Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 2217
Chương 2217 – Nó chính là ta, ta chính là nó (2)
Lão gia tử không nói thêm gì nữa, ngược lại trấn an nói:
– Tình hình không tồi tệ như vậy, di chuyển thường dân chỉ là để đề phòng.
– Vấn đề là, thường dân của các tỉnh còn lại làm sao bây giờ ?
Tinh Không Di Tích của Trần Thư mặc dù giống như một tiểu vương quốc, nhưng cũng không có cách nào chứa được tất cả mọi người trong nước.
– Bọn họ không cần lo lắng, trong nước còn có bốn Di Tích, có thể sử dụng làm nơi lánh nạn.
– Còn có sao ?!
Trần Thư thần sắc kinh ngạc, tiếp tục hỏi:
– Ngươi đã sớm lên kế hoạch rút lui xong cả rồi ?!
– Nếu không phải thì sao ?
Lão gia tử quay đầu nhìn về phía Trần Thư, khóe môi nở một nụ cười nhạt.
– Vậy ngươi còn muốn nó giống như một trận chiến sinh tử…
Trần Thư lẩm bẩm thì ra tất cả mọi người đều có một cách nghĩ đúng không ?
– Nếu như ta không nói như vậy, chỉ sợ đại chiến vừa mới bắt đầu, tiểu tử ngươi sẽ lập tức chạy trốn, đến lúc đó những người còn lại cũng sẽ mất đi tinh thần chiến đấu, còn đánh cái cái gì nữa ?
– …
Khóe miệng Trần Thư giật giật một cái, ta có sợ chết như thế sao ?
– Vậy ngươi để cho bọn ta đại chiến là vì cái gì ? Làm hại Ngự Thú Sư thương vong nặng như vậy…
Hắn nghĩ tới Ngự Thú Sư ngã xuống trong trận đại chiến, trong lòng lại lần nữa đau buồn, trực tiếp chất vấn Lão gia tử.
– Tiểu tử ngươi, còn cho rằng ta làm hại nhân loại sao…
.
Lão gia tử liếc mắt nhìn hắn, hỏi ngược lại:
– Hiện tại sức mạnh của nhân loại trở nên yếu đi sao ?
– …
Trần Thư theo bản năng muốn trả lời, nhưng ngay lập tức sững sờ, cứ thế trầm mặc.
Mặc dù Ngự Thú Sư thế hệ đi trước thương vong nặng nề, nhưng thế hệ trẻ tuổi lại không tổn thất gì.
Hơn nữa bởi vì Long Uyên Anh Linh, cùng sự tôi luyện của chiến tranh, thế hệ này của bọn họ đã hoàn toàn trưởng thành lên.
Bề ngoài, sức mạnh của nhân loại yếu đi, nhưng thực ra tiềm lực đã trở nên lớn hơn,
Tin rằng không bao lâu nữa, thực lực của nhân loại chắc chắn sẽ vượt qua quá khứ, đạt tới đỉnh cao mới!
– Dục hỏa mới có thể trùng sinh !
Lão gia tử nhìn phía chân trời, lẩm bẩm nói:
– Trừ cái đó ra, kỳ thực còn có một lý do quan trọng nữa !
– Cái gì ?
– Ngươi không cảm thấy thực lực của lão phu mạnh lên sao ?
– Hả ?
Trần Thư hơi ngạc nhiên, ngay sau đó lập tức gật đầu.
Lúc trước hắn đã từng cảm thấy như vậy, chỉ là vẫn luôn không có cơ hội dò hỏi.
– Biết vì sao lão phu có thể kiên trì bảo vệ Hoa Quốc nghìn năm không ?
– Bởi vì ngươi có tình yêu lớn mạnh ?
– Cái này… cũng không sai…
Lão gia tử gật đầu cười, nói tiếp:
– Kỳ thật còn có một nguyên nhân khác, ngay từ ngàn năm trước, lão phu đã hòa thành một thể với khí vận của Thần Châu Đại Lục.
– Thần Châu Đại Lục ?
– Tên của Đại Lục này hàng ngàn năm trước.
– Hiểu rồi !
Trần Thư nhẹ gật đầu, nói tiếp:
– Ngươi vừa nói bản thân và khí vận của Đại Lục hòa làm một thể, là có ý gì ?
– Hưng vong của Thần Châu, sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến thực lực của ta thậm chí sinh mệnh !
Lão gia tử nhìn về Đại Lục bên dưới, nói:
– Nói một cách khác, nó chính là ta, ta chính là nó !
…
Trần Thư giật mình, rối rắm trong lòng dần được hóa giải.
– Hiện tại trải qua trận đại chiến này, Thần Châu khí vận đã tăng lên một đỉnh phong mới, thực lực của lão phu cũng vì vậy mà tiến thêm một bước!
Lão gia tử mở miệng nói:
– Chỉ có vậy, ta mới nắm chắc phần thắng trong trận đại chiến truyền kỳ này!
…
Trần Thư bừng tỉnh giác ngộ, hiểu được ý nghĩa của trận đại chiến này.
Nếu không chiến mà chạy, mặc dù có thể tạm thời bảo toàn tính mạng, nhưng Thần Châu khí vận sẽ tụt xuống đáy vực, thực lực của lão gia tử cũng sẽ không bằng đỉnh phong.
Mà dưới sự truy lùng của hung thú, sớm muộn gì cũng sẽ tìm được nhân loại, đến lúc đó ai sẽ ngăn cản Thú Hoàng?
– Đám hung thú liều mạng muốn thắng trận chiến này, có lẽ cũng muốn nhân cơ hội, làm suy yếu thực lực của lão phu.
Lão gia tử quay đầu nhìn Trần Thư, cười nói:
– Có điều, nhờ ngươi, cuối cùng ván cược này, lão phu thắng!
Nếu không có siêu cấp đạn pháo của Trần Thư, lão gia tử sẽ trực tiếp mở ra Truyền Kỳ đại chiến, nếu không, nhân loại vẫn sẽ liên tiếp bại bại lui, thực lực của lão cũng bị ảnh hưởng.
– Vậy sao…
Trần Thư gật đầu, xem như đã hiểu.
– Được rồi, những chuyện còn lại, sau này ngươi sẽ biết.
Lão gia tử nhìn Trần Thư thật sâu, nói:
– Mặt khác, lần này công lao của ngươi rất lớn, hao phí không ít tài nguyên, cho ngươi một phần thưởng lớn, có muốn không?
– Phần thưởng gì?
Vẻ mặt Trần Thư biến đổi, vừa nghe lời này, trong nháy mắt, một chút cũng không mệt mỏi.
– Toàn bộ chiến lợi phẩm trên chiến trường, cùng với chín mươi phần trăm tài nguyên chính thức, đều cho ngươi, có được không ?
– Mẹ kiếp, thật hay giả vậy?
Trần Thư lập tức mở to hai mắt, tim đập thình thịch.
Trước mắt hắn, dường như xuất hiện từng thỏi vàng ròng chồng chất thành núi, tản ra một cỗ khí tức mê muội…
Lão gia tử mỉm cười, nói:
– Có điều Tinh Không Di Tích của ngươi, có thể buông xuống không?
– Có thể! Tuyệt vời!