Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 2249
Chương 2249 – Sát chiêu của mười hung thú (2)
– Nhân Hoàng năm đó có lẽ có thể làm được, nhưng Cổ Thuấn ngươi, không có tư cách này!
Hỗn Độn Cự Viên rít gào một tiếng, tám đạo huyết mạch Đại Hung trong cơ thể phút chốc bị kích phát ra, lơ lửng quanh người của nó toả ra hung uy ngập trời.
Đồng thời ánh mắt nó nhìn phía Hung Hoàng còn lại, quát:
– Không cần dông dài, chuẩn bị thi triển một chiêu kia!
Các Đại Hung Hoàng liếc nhìn nhau một cái, trong lòng vậy mà có một chút do dự, hiển nhiên sát chiêu của chúng nó đòi hỏi cái giá phải trả không nhỏ.
Nhưng giây lát ánh mắt của chúng nó đã trở nên kiên định, cường giả đứng đầu Lam Tinh quá mạnh đã vượt qua dự đoán của chúng nó, mà có thể khiến hắn vì Trần Thư mà tranh thủ thời gian lại sẽ đáng sợ đến mức nào?
Chúng nó hiểu được, Cổ Thuấn sẽ không làm chuyện không nắm chắc. Này cũng có ý nghĩa Trần Thư được hắn che chở, tương lai thật sự có thể thay đổi được tất cả khả năng!
Đám Hung Hoàng cũng không có thiếu quyết đoán, không phải là hạng không có tầm nhìn xa, đồng loạt hạ xuống quyết tâm.
Chỉ thấy mười mấy con Hung Hoàng đột nhiên bay lên không trung, tạo thành một vòng tròn, huyết mạch trong cơ thể đồng loạt phóng thích ra.
– Hả?
Vẻ mặt lão gia tử khẽ động, sau con Khế Ước Linh lại lần nữa ngưng tụ sức mạnh, đánh về phía mười con Hung Hoàng! Nhưng làm hắn bất ngờ chính là, đòn tấn công vậy mà tất cả đều bị cản lại!
Cho dù là sức mạnh của Thời Gian Chi Nguyệt, vẫn không thể làm thương tổn đến Hung Hoàng trước mắt.
Rống!
Mười con Hung Hoàng cả người toàn máu nhắm lại đôi mắt, chu vi xung quanh thân hình một đạo lại một đạo hư ảnh Đại Hung,
Cùng Kỳ, Hỗn Độn, Chu Yếm…
Các loại huyết mạch Đại Hung cổ đại từng cái xuất hiện, bễ nghễ thiên hạ, mơ hồ trong đó có một sức mạnh vô địch đương thời.
– Năm đó các ngươi chính là bại tướng thủ hạ của ta, hiện tại có thể đưa tới tác dụng gì chứ?
Đôi mắt lão gia tử híp lại nhìn hư ảnh Đại Hung phía trước, không có gì sợ hãi.
Ngay sau đó, tâm thần hắn vừa động bắt đầu lệnh Khế Ước Linh vây giết Thú Hoàng còn lại, nếu không đối phó được Hung Hoàng, vậy thì bắt nạt một chút Thú Hoàng không có huyết mạch Đại Hung che chở. Mà mục tiêu đầu tiên của hắn chính là Tử Vong Thiên Kỵ Sĩ!
Đối phương trong đại chiến có biểu hiện bình thường không có gì lạ, thuộc loại trình độ trung bình, nhưng trực giác của lão gia tử cũng cảm nhận được đối phương có chút bất thường.
Với tính cách của hắn, bất kể nhân tố gì không thể khống chế đều phải bóp chết từ trong nôi!
– Không thể để cho ngươi sống…
Trong lòng lão gia tử có sát ý, chuẩn bị diệt sát!
Nhưng ngay lúc đó, tâm thần Thiên Kỵ Sĩ vừa động giống như đã nhận ra cái gì, cưỡi Vong Linh Chiến Mã, vậy mà không có quay đầu lại rời khỏi chiến trường…
– Cái đó, khí gas trong nhà ta bị rò rỉ, các ngươi đánh trước…
– …
Lão gia tử nhìn một con Thiên Kỵ Sĩ đoạn tuyệt mà đi, không khỏi giật mình tại chỗ.
Cái này là trực tiếp đào binh?
Không chỉ có nhân loại, bên hung thú cũng có chút bối rối.
Hung Hoàng đang chuẩn bị cho sát chiêu cũng đã nhận ra, trong lòng không khỏi tức giận, đây chính là hành động làm tổn hại sĩ khí.
Quả nhiên sau khi Thiên Kỵ Sĩ rời đi, áp lực của những Thú Hoàng còn lại tăng vọt thương thế không ngừng tăng lên.
Ban đầu chúng nó không phải muốn kéo dài cùng phản kháng mà là chiến thuật tính lui lại…
Không thể không nói Thiên Kỵ Sĩ đúng là đã mở ra một khởi đầu tốt…
Chúng nó đối diện lẫn nhau, chuẩn bị rút lui cùng nhau. Sau này dù cho có bị thanh toán, Hung Hoàng còn có thể giết được toàn bộ chúng nó sao?
Đang lúc chúng nó có hành động, tiếng gầm của Hỗn Độn Cự Viên đột nhiên vang lên.
– Ai chạy! Người đó chết!
Đôi mắt hung lệ của nó quét một vòng Thú Hoàng làm cho suy nghĩ muốn rút lui trong nháy mắt mờ nhạt.
Mà hiện tại những Hung Hoàng còn lại từng con mở đôi mắt, đây cũng ý nghĩa sát chiêu của chúng nó đã chuẩn bị hoàn thành.
Chỉ thấy hơn mười đạo hư ảnh Đại Hung vờn quanh trên không, tràn ngập uy thế khủng bố từ cổ xưa giống như nhớ lại thời đại cường thịnh đó!
Rống!
Từng tiếng thú rống khủng bố quanh quẩn, rung chuyển thiên địa!
Ánh mắt của hư ảnh Đại Hung đồng loạt nhìn về phía lão gia tử, trong mắt có sát ý theo bản năng.
Vẻ mặt của lão gia tử bình thản cùng đối diện với chúng. Nếu là mười con Đại Hung ở trạng thái đỉnh thì hắn có thể sẽ kiêng dè, nhưng trước mắt chỉ là hư ảnh mà thôi, thậm chí lực tấn công liên tiếp cũng không có.
– Đây là sát chiêu mà các ngươi thiêu đốt tinh huyết để dựng ra sao?
Đôi mắt hắn híp lại, ngược lại có một chút khó hiểu.
– Cổ Thuấn, ngươi cũng có lúc đãng trí.
Mặt Hỗn Độn Cự Viên mang vẻ suy yếu, sức chiến đấu đã giảm xuống rất nhiều nhưng trong mắt lại vô cùng hưng phấn, quát:
– Bọn chúng…chỉ là môi giới để triệu hoán mà thôi…
-Triệu hoán? Môi giới?
Vẻ mặt lão gia tử ngẩn ra, nhưng sau đó đã nghĩ tới cái gì, trong lòng bỗng chốc trở nên có chút bất an.
Rống!
Trong phút chốc, hơn mười hư ảnh Đại Hung dần biến mất gióng như tờ giấy đang bị đốt cháy, bọn chúng đồng loạt nhìn về phía bầu trời trong mắt có thần phục cùng điên cuồng, mơ hồ trong đó như chờ mong cái gì.