Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 2253
Chương 2253 – Truyền Kỳ đại chiến kết thúc (2)
Nhất thời sức mạnh của ngân hồ lại tiếp tục tăng lên đã tới cùng một cấp độ với lão gia tử!
Giờ khắc này, Không Gian Ngân Hồ hơi bước ra một bước, chớp mắt rơi xuống phía trên Thời Gian Chi Nguyệt. Sức mạnh của thời gian cùng không gian bắt đầu dung hợp…
Bằng vào thuộc tính tối cao của thời không, cho dù chỉ là cấp bậc Truyền Kỳ vẫn có thể chống lại sức mạnh khủng bố vượt qua Truyền Kỳ!
Lúc này, trên đầu Ngân Hồ chậm rãi xuất hiện hư ảnh của đám người Ninh Bất Phàm, bọn họ liếc nhìn nhau một cái, tiếp theo vui sướng cười phá lên!
Đối mặt với tử vong, bọn họ không có gì là sợ hãi cùng hối hận!
Ninh Bất Phàm kiến thức được cảnh giới Truyền Kỳ, Lý lão đuổi theo bước chân của lão gia tử, Ngự Thú Sư Truyền Kỳ của hai nước cứu vớt nhân loại…
Bọn họ hoàn thành lý tưởng cuối cùng của bản thân, trong lòng đã không còn tiếc nuối…
– Tiểu tử, có rảnh hãy nhìn ngôi sao trên không trung, chúng ta ở đây, vẫn luôn ở đây…
Ánh mắt bốn người liếc nhìn Trần Thư một cái, sau đó dung nhập vào bên trong thân hình của ngân hồ, biến mất không thấy…
– …
Trần Thư nắm chặt nắm đấm, dù hiểu được tất cả là quyết định của bọn họ, nhưng trong lòng vẫn kìm nén đến hoảng sợ.
– Được rồi, tiểu tử, ngươi nên rời khỏi đây…
Lão gia tử thay đổi nghiêm khắc trước đó thành tràn ngập ôn hoà, nói:
– Về sau… nhân loại phải dựa vào ngươi!
– Lão gia tử…
Trong lòng Trần Thư lại lần nữa chấn động, thậm chí trở nên hít thở không thông, đầu óc cả người trống rống.
– Không phải khổ sở, lão nhân cùng tộc người có số mệnh tương liên, sẽ không ngã xuống được…
Lão gia tử mỉm cười, nói:
– Ta để lại chỉ dẫn cho ngươi, nhưng con đường tiếp theo phải cần chính ngươi đi rồi…
– Lão gia tử…
Lòng Trần Thư run lên, chớp mắt đôi mắt phiếm hồng, hắn chưa từng nghĩ đến ly biệt sẽ đến nhanh như vậy…
– Được rồi, trở về đi!
Áo dài của lão gia tử bay phấp phới, nhìn cự trảo trên không đã chuẩn bị hạ xuống, nói:
– Bây giờ chưa phải là sân khấu của ngươi, nhưng lão nhân tin tưởng, tương lai không xa ngươi sẽ đích thân kết thúc toàn bộ thời đại!
Nói xong, một cỗ sức mạnh thần bí truyền đến, Trần Thư cùng Không Gian Thỏ bị cưỡng ép trở về Tinh Không Di Tích…
Bây giờ, lão gia tử một thân một mình, nhìn cự trảo Thú Tổ trên không trung, bình tĩnh nói:
– Thú Tổ, năm đó Nhân Hoàng có thể trảm ngươi, Cổ Thuấn ta hôm nay cũng có thể giống vậy!
Trong phút chốc, Thời Gian Chi Nguyệt cùng với sức mạnh của Không Gian Ngân Hồ hoàn toàn giao hoà, phát ra sức mạnh khủng bố nhất của thế gian…
Cùng lúc đó, cự trảo màu đen trên không trung cũng rung động dữ dội, toàn bộ thiên địa đều trở nên tối đen, rơi vào bên trong màn đêm vĩnh viễn.
– Tới đi!
– Tới đi!
Lão gia tử cùng các đại Hung Hoàng trong mắt đều có sát ý tràn ngập. Hiện tại hai bên đều không còn đường lui!
Rầm rầm rầm!
Cuối cùng lực lượng trên Truyền Kỳ cùng sức mạnh thời không tối cao chớp mắt va chạm vào nhau, uy thế chấn động bầu trời nháy mắt thổi quét toàn cầu!
Trong phút chốc, cả thế giới giống như đều trở nên yên lặng…
…
Ba ngày sau, Trần Thư đang ngủ say đột nhiên thân hình run lên, dường như nghĩ tới cái gì, trong giây lát mở mắt.
Chỉ thấy đám người Phương Tư vây quanh bên cạnh hắn, trong mắt tràn ngập lo lắng.
– Trần Thư! Ngươi tỉnh?!
Vừa thấy hắn mở mắt, sắc mặt mọi người giật mình, tảng đá lớn trong lòng rốt cục hạ xuống.
– Ta… làm sao vậy?
Trần Thư vỗ đầu, đôi mắt mờ mịt nhìn bốn phía, theo bản năng nói:
– Ta đang ở đâu?
– Tinh Không Di Tích.
Vương Tuyệt một bên mở miệng nói:
– Tinh linh gọi ngươi không dậy, lúc này mới gọi chúng ta tới chăm sóc ngươi.
– …
Trần Thư nhíu mày, lẩm bẩm:
– Ta dường như mơ một giấc mơ…một ác mộng…
– Mơ cái gì? Đạn hạt nhân ném rồi?
– …
Trần Thư cũng không có lòng thảnh thơi nói giỡn, nói:
– Ta đã ngủ bao lâu?
– Ba ngày.
Phương Tư sờ vào trán của Trần Thư, nói:
– Ba ngày trước ngươi rơi vào trạng thái mê man, trực tiếp đi tới trung tâm của Tinh Không Di Tích,
– Ba ngày?
Trong đầu Trần Thư đột nhiên như có dòng điện xẹt qua, hai mắt vốn mê man đột nhiên thanh tỉnh, nói:
– Là lão gia tử đuổi ta về! Bọn họ đã xảy ra chuyện! Gặp chuyện không may!
– Ngươi không cần vội, nói chậm rãi, rốt cuộc tại sao lại thế này?
Sắc mặt mọi người giật mình, vội vàng bình ổn tâm tình của Trần Thư, sợ đối phương làm ra quyết định xúc động gì đó.
– Ta phải ra ngoài nhìn xem!
Trong lòng Trần Thư tràn ngập bất an, không có giải thích gì trực tiếp gọi Không Gian Thỏ, vô cùng lo lắng rời khỏi di tích…
Ngay sau đó, Trần Thư tới bầu trời phía trên Thần Châu đại lục.
– Không… không có?
Hắn nhìn bốn phía tất cả đều hoang vu, sắc mặt bỗng chốc giật mình, mười đại Hung Hoàng cùng với lão gia tử đều biến mất không thấy, thậm chí ngay cả một con sinh vật sống hắn cũng không có cảm nhận được…
Thứ duy nhất có thể thấy chỉ có hơi thở chết tróc trên tinh cầu…
Vốn dĩ là khung cảnh quen thuộc vậy mà làm cho hắn cảm thấy vô cùng xa lạ.
– Không phải mơ…