Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 2257
Chương 2257 – Cúc cung tận tuỵ, chết thì mới dừng
– Đúng vậy, đó chỉ là một phần sức mạnh của Thú Tổ!
Lão gia tử gật đầu, nói tiếp:
– Thực lực của hai người bởi vì quá khủng bố, vẫn luôn khắc chế không có ra tay lo lắng sẽ huỷ diệt toàn bộ đại lục.
– Nhưng nhìn chung lực lượng của nhân tộc không bằng hung thú, liên tiếp bại lui, số mệnh nhân loại đã không ngừng bị tổn hao.
– Rốt cục, Nhân Hoàng chủ động khai chiến!
– Hai bên triển khai một trận đánh cược Sinh Tử Đại Chiến của chủng tộc mình!
– …
Trần Thư giật mình, chỉ là một phần sức mạnh của Thú Tổ đã như thiên uy huy hoàng, chúa tể Truyền Kỳ chiến trường trước đó. Nếu là thời kỳ toàn thịnh hai người đối chiến, lại là cảnh tượng thế nào?
– Trận chiến ấy… ai cũng không thắng…
Lão gia tử thở dài, nói:
– Thân hình Thú Tổ rơi xuống Vô Tận Thương Hải, sinh tử không biết mà Nhân Hoàng cũng vào trạng thái gần chết…
– Mà càng tai hoạ hơn chính là, bởi vì nguyên nhân đại chiến mà toàn bộ đại lục cổ xưa đều sụp đổ…
Trần Thư run lên, đã tưởng tượng được cảnh tượng thảm thiết ngày đó.
– Nhưng tuy đại lục sụp đổ, nhưng thật ra cũng không khiến hai đại chủng tộc bị huỷ diệt, vẫn có thể sinh tồn.
– Nhưng không có Nhân Hoàng chống đỡ, nhân loại thoáng cái đã rơi vào hoàn cảnh xấy, dù sao chiến lực của hung thú Truyền Kỳ vẫn là hơn xa chúng ta.
– Có lẽ là lo lắng nhân loại sau này sẽ bị diệt vong, Nhân Hoàng sắp ngã xuống đưa toàn bộ lực lượng của mình đều cho Khế Ước Linh Thiên Vụ, cũng chính là Không Gian cấm Vụ hiện tại…
– Giữa lúc đại lục sụp đổ, các đại Ngự Thú Sư Truyền Kỳ của nhân tộc, dưới dẫn dắt của Thiên Vụ lại lần nữa tuyên chiến với hung thú!
– Bởi vì Nhân Hoàng ngã xuống, thời gian Thiên Vụ tồn tại tự nhiên cũng không còn lâu lắm, một khi Thiên Vụ ngã xuống thì nhân loại có thể thật sự không còn cơ hội!
– Để tiêu diệt toàn bộ đại hung bằng tốc độ nhanh nhất, vì đời sau khai sáng thái bình thịnh thế, Ngự Thú Sư Truyền Kỳ của nhân loại bắt đầu thiêu đốt sinh mệnh…
– Dưới sự tấn công điên cuồng như vậy của nhân loại, bên hung thú kêu rên khắp nơi, máu chảy thành sông…
– Toàn bộ đại lục đều rơi vào cảnh hỗn loạn máu lửa, đó cũng là một đoạn thời gian đẫm máu nhất từ trước tới nay…
– Bởi vì nó được Thiên Vụ cầm đầu, nó cũng được xưng là bạo động Cấm Vụ…
– Đây là Cấm Vụ Náo Động sao?
Trong lòng Trần Thư giật mình, không khỏi lẩm bẩm tự nói. Tuy không được tận mắt chứng kiến nhưng có thể cảm nhận được oanh liệt cùng bi tráng của năm đó.
Lão gia tử hít sâu một hơi, cố gắng hồi phục lại dao động trong lòng.
– Trận chiến ấy, có đại hung bị giết ngay tại chỗ cũng có đại hung không giải quyết được mà trực tiếp bị giam giữ trong thiên vụ…
– Bởi vì thời gian rất gấp, chúng ta chỉ đơn giản là xử lý chiến trường một chút rồi rời khỏi, nhưng có những thi thể đại hung không được xử lý sạch sẽ để cho hung thú nhỏ yếu khác có được tiện nghi, cắn nuốt được không ít huyết mạch đại hung.
Trong lòng Trần Thư khẽ động, nói:
– Cũng chính là Tân Thời Đại Thú Hoàng sao?
– Đúng vậy.
Lão gia tử gật đầu, nói:
– Sau trận chiến ấy, hàng loạt Truyền Kỳ của nhân loại ngã xuống nhưng chỉ có ta còn sống…
– Lúc đó tuy ta mới vừa đột phá lên thượng vị Truyền Kỳ nhưng có vinh dự là thiên tài kiệt xuất nhất nhân tộc, cũng là đệ tử duy nhất của Nhân Hoàng…
– Vì để cho nhân loại có hy vọng quật khởi nên ta được bảo vệ…
– …
Sắc mặt Trần Thư phức tạp, trong lòng yên lặng thở dài.
– Cuối cùng, một hồi náo động kia chúng ta thắng…
Hai mắt lão gia tử nhắm lại, không có biểu cảm gì là vui sướng, cái giá mà bọn họ phải trả quá lớn!
– Đại hung hoặc là ngã xuống hoặc là bị giam giữ, chỉ có một bộ phận rất nhỏ hung thú Truyền Kỳ có thực lực yếu kém còn sống, ví dụ như nói con Kim Long nhỏ kia của Long Uyên, nếu ta cũng thiêu đốt sinh mệnh có lẽ ngay cả chúng nó cũng không sống sót được.
Trần Thư mở miệng nói:
– Nhưng có Cấm Vụ Đại Hung tồn tại, tương lai của nhân tộc vẫn là cần ngài.
– Đúng vậy.
Lão gia tử gật đầu, nói:
– Đây cũng là lo lắng của bọn họ ngày đó.
– Sau khi náo động chấm dứt, cường giả Truyền Kỳ của nhân loại cũng tới hồi kết, bọn họ về đến thế lực của riêng mình để lại truyền thừa của bản thân, muốn cố gắng trải đường cho hậu thế…
– Là di tích hiện tại sao?!
Vẻ mặt Trần Thư giật mình, đã đoán được truyền thừa của bọn họ.
– Đúng vậy.
Lão gia tử gật đầu, nói:
– Nhưng không chỉ riêng có di tích, có thượng vị Truyền Kỳ để lại căn nguyên lực lượng của bản thân, muốn để hậu bối có thể thành công đột phá Truyền Kỳ…
– Ba đứa trẻ mới ra đời đã liên tục ngủ say trong căn nguyên lực lượng, trải qua hấp thu hơn trăm năm cuối cùng đột phá tới Truyền Kỳ, cũng chính là ba người lão Kiều…
– …
Trong lòng Trần Thư bỗng nhiên tỉnh ngộ, hiện tại hắn đã hiểu rõ vì sao thực lực của mấy người lão Kiều, cùng lão gia tử không ở cùng cấp độ.
Hai bên căn bản không phải là người cùng một thời đại…
– Mà ta là Truyền Kỳ duy nhất sống sót lúc đó mang theo những nhân loại còn lại, mở ra một hành trình tinh không dài đằng đẵng…