Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 2255
Chương 2255 – Trần Thư lại mất khống chế (2)
Vừa nghe lời này, đám thú hoàng gật đầu, nhặt lại lòng tin.
Hiện tại ít nhất xem ra, bọn chúng đã không còn uy hiếp gì có thể muốn làm gì thì làm, xâm chiếm toàn bộ tài nguyên thế giới.
– Phòng ngừa bất trắc xuất hiện, toàn bộ quay về vùng cấm của Long Uyên chữa thương!
Đã không còn Hỗn Độn Cự Viên, Thiên Thỏ tạm thời đảm nhiệm thủ lĩnh, hơn hết thực lực của nó mạnh mẽ ngược lại cũng không bị phản đối.
Đám Hung Hoàng về tới vùng cấm Long Uyên, bắt đầu khôi phục thương thế căn nguyên…
– Lão gia tử đã xảy ra chuyện…
Lúc này, Trần Thư về tới Tinh Không Di Tích, một thân một mình ngồi ở trung tâm, trong mắt che kín vẻ thất bại. Hắn nghi ngờ Cổ Long Quy là dùng chiến thuật tâm lý khiến cho tâm tính hắn suy sụp, dù sao đây là chuyện hắn giỏi nhất.
Nhưng nghĩ đến lời của lão gia tử nói lúc trước, phó thác toàn bộ nhân loại cho hắn, trong lòng Trần Thư có một chút bất an.
– Ta chỉ là một Vương cấp, phó thác cho ta thì dùng được cái rắm…
Trần Thư nhắm đôi mắt lại, trong lòng có các loại cảm xúc đan xen nhau, dần dần trạng thái cơ thể của hắn có chút không đúng.
Trong phút chốc, một cỗ sát ý ngập trời toả ra từ cơ thể của hắn, bắt đầu ăn mòn đầu óc của hắn khiến hắn mất đi lý trí…
Rống!
Các loại hung thú tựa như oan hồn hiện lên, quay xung quanh người hắn trong mắt tràn ngập không cam lòng cùng oán hận…
Hắn thật sự đã giết rất nhiều sinh linh…
Không nói đến Ngự Thú Sư Vương Cấp, cho dù là lão gia tử e là đều kém hơn Trần Thư. Ngày thường, hắn dựa vào lý trí tuyệt đối có thể thoải mái trấn áp sát ý xao động, thậm chí năng lực tuỳ hắn sử dụng.
Nhưng hiện tại, bởi vì đám người lão gia tử gặp chuyện không may, tâm trạng hắn đau thương, đồng thời lão gia tử lại phó thác nhân loại cho hắn, áp lực trong lòng Trần Thư nhân lên, cùng với oán hận ngập trời của hung thú…
Đủ loại cảm xúc đan xen, làm cho Trần Thư lại lần nữa rơi vào trạng thái không khống chế được…
Lần trước khi Trần Thư xuất hiện trạng thái không khống chế được như này, là khi biết được Liễu Phong gặp chuyện không may nhưng bị Ninh Bất Phàm cưỡng chế áp chế được. Nhưng hiện giờ, đã không còn lão gia tử, đã không còn Ninh Bất Phàm cùng Lý lão, đã không có ai có thể giúp hắn…
Hai tròng mắt của Trần Thư dần dần bị nhiễm một tầng màu đỏ, khí thế cả người đều trở nên lạnh như băng cùng thô bạo. Bởi vì có nhân linh hợp nhất, Khế Ước Linh chẳng những không có xoay chuyển Trần Thư, thậm chí ngay cả bản thân đều dần trở nên trầm luân…
– Trần Thư!! Tiểu tử, ngươi con mẹ nó không phải xích tử chi tâm sao?!
Lúc này, tinh linh một bên trong lòng hoảng hốt, vội vàng gọi Trần Thư muốn làm cho hắn khôi phục lý trí. Nhưng đáng tiếc là không có tác dụng gì.
– Xong rồi…đây chính là ở bên trong di tích, bên ngoài còn có hơn triệu nhân loại!
Tinh linh trở nên vô cùng hoảng sợ, trong lòng toát ra khí lạnh. Nếu bây giờ đối phươg không khống được, một trận tai nạn đẫm máu chỉ sợ cũng muốn lên diễn!
Tuy rằng nó là tinh linh, nhưng Trần Thư là người thừa kế của di tích, quyền hạn của nó không bằng đối phương, căn bản là không thể dùng di tích khống chế được.
Hơn nữa đối phương có Không Gian Thỏ, biện pháp gì cũng không thể cản được hắn. Ngay lúc mành chỉ treo chuông, một cảm giác mát lạnh dâng lên chớp mắt làm cho đầu óc của Trần Thư trấn tĩnh, cả người một lần nữa khôi phục bình tĩnh.
Màu máu trong mắt hắn cũng dần dần rút đi, đã không còn nguy cơ mất khống chế.
– Ta…
Trần Thư lúc này khôi phục lại, sau đó chớp mắt đã nghĩ tới hậu quả, bỗng chốc trên trán đổ mồ hôi lạnh…
– Là nó kéo ta lại?
Ánh mắt Trần Thư vừa chuyển từ trong túi lấy ra một khối viên đá màu xám, bên trên che kín dấu vết của năm tháng.
Vừa hay lúc trước hắn kết thúc tạo ra siêu cấp đạn hạt nhân, sau khi rời khỏi đặc thù không gian lão gia tử tặng cho hắn bảo vật.
Lúc ấy bởi vì lão gia tử có bộ dáng ý vị thâm trường nên Trần Thư cũng mang cái này theo bên mình.
Ngoại trừ màu xám bên ngoài viên đá, ba hạt giống màu xanh biếc đến từ Ngự Thú Sư Truyền Kỳ cũng được hắn để ở trên người.
Lúc này viên đá màu xám vốn ảm đạm bỗng tràn ngập ánh sáng lấp lánh, khiến kẻ khác không thể nhìn thẳng.
Trần Thư không bị ảnh hưởng nhìn thẳng quan sát ánh sáng phía trước, chỉ cảm thấy trước mắt nhoáng lên một cái, vậy mà đã đi tới một chỗ không gian khác.
– Hả?
Trần Thư ngồi trong một không gian thần bí, ánh sáng của ánh trăng chiếu xuống, chiếu sáng bốn phía không có thứ gì.
– Là đặc thù không gian ta phối trí dược tề?
Trần Thư thoáng cái đã nghĩ ra, trước mắt chính là thứ có thể thao túng thời gian và tốc độ chảy của không gian.
Đang lúc này, phía trước Trần Thư chậm rãi xuất hiện một hư ảnh lão nhân tràn ngập ánh sáng nhu hoà…
– Lão gia tử?!
Hai mắt Trần Thư trừng lớn, các loại cảm xúc trong lòng tiêu tán chỉ còn lại vui sướng. Đối với hắn mà nói, chỉ cần lão gia tử còn thì bầu trời của nhân loại sẽ không sập.
– Đại chiến đã xong rồi sao…
Lão gia tử tự nói một tiếng, tiếp theo nhìn về phía Trần Thư, bình tĩnh nói:
– Đứa nhỏ, ta chỉ là một tàn ảnh linh hồn để lại lúc trước.