Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 2219
Chương 2219 – Thập đại Hung Hoàng ngủ say…
Nhưng lúc này, bên ngoài cấm khu, lại tụ tập nhiều Truyền Kỳ sinh vật, chính là các đại Thú Hoàng đã biến mất.
Chúng nó nhìn nhau, nhỏ giọng thảo luận, không tiến vào cấm khu trước mắt.
– Các ngươi, bại rồi?
Lúc này, một hắc sắc Tinh Linh từ trong cấm khu xuất hiện, nhìn thẳng các đại Thú Hoàng.
Mặc dù không phát ra bất kỳ khí tức nào, thậm chí không giống sinh vật, nhưng làm cho đám Thú Hoàng lập tức im lặng, mơ hồ có chút sợ hãi.
Hồn Long Hoàng thở dài, nói:
– Có một tiểu quỷ nhân loại, quá mức nghịch thiên. Trực tiếp thay đổi chiến cuộc…
– Nói một chút đi…
Hắc sắc Tinh Linh ở trong cấm khu một thời gian dài, không rõ cụ thể tình hình chiến tranh.
Hồn Long Hoàng tiến về phía trước, mượn linh hồn truyền tống, kể lại toàn bộ sự kiện xuất hiện trong chiến tranh.
Một lúc lâu sau,
– Chỉ có như vậy mà thất bại…
Hắc sắc Tinh Linh nhắm hai mắt lại, khó lòng tin được.
So sánh thực lực song phương, ít nhất kém gấp mười lần, nhưng lại bị nhân loại từng bước xoay chuyển, ép vào thế bất lợi, cuối cùng rơi vào kết cục như vậy…
– Thực lực của lão quỷ kia, bọn ta không đối phó được…
Sa Hoàng nhìn cấm khu phía trước, nói:
– Để Hung Hoàng ra tay đi…
– Chỉ có thể như vậy.
Hắc sắc Tinh Linh thở dài, xoay người trở lại bên trong cấm khu, đồng thời nói:
– Các ngươi trở về trước đi, để cho hung thú nhanh chóng rút lui, không được để khí vận nhân loại tăng lên nữa!
Các đại Thú Hoàng gật đầu, xoay người rời khỏi Long Uyên.
Chiến trường cấp thấp hiện giờ, bọn chúng đã thua, muốn đánh tan nhân loại, chỉ có thể cưỡng ép mở ra Truyền Kỳ đại chiến…
Vốn tưởng rằng nhất định sẽ thắng, kết quả không đến nửa ngày, thế cục lập tức nghịch chuyển, ngoài dự liệu của bất kỳ kẻ nào.
– Hung Hoàng…
Trong nháy mắt, thanh âm lo lắng của Ám Dạ Tinh Linh quanh quẩn bên trong thiên địa.
Nó phát giác được Long Uyên anh linh thức tỉnh, trong lòng kinh hãi, nhưng tin tưởng đám Thú Hoàng có thể xử lý tốt, vì vậy mới cố nhịn, không đánh thức Hung Hoàng ngủ say.
Nhưng hiện tại, có vẻ như nó đã đưa ra một quyết định sai lầm…
Thời gian trôi qua,
Âm thanh của nó liên tục, nhịp điệu kỳ lạ, vang vọng khắp nơi.
Trong cấm khu, một tòa cổ lão hắc sắc đại sơn, sừng sững bên trong thiên địa, phảng phất tồn tại ngàn năm…
Ngay khi thanh âm không ngừng truyền đến, hắc sắc đại sơn đột nhiên run lên, đôi mắt to lớn mở ra, ‘Đại Sơn’ chậm rãi đứng lên.
Là một hắc sắc Cự Viên!
Khuôn mặt của nó lạnh lùng, tản ra khí tức hung tàn vô tận, dường như không cùng đẳng cấp với đám Thú Hoàng bên ngoài.
– Khí tức mạnh thật!
Ánh mắt có chút mê man của nó lập tức thanh tỉnh, nhìn về phía chân trời đằng xa, giống như xuyên thấu không gian, trực tiếp nhìn thấy Thần Châu đại lục trên Lam Tinh…
Chỉ thấy bầu trời đại lục, một lão nhân vẻ mặt bình tĩnh, dường như cũng nhận ra khí tức của nó, lẳng lặng đối mắt nhìn nhau.
– Vậy mà bại! Thật sự là một đám phế vật!
Hai mắt Cự Viên có chút nghiêm trọng.
Mặc dù đang ở không gian khác nhau, nhưng nó vẫn cảm nhận được thực lực khủng bố của đối phương!
Trong tầm nhìn của nó, lão nhân giống như trăng sáng, dùng sức mạnh chiếu sáng toàn bộ hắc ám trên Lam Tinh.
Vốn tưởng có thể dựa vào thắng lợi của chiến trường cấp thấp, làm suy yếu thực lực của đối phương, cuối cùng bọn chúng ra tay, truy sát toàn bộ!
Nhưng hiện tại, có vẻ như, bọn nó là bên thất bại.
– Hoàng…
Hắc sắc Tinh Linh đi tới bên cạnh Cự Viên, trong mắt có vẻ sợ hãi, thậm chí không dám đối diện với nó.
Oanh!
Ánh mắt Cự Viên khẽ động, vươn ra cự chưởng, lập tức nắm chặt trong tay:
Tinh Linh dường như đã biết vận mệnh của mình, không có bất kỳ chống cự không cần thiết nào.
Cự Viên một ngụm, nhét vào trong miệng, thậm chí không nhai, trực tiếp nuốt vào trong bụng.
Nó nhắm hai mắt, yên lặng tiêu hóa trí nhớ của Ám Dạ Tinh Linh, lập tức hiểu được thế cục hiện tại, cùng với các sự kiện lớn.
– Thì ra là bị một tên tiểu quỷ nhân loại lật bàn!
Cự Viên đột nhiên mở hai mắt, trong mắt xuất hiện thân ảnh Trần Thư, lẩm bẩm nói:
– Nhất định phải tìm cơ hội giết hắn!
Lúc này, ánh mắt của nó nhìn về bốn phía cấm khu, mở miệng to như chậu máu, phát ra một tiếng gầm thét kinh thiên động địa.
– Các vị hảo hữu, nên tỉnh rồi…
Trong phút chốc, cấm khu vốn dĩ yên bình, phảng phất giống như sống lại…
Có sinh vật khủng bố từ dưới đất chui lên, giống như dê, cũng có con rết màu tím đến từ bầu trời, trên lưng xuất hiện sáu cánh…
Sinh vật cổ xưa ngủ say ngàn năm đã tỉnh lại. Khí thế khủng bố, không một Thú Hoàng ngoại giới nào, có thể so sánh được.
Cuối cùng, tám sinh vật khủng bố tụ tập trong cấm khu, khí tức cường hãn làm cho toàn bộ Long Uyên chấn động.
– Hỏa Hoàng và Ma Đằng không tỉnh sao?
Hắc sắc Cự Viên nhìn quanh một vòng, thanh âm ù ù hỏi.
Lục Sí Rết lượn vòng trên bầu trời, nói:
– Năm đó bọn họ hấp thu huyết mạch xung đột, không dễ hấp thu…
– Hơn một ngàn năm, còn chưa tiêu hóa sao?
Một con thỏ trắng nhỏ đùa cợt nói:
– Hấp thu không được thì đừng khoe khoang, quả thực lãng phí huyết mạch đại hung, không bằng cho những hung thú khác, không chừng còn có thể bồi dưỡng ra một hai con Thú Hoàng.