gian tương đối rồi…
Trần Thư tự lẩm bẩm, thuấn di trở về trong di tích.
Bây giờ tinh không di tích không còn sáng chói như xưa, vì để cho đám người tham gia thực chiến, đã hao phí lượng lớn năng lượng.
Nhưng mà điều này cũng làm cho đám người chân chính nắm giữ lực lượng của mình, toàn bộ sức chiến đấu tăng lên.
– Tội phạm ca ca!
Giờ phút này, trước mặt Trần Thư, có gần hai trăm người đứng chỉnh thề, thần thái sáng láng, trên thân tràn ngập khí thế cường đại.
Chính là Vương cấp ngự thú sư thế hệ trẻ tuổi!
Trước đó Lão gia tử nhắn nhủ ngũ đại di tích, chủ yếu là tăng Vương cấp cùng Hoàng Kim cấp ngự thú sư.
Hôm nay di tích sắp mở ra, bởi vì danh ngạch hạn chế, chỉ có thể ưu tiên để Vương cấp tham gia.
– Các vị…
Trần Thư mỉm cười nhìn đám người, trong đó đa số đều là gương mặt thân quen.