Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 2223
Chương 2223 – Cảnh giới thật sự của lão gia tử!
Ánh mắt Cự Viên chớp động, nói:
– Đã quên chuyện Tử Nguyệt Đại Hung rồi sao? Lỡ như đây là mưu kế của lão, nhân cơ hội ám sát Hỏa Hoàng và Ma Đằng thì sao?
– Vậy thì để lại hai ba Hung Hoàng bảo hộ, Hung Hoàng còn lại tiến hành vây giết…
– Nếu lão cố ý muốn phân tán chúng ta, lần lượt đánh tan thì sao?
…
Lời nói của Cự Viên lập tức làm cho những Hung Hoàng còn lại im lặng, sao có thể không tập hợp với nhau?
Trận chiến này còn chưa bắt đầu, lại có nhiều vấn đề như vậy, thật sự làm cho đám Hung Hoàng nhức đầu…
Từ khi biết được toàn bộ quá trình đại chiến, Hỗn Độn Cự Viên vô cùng kiêng kỵ lão gia tử.
Mặc dù đối phương không thực sự ra tay, nhưng hung thú nhất tộc lại giống như khôi lỗi, từ đầu đến cuối bị lão dắt mũi.
Một lát sau, Hỗn Độn Cự Viên vẻ mặt khó hiểu, ong ong nói:
– Chúng ta hợp lực, trước tiên trợ giúp Hỏa Hoàng và Ma Đằng áp chế huyết mạch đại hung!
– Cứ để nhân loại rút lui vậy sao?
– Chỉ có thể như vậy!
Ánh mắt Cự Viên khẽ động, nói:
– Nếu chúng ta bỏ lại Hỏa Hoàng và Ma Đằng, một mình đi tới, nhất định sẽ bị lừa!
Tâm tư của nó lưu chuyển, nếu đối phương thật sự có tâm, hoàn toàn có thể sơ tán trước khi Ngự Thú Sư nhân loại rút lui, cũng chính là trước khi Trần Thư ném bom hạt nhân, không cần phải đợi đến bây giờ.
Hiện tại nhân loại rút lui, giống như một cái mồi nhử…
– Lúc đầu chúng ta kiên quyết phải nuốt chửng bọn chúng, hiện tại bị động như vậy…
Thiên Thố bĩu môi, trong mắt có chút khó chịu.
– Thiên Thố, buông bỏ ân oán trước kia đi! Bây giờ chúng ta là một!
Hỗn Độn Cự Viên nhìn thẳng vào nó, trong mắt có ý cảnh cáo, nói:
– Đừng quên, địch nhân của chúng ta không chỉ là nhân loại, còn có đại hung trong cấm vụ, một khi xuất thế, ngươi cảm thấy, bọn chúng sẽ bỏ qua cho chúng ta sao?
Thiên Thố vừa nghe lời này, lập tức im lặng.
– Bắt đầu đi!
Cự Viên nhìn đám Thú Hoàng, nói:
– Các ngươi cũng phải xuất lực, hỗ trợ áp chế huyết mạch hỗn loạn của chúng nó!
Nhất thời, đông đảo Thú Hoàng đều ở lại Long Uyên, không dám hành động mạo hiểm.
…
– Không bị lừa sao?
Lúc này, lão gia tử từ Thánh Ngự Đảo trở về, trở lại đại lục, trong mắt có chút ngoài ý muốn.
– Xem ra ngủ say ngàn năm, không làm các ngươi mất đi đầu óc.
Lão lắc đầu, cũng không chủ động xuất kích, để cho Ám Vương bày ra kết giới xung quanh đại lục, tiếp tục yên lặng chờ đợi.
Giờ phút này, chiến lực đỉnh cao của song phương vẫn đang khắc chế lẫn nhau.
Mà trên Thần Châu đại lục, nhân loại tiến hành rút lui một cách trật tự, không có bất kỳ hỗn loạn nào.
Thời gian ngày thứ ba,
Ninh Bất Phàm trở lại đại lục.
– Hai vị Truyền Kỳ cần phải dặn dò chút chuyện, có điều bọn họ sẽ tới trước khi đại chiến mở ra.
– Được!
Lão gia tử gật đầu, cũng không ngoài ý muốn.
Một khi đại chiến mở ra, bất kỳ kẻ nào cũng đều có thể ngã xuống, hai vị Truyền Kỳ khác tất nhiên cũng phải chuẩn bị sẵn sàng.
Ninh Bất Phàm vẻ mặt lo lắng, nói:
– Lão gia tử, ngài có nắm chắc không?
…
Lão gia tử không mở miệng, duy trì im lặng thật lâu.
Thập đại Hung Hoàng thực lực khủng bố, hơn mười ba truyền kỳ Thú Hoàng liên thủ tiến công, thật sự quá mức khủng bố.
Nếu thật sự có thể nắm chắc tuyệt đối, lão gia tử đã sớm chủ động xuất kích rồi…
Ninh Bất Phàm thấy lão gia tử trầm mặc, cũng hiểu được, trong lòng lập tức nặng nề.
– Trận chiến này, không đến cuối cùng, không nói trước được.
Lão gia tử vẻ mặt bình tĩnh, nói:
– Hơn nữa cho dù thắng, cũng không đại biểu cho thắng lợi cuối cùng…
…
Trong lòng Ninh Bất Phàm trầm xuống, không khỏi nghĩ đến đại hung bị cấm vụ vây khốn.
Chỉ riêng hung thú thời đại mới, cũng đã đủ khiến nhân loại khó khăn.
Một khi đại hung cổ đại xuất thế, chỉ sợ nhân loại sẽ không còn một chút không gian sinh tồn…
Mặc dù thực lực nhân loại không ngừng tăng lên, nhưng vẫn giống như thuyền nhỏ, lênh đênh trên sóng biển, lúc nào cũng đều có thể lật úp…
– Có thể thật sự thắng lợi hay không, còn phải dựa vào thế hệ của đám Trần Thư, chuyện ta có thể làm, chính là dốc toàn lực, vì bọn họ, trải một con đường thông thiên…
Ánh mắt lão gia tử nhìn về Tinh Không Di Tích, trong lòng có chút vui mừng, nói:
– Hy vọng lão phu có thể thấy được, ngày nhân loại chân chính thắng lợi…
…
Khóe mắt Ninh Bất Phàm có chút chua xót.
Trấn thủ Long Uyên ngàn năm, lão gia tử được xưng là đệ nhất cường giả Lam Tinh, cũng sẽ ngã xuống sao?
Lúc này, trong lòng hắn trở nên kiên định, nói:
– Lão gia tử, đưa ta huyết dịch kia đi!
– Ngươi xác định muốn làm như vậy?
Lão gia tử nhìn về phía hắn, nói:
– Một khi sử dụng, Khế Ước Linh của ngươi sẽ bị phế đi, không còn cơ hội thăng cấp Truyền Kỳ nữa.
– Ngài cũng đã nói, Trần Thư bọn họ, mới là hy vọng tương lai.
Ninh Bất Phàm cười nhạt, nói:
– Ta là hiệu trưởng của Hoa Hạ học phủ, nguyện làm người mở đường…
…
Lão gia tử thở dài, đồng thời tay phải vung ra, huyết dịch thần bí xuất hiện.
– Chưa đến thời điểm mấu chốt, ngươi không cần ra tay!
Lão gia tử nhíu mày, nói:
– Ngươi có hy vọng tấn thăng Truyền Kỳ, tuyệt đối không được làm càn, hiện tại còn chưa phải là sân khấu của ngươi.