Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 2294
Chương 2294 – Thiên phú bổ trợ của Đại Mao Vương
– Được rồi, các vị đừng thảo luận nữa, ta vốn dĩ là người khiêm tốn…
Thanh âm của Trần Thư lại lần nữa truyền đến, khiến không ít người khóe mắt co rút, thậm chí thiếu chút nữa ngã xuống đất…
– Hắn khiêm tốn sao…
Rất nhanh, thân ảnh của Trần Thư đã biến mất trong tầm mắt của mọi người, về tới di tích hạch tâm chi địa.
Hắn làm như thế, chủ yếu là muốn để đám người có tâm thái tốt đẹp, dù sao ở trong di tích thời gian dài cũng khiến người ta quá mức kiềm chế.
Nếu không cho một tia hi vọng, sớm muộn cũng sẽ khiến người ta nghẹn điên.
Về phần một nguyên nhân khác chủ yếu hơn, đương nhiên là muốn đắc ý một phen…
Dù sao để không cho đám hung thú phát giác, hắn đã nhịn đau bỏ dở thông cáo thế giới.
Nếu không tìm cơ hội khoe khoang một chút, chẳng phải hắn đã phí công chém giết sao…
– Thú Hoàng tinh hoa, kỹ năng, Truyện Kỳ huyết nhục… Của ta, đều là của ta…
Trần Thư đi tới di tích hạch tâm chi địa, đồng thời lấy ra thi thể Cự xà, chuẩn bị bắt đầu tiến hành xử lý.
Mặc dù lão gia tử đã có dự kiến trước, sớm truyền thụ cho hắn cách phân giải thi thể Truyện Kỳ rồi nhưng điều kiện tiên quyết là hắn phải có được năng lực Truyền Kỳ Cấp, ai có thể nghĩ tới con hàng này nhanh như vậy đã có thể giết được truyền kỳ chứ?
Hiện tại Trần Thư, chỉ có lực lượng của Husky mới có thể miễn cưỡng tiếp cận Truyện Kỳ, nhưng nó lại là thuộc tính Nguyên Tố rõ ràng không thích hợp xử lý thi thể.
– Chỉ có thể để cho Thỏ không gian chậm rãi dùng không gian lực lượng phân chia thi thể…
Trần Thư sờ cằm, trong lòng cũng có quyết đoán.
Nếu năng lực không đủ, vậy chỉ có thể dùng thời gian thôi!
– Thơm quá…
Chính lúc này, Đại Mao Vương nhìn thi thể Cự xà, thân thể mập mạp tựa như thuấn di thoáng chốc nhào tới.
– Má nó!
Trần Thư thần sắc chấn động, vội vàng lệnh cho Thỏ Không Gian cản nó lại.
– Ngươi ấy ngay cả vũ khí chuyên môn cũng không có, nuốt thứ này không phải là quá lãng phí sao?
– Đại Mao đói bụng rồi…
– Đói bụng cũng không cho phép ăn!
Trần Thư trừng mắt nói:
– Tiểu Tinh Linh, kéo tiểu đệ của ngươi về.
Ánh mắt của hắn quét qua, lại không nhìn thấy thân ảnh Tiểu Tinh Linh, đồng thời chỗ khác truyền đến thanh âm “ấp úng ấp úng”.
Chỉ thấy Tiểu Tinh Linh đang vểnh bờ mông lên, chôn đầu trong thân thể Cự xà, từng ngụm từng ngụm hưởng dụng.
Mặc dù nó chỉ lớn cỡ lòng bàn tay, nhưng tốc độ nuốt chửng lại tương đối nghịch thiên, hoàn toàn không kém Mao Đại Vương.
– Mẹ nó…
Trần Thư nhìn hai con hàng này, không khỏi cảm thấy có hơi nhức đầu.
Lúc hắn đang vò đầu, một viên hạt châu màu xanh lục lại bị Đại Mao móc ra, trên đó tràn ngập một cỗ lực lượng thần bí.
– Hả?
Trần Thư ngơ ngác, trong nháy mắt quát lên:
– Không được nuốt!
Nhưng hắn vẫn chậm một bước, Mao Đại Vương trực tiếp nuốt xuống, càng lấy tay xoa xoa miệng, dáng vẻ vẫn chưa thỏa mãn.
– Ngươi nuốt Thú Hoàng tinh hoa của ta rồi?
– Cái gì tinh hoa?
– Thú Hoàng tinh hoa!
– Thú Hoàng cái gì?
– …
Trần Thư nhìn qua dáng vẻ ngu ngốc của Mao Đại Vương, lại cảm thấy con hàng này có chút không đơn giản.
Sau đó, trong đầu hắn như có kinh lôi lướt qua, trong nháy mắt quát:
– Hả? Không đúng! Ngươi biết xử lý thi thể Truyện Kỳ?
Hắn nhớ kỹ lúc đó lão gia tử tốn không ít thời gian, mới móc ra Thú Hoàng tinh hoa, con hàng này vậy mà đã nhanh chóng làm được như thế?
– Không khó…
Mao Đại Vương bày ra dáng vẻ đương nhiên dường như có chút kinh ngạc Trần Thư ngay cả xử lý thức ăn cũng không biết.
– Tình huống của tiểu đệ ngươi là sao?
Trần Thư một tay tóm lất Tiểu Tinh Linh, mở miệng hỏi.
– Ô ~
Tiểu Tinh Linh nuốt trọn huyết nhục trong miệng xuống, lau miệng, nói:
– Ta nói rồi mà nó rất chuyên nghiệp đấy.
– …
Khóe miệng Trần Thư giật giật một cái, thần sắc trở nên cực kỳ phức tạp.
Sau một khắc, hắn quát to:
– Không cho phép hai ngươi ăn nữa! Để lại cho thỏ.
Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm khắc của Trần Thư, hai Khế Ước linh chỉ có thể thành thành thật thật nhẹ gật đầu.
Hắn chỉ chỉ Mao Đại Vương, nói:
– Hiện tại, ngươi móc hạch tâm tài liệu của Cự xà ra cho ta.
Mao Đại Vương lầm bầm một tiếng:
– Ngươi hung dữ với ta, ta không móc.
– …
Trần Thư thần sắc trì trệ, nhìn thấy dáng vẻ kiêu ngạo của đối phương, chỉ có thể nở nụ cười.
Cuối cùng, hắn qua đó vừa dỗ vừa lừa, cuối cùng cũng khiến con hàng này chịu hỗ trợ xuất chút lực.
Không đến nửa ngày.
Thi thể Cự xà đã phân giải hoàn tất, thậm chí ngay cả huyết nhục cũng dựa vào nồng độ năng lượng mà tiến hành phân chia.
Cho dù là lão gia tử đến, đều khó có thể đạt được hiệu suất như thế.
Con hàng này hình như thực sự chuyên nghiệp…
Hắn nhìn Mao Đại Vương, trong mắt có vẻ kinh dị, không nghĩ tới đối phương còn có thiên phú này.
Mặc dù khá đáng tiếc khi bị con hàng này nuốt mất Thú Hoàng tinh hoa, nhưng nghĩ tới huyết mạch gông xiềng của Mao Đại Vương vừa hay không bị cởi bỏ, ngược lại cũng không hề lãng phí.
– Về sau nếu còn giết Truyện Kỳ, xử lý thi thể không còn là vấn đề nữa…
Trần Thư sờ cằm, tâm tình cũng khá hơn.