Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 2248
Chương 2248 – Sát chiêu của mười hung thú
Đại chiến hiện tại vẫn đang diễn ra, nhưng khác với đại chiến lúc bắt đầu, hiện tại khí thế của các sinh vật đại Truyền Kỳ đã kém xa lúc đỉnh, thậm chí hơi thở đều trở nên rối loạn.
Thời gian chi nguyệt của lão gia tử đã hơi có vẻ ảm đạm, Ám Vương bày ra màn đêm đã không còn tối đen như trước, uy lực ngọn lửa của Chu Tước có thể ở diện rộng đã giảm xuống không còn chiếu sáng bầu trời đêm.
Băng chuỳ to lớn của Đại Tuyết Vương rách mướp, trên bộ lông màu vàng của con mèo nhỏ nhiễm máu tươi…
Cho dù là mạnh như lão gia tử thì bây giờ cũng có xu hướng lực kiệt.
Mà bốn con Đại Hung khác bị lão gia tử thao túng sớm đã biến mất không thấy, có lẽ là bởi vì chúng nó đã bị đồng loại đánh chết, ngược lại không có xuất hiện thông báo thế giới.
Về phần Ngự Thú Sư Truyền Kỳ của hai nước lớn khác, khác nhau ở chỗ chỉ còn lại một Khế Ước Linh chủ lực nhưng vẫn có chiến ý tràn ngập như cũ, không có gì là lui bước.
Tổn thất của một bên nhân loại vô cùng thảm khốc, giống như đã muốn thua nhưng hung thú bên kia cũng không được tốt hơn.
Tuy rằng cho đến bây giờ chỉ có Lôi Long Hoàng cùng với Huyết Long Hoàng đã ngã xuống, Thú Hoàng còn lại vẫn còn sống, nhưng bất kể là mạnh như Hỗn Độn Cự Viên, hay thần bí như Thiên Kỵ Sĩ, hiển nhiên là đã bị thương tới căn nguyên.
Một phương hung thú đã không có một Thú Hoàng hoàn hảo không tổn hao gì. Lúc này Hỗn Độn Cự Viên thở hổn hển, cánh tay đã gãy không ngừng có máu tươi trào ra,
Trong lòng nó có khiếp sợ cùng tức giận, nhân loại có thể đánh đến một bước này đã vượt qua dự đoán của hung thú.
Ngay từ đầu chúng nó muốn cũng không phải là thắng thảm mà gần như là thắng nghiền áp.
Tuy chiến lực của đôi bên từ bên ngoài nhìn như tương đương, dù sao ba Ngự Thú Sư Truyền Kỳ còn có mười tám con Khế Ước Linh Truyền Kỳ, hơn nữa có bốn con Đại Hung bị kiểm soát, chính là hai mươi hai con Truyền Kỳ tiếp cận hung thú.
Nhưng sức chiến đấu không phải là dùng số lượng để đánh giá, bằng vào sức mạnh của bản thân Hỗn Độn Cự Viên thật ra đã đủ để chống lại mười hai con Truyền Kỳ của Tuyết Quốc và Bất Hủ Vương Quốc, thậm chí còn có thể chiếm được ưu thế.
Chiến lực chủ yếu của nhân loại vẫn là sáu con Truyền Kỳ của lão gia tử, thêm cả mười sáu con sinh vật Truyền Kỳ cộng lại thậm chí cũng không so được với ba con Hung Hoàng. Có thể thấy được thực lực hai bên chênh lệch rất lớn!
Nhưng dù cho chênh lệch lớn như vậy vẫn làm cho bên hung thú bị thương nặng, nguyên nhân chủ yếu ở đây chính là cường giả đứng đầu Lam Tinh!
Sáu con Khế Ước Linh Truyền Kỳ của lão gia tử đã mạnh đến mức biến thái!
Hung Hoàng mỗi lần nghĩ rằng nhìn thấu được thực lực của đối phương nhưng lại luôn có thể đánh vỡ dự đoán của bọn chúng.
Hỗn Độn Cự Viên nhìn nhân loại trước mắt là lão gia tử, lạnh nhạt nói:
– Cổ Thuấn, chỉ làm bị thương mà không giết, cũng không phải là tính cách của ngươi!
Bên hung thú chỉ bỏ mình hai Thú Hoàng không phải là năng lực bảo mệnh của chúng nó mạnh mà là đối phương không cố tình làm!
Cho dù là trong tình thế nguy cấp hiện tại, đối phương vẫn có thể dẫn dắt được thế cục của đại chiến….
Nét mặt lão gia tử bình tĩnh, không có đáp lại mà là đánh giá các hung thú Truyền Kỳ trước mắt, giống như đang so sánh ai bị thương nhẹ, ai thương nặng…
– Ngươi muốn tranh thủ thời gian cho cái người trẻ tuổi kia đúng chứ?
Sắc mặt Cự Viên lạnh lùng nói:
– Trận này kết thúc, chúng ta đã bị thương tới căn nguyên cần rất nhiều thời gian để chữa thương, ngươi muốn để cho người trẻ tuổi kia thừa cơ phát triển?
Thương mười ngón không bằng cắt một ngón, đối phương không phải không biết đạo lý này, nhìn đến thực lực của đối phương e là có thể liều mạng làm rớt một nửa Hung Hoàng. Nhưng đối phương cũng không có làm như vậy, bởi vì Hung Hoàng sống sót vẫn có thể duy trì chiến lực có thể tiếp tục tìm kiếm người sống sót của nhân loại.
Nếu bị chúng nó tìm được di tích của nhân loại thì kết cục chắc chắn không cần nói cũng biết.
Mà Trần Thư cũng không có thời gian để phát triển, sẽ rơi vào trong sự đuổi giết của hung thú, huống chi không có chủng tộc chèo chống hắn sẽ không có tư cách đột phá Truyền Kỳ.
Ý nghĩ Cự Viên chuyển động đã nhìn ra tính toán của đối phương, tiếp tục nói:
– Nhưng ngắn ngủi mấy năm ngươi có cảm thấy được hắn có thể từ một Vương Cấp lên Truyền Kỳ không?
– Hơn nữa quy tắc của thế giới hiện tại đã là không còn xuất hiện Truyền Kỳ, ngươi không phải là không biết nhỉ?
Hỗn Độn Cự Viên không có sốt ruột tấn công, mà là bắt đầu dùng lời nói để kích thích đối phương, muốn khiến cho tư tưởng của đối phương lay chuyển.
– Ngươi đang sợ ta?
Đôi mắt lão gia tử thâm thuý, nhìn từng bước công tâm của Cự Viên, khoé miệng có nụ cười trào phúng.
– Hừ!
Trong mắt Cự Viên một mạt tức giận hiểu được trong lòng về phương diện chiến ý, bản thân ngay cả xách giày cho đối phương cũng không xứng.
Nó cũng không còn múa búa trước cửa Lỗ Ban, trong lòng có sát ý cùng quyết đoán, quát:
– Mọi chuyện cũng sẽ không như suy nghĩ của ngươi mà phát triển như vậy, ngươi thực nghĩ rằng ngươi có thể nắm trong tay tất cả thế gian?!