Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 2232
Chương 2232 – Ta cảm thấy lão gia tử nói đúng…
Với lại Long Miêu mập trước mắt dĩ nhiên là tự mang ba kỹ năng đặc thù, trong đó còn có một kỹ năng chuyên môn, phải biết bốn con Khế Ước Linh trước mắt của Trần Thư, chuyên môn kỹ đều là hệ thống ban thưởng, nhưng con hàng này là tự mang, có thể thấy được tính đặc thù của nó.
– Lại là cấp SS…
Trần Thư xoa xoa cằm, suy nghĩ lại trong lòng của hắn đã có chút hưng phấn.
Hiện tại hắn không thiếu Khế Ước Linh chiến đấu, Tiểu Hoàng phụ trách đối phó Hung Thú cấp thấp, Husky có thể vượt cấp mà chiến, có được lực công kích cực hạn nhất, Thỏ thì tương đối cân đối, chỉ là ba con Khế Ước Linh này, đã đầy đủ chống đỡ các loại đại chiến.
– Con hàng này phối hợp với Tiểu Tinh Linh, một tăng phúc, một suy yếu…
– Hắc hắc… hắc hắc…
Miệng Trần Thư nhếch lên, hình như nghĩ tới tình cảnh gì đó nhịn không được mà bật cười.
– Hắn…
Long Miêu vốn cúi đầu, nhưng vừa nghe thấy tiếng cười của Trần Thư, trong nháy mắt đã cảm thấy rùng mình…
Đây là nhân loại bình thường sao ?
– Không cần sợ… Tình huống bình thường…
Tiểu Tinh Linh vỗ hai cánh bay tới trên đầu của Long Miêu, an ủi:
– Hắn chỉ là có bệnh một chút thôi…
– …
Long Miêu khẽ gật đầu, cũng thở phào nhẹ nhõm, sau đó dường như nghĩ tới điều gì, hai mắt lập tức sáng lên, nói:
– Đại Vương tỷ, nơi này thật sự có cái gì ăn ngon sao ?
– Hả?! Tỷ ?!
Trần Thư vốn dĩ đang mơ tưởng, vừa nghe đến xưng hô này, lập tức tỉnh táo lại, ánh mắt cũng trở nên cổ quái.
-Tiểu Trần, ánh mắt của ngươi là ý gì ?
Tiểu Tinh Linh hai tay ôm ngực, bình tĩnh nói:
– Ta cùng Đại Miêu có chút quan hệ máu mủ không bình thường sao ?
– …
Thần sắc của Trần Thư trì trệ, nhìn Tiểu Tinh Linh trước mắt cùng Long Miêu mập, đại não cũng có chút choáng váng.
Nhưng xét cho cùng dù sao cũng là dị thú, hắn cũng không tiếp tục bận tâm…
Hắn nhíu mày, nói:
– Ngươi thật sự mang người nhà tới đây sao?
– Đại Miêu Vương thật sự rất mạnh.
Tiểu Tinh Linh cho rằng Trần Thư lại ghét bỏ, vội vàng giải thích nói:
– Trước kia hai bọn ta liên thủ, có thể nói là tung hoành toàn thế giới !
– Ngược lại ta tin điều này.
Trần Thư khẽ gật đầu, cả hai đều là Khế Ước Linh tính phụ trợ, lại thêm có vô số tiểu đệ trợ giúp, thật đúng là không có sinh vật nào chọc nổi bọn chúng…
– Nói như vậy, ngươi không chê Đại Miêu?!
Tiểu Tinh Linh thần sắc kinh ngạc, trong nháy mắt tràn ngập vẻ hưng phấn.
– Đương nhiên !
Trần Thư mỉm cười, tiến lên sờ lên bụng mềm của Long Miêu, nói:
– Hiện tại ngươi là Khế Ước Linh của ta, ca ca thương ngươi còn chưa hết nữa là.
– …
Thân thể Long Miêu run lên, lông tóc đều có chút dựng lên, hơi có vẻ hốt hoảng nói:
– Tỷ, ta muốn rời đi…
Nó vốn cho rằng sẽ trải qua cuộc sống ăn sơn hào hải vị, mỗi ngày phụ trách ăn uống ngủ nghỉ là được rồi, hóa ra có gì đó không ổn…
– Ngươi không đi được nữa rồi.
Trần Thư cười hắc hắc, nói:
– Yên tâm, ca ca sẽ bồi dưỡng ngươi thật tốt!
Hắn trực tiếp chạm vào Long Miêu, ngược lại cảm thấy lông mềm mại, thoải mái hơn Tiểu Hoàng nhiều.
Nhưng hành động vừa làm xong, độ phục tùng của Long Miêu dĩ nhiên là tiếp tục hạ xuống…
– Mẹ nó!
Trần Thư vội vàng kéo dài khoảng cách, nhìn vẻ cảnh giác trong mắt Long Miêu, chỉ có thể bất đắc dĩ khôi phục dáng vẻ nghiêm chỉnh.
Bởi vì là Khế Ước Linh mới, bây giờ còn chưa có trạng thái thống nhất với hắn, có điều Trần Thư tin rằng không bao lâu Long Miêu sẽ tin tưởng hắn tuyệt đối.
– Mau ăn chút gì đi, nhìn cái bụng này, nhất định là rất đói…
Trần Thư trợn tròn mắt, ra lệnh cho Thỏ lấy ra đủ loại thức ăn.
Mặc dù là thịt khô, nhưng bởi vì là Đại Lực nấu nướng, hương vị đương nhiên là cấp bậc thượng hạng.
Đôi mắt của Long Miêu mở to mang theo trí tuệ trong nháy mắt trở nên vô cùng phấn khích, bắt đầu nhồi nhét thức ăn…
Đồng thời, sự phục tùng của nó cũng không ngừng tăng lên…
– Con hàng này đúng là cùng đức hạnh với tiểu tinh linh mà…
Trần Thư lắc đầu, hiện tại tin tưởng cả hai có quan hệ máu mủ.
Đồng thời, bốn con Khế Ước Linh khác cũng bắt đầu vây quanh, vui vẻ hòa thuận bắt đầu dùng cơm.
Nhìn cảnh tượng hài hòa trước mắt, trong lòng của Trần Thư cũng có chút vui mừng.
Hắn ngồi dưới đất, dựa vào Long Miêu, đồng thời nhìn phía tinh không sáng chói phía trên, lẩm bẩm:
– Hiện tại ta đã là Vương Cấp Ngự Thú Sư, con Khế Ước Linh thứ năm cũng có…
Hiện tại, hắn đã được xưng tụng là cường giả đỉnh cao của Ngự Thú!
Về phần Truyền Kỳ, đó là cảnh giới không thể đáp ứng…
– Có điều còn đang đại chiến…
Trần Thư xuyên thấu qua tinh mạc, thấy được vô số người bình thường cư trú, ngay lập tức trở về hiện thực, nghĩ đến tình cảnh nhân loại gặp phải.
Trong lúc nhất thời, sự hưng phấn của hắn đều tiêu tán không ít.
– Hiện tại không phải là thời điểm vui vẻ…
Hắn nhìn năm con Khế Ước Linh vui vẻ ở chung, ngược lại không quấy rầy, mà là một thân một mình thuấn di rời đi.
Là người thừa kế của di tích, hắn đương nhiên có thể thuấn di tự do trong di tích, cũng có thể nhìn thấy toàn bộ toàn cảnh di tích.