Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 2203
Chương 2203 – Mèo thần vô địch
– Nếu có thể sớm bóp chết hắn thì tốt rồi…
Hồn Long Hoàng thở dài, nghĩ tới lần đầu t mình cùng Trần Thưgặp mặ.
– Ai có thể đoán được tương lai?
Kim Long hoàng lắc đầu, nhưng không có bất kỳ cảm giác hối hận.
Muốn giết chết Trần Thư, trừ khi đối phương là Bạch Ngân thậm chí Hắc Thiết cấp đích mà ra tay.
Nhưng với tư cách là Thú Hoàng cấp bậc truyền kỳ, lúc ấy làm sao sẽ chú ý đến tiểu lâu la như vậy chứ…
– Vô dụng.
Sa Hoàng lạnh lùng, lẩm bẩm:
– Khiến chiến trường đẫm máu thêm đi, nhân loại không thể ngăn cản được!
Giờ phút này, đại chiến vẫn đang tiếp tục.
Chung cực dược tề của Trần Thư cuối cùng cũng đã xong, để cho Khế Ước Linh trực tiếp dùng bạo tẩu dược tề bình thường, không lâm vào trạng thái suy yếu.
Cái giá của Chung cực dược tề dược tề quá lớn, cũng chỉ có thể ở thời gian đầu của trận chiến đấu dùng thử một chút.
Nhưng một lọ Chung cực dược tề, giết hơn hai mươi sinh vật đỉnh phong.
Thời gian một ngày dần dần đi qua.
Song phong vẫn đang sinh tử kịch chiến.
Ban đêm Thú Hoàng lại phái ra toàn bộ Bạch Ngân Hung Thú, điên cuồng tiến đến, quả thực giống như một đám chiến xa tự bạo!
Trong lúc nhất thời, chiến tranh đẫm máu lại lần nữa dâng lên một tầng nữa!
Hung thú một phương chiến thuật đơn giản mà thô bạo, chính là lấy mạng đổi mạng!
Hôm nay tất cả cấm khu lớn đã dùng toàn bộ chiến lực, nhất định phải hủy diệt nhân loại, thậm chí đã chuẩn bị trước việc hao tổn hơn phân nửa binh lực.
Thú Hoàng hội tụ, ngoại trừ phòng bị lão gia tử, một nguyên nhân khác chính là dùng huyết mạch ngăn chặn hung thú dám phản kháng, khiến chúng nó cam tâm tình nguyện chịu chết.
– Thật sự là giết không hết…
Lúc này, Trần Thư hướng ánh mắt nhìn Hoa Quốc đại lục sau lưng, nói:
– Lão gia tử, có thể hành động rồi…
Nếu dựa theo tình huống hôm nay phát triển, tối đa một tháng, dù cho nhân loại có mười Ngự Thú Sư, phòng tuyến cũng sẽ tan tác theo.
Cho dù nhân loại sĩ khí ngút trời, nhưng lúc nãy đành lấy mạng đổi mạng, bọn hắn thật đúng là không tìm thấy phương pháp nào hợp lý.
Lúc này đây, hung thú thật sự dùng toàn bộ chiến lực, hoàn toàn điên cuồng rồi!
– Tương đối rồi…
Lão gia tử đứng thẳng, ánh mắt nhìn qua chiến trường, nhìn chăm chăm về một phía!
Là Thú hoàng duy nhất đến từ Sào Huyệt Ác Ma!
– Tiểu Tích Dịch rời đi, có thể xuất thủ! Đi đi, giải quyết sớm chút…
Lão gia tử đôi mắt thâm thúy, sờ con mèo nhỏ trên vai.
Đồng thời, Khế Ước Linh linh hồn từ trong thân thể lão cũng rời ra, sáp nhập vào trong con mèo nhỏ.
Hai truyền kỳ Khế Ước Linh hợp làm một, cho dù không có bất kỳ khí tức gì, nhưng trong cơ thể đã đầy lực thiên diệt địa.
– Meow~~~
Mèo vàng nhỏ kêu một tiếng, lập tức hóa thành một đạo lưu quang, lặng yên không một tiếng động đi về phía Hoa Quốc đại lục…
Mà ở phía trên Hải Vực có tất cả các đại Thú Hoàng.
– Hả? Cẩn thận một chút!
Hai mắt Sa Hoàng tràn ngập hào quang, ánh mắt đồng thời xuyên qua chiến trường, thấy được Thần Châu Hoa Quốc đại lục.
Lúc này, trung tâm Hoa Quốc đại lục, trong đó dâng lên màn lớn màu đen, chính là kết giới của Ám Vương, ngăn trở tất cả đại Thú Hoàng nhìn lén.
– Hắn muốn xuất thủ ư?
Thú Hoàng cảnh giác, nếu nhân loại thua, đối phương có khả năng sẽ ra tay trước một bước.
Trong lúc nhất thời, mười con Thú Hoàng đều trận địa sẵn sàng đón quân địch, chuẩn bị nghênh đón đại chiến!
Mà lúc này, lão gia tử về phòng chỉ huy, nhàn nhã Địa phẩm trứ trà, yên lặng đợi cái gì đó…
…
Liên Minh Tự Do, Sào Huyệt Ác Ma, trên không đen như mực, đang giắt một vòng Tử Nguyệt yêu dị.
Nếu nhìn kỹ phía dưới, vẫn có thể chứng kiến Tử Nguyệt có một chỗ trống màu đen, ở trên tràn ngập nhiệt độ caok inh khủng .
Chính là Tử nguyệt đại hung bị Lão Kiều đánh trọng thương.
Vốn thương thế của nó đã sắp khép lại, nhưng bởi vì lần trước cùng Long Tích đại chiến, dẫn đến vết thương cũ tái phát, mãi không thể khôi phục lại trạng thái đỉnh phong.
Nhưng hôm nay Long Tích đã rời đi, cơ hội của nó đã đến!
Rất nhanh, sáng sớm.
Tử Nguyệt bắt đầu rơi xuống phía dưới, thần trí điên cuồng cũng đã hồi phục xong.
– Loài bò sát chết tiệt, vậy mà lại khiến cho thương thế của bổn hoàng mãi không thể khôi phục…
Trong lòng Tử Nguyệt lẩm bẩm nói:
– Nhưng hiện tại, ngươi dám chủ động rời khỏi sào huyệt, đã thế chớ có trách ta.
Nó nhìn xuống đại địa mênh mông phía dưới, chuẩn bị điên cuồng thôn phệ, sớm khôi phục thương thế của mình.
Nhưng ngay lúc nó đang muốn khởi hành chi tế, xa xa truyền đến khí tức khó hiểu, khiến nó tâm thần bất an.
– Ừ? Ai? !
Tử Nguyệt lập tức ngừng lại, hào quang hừng hực, không thể nhìn thẳng đích mặt trời!
– Meow——
Giờ phút này, một con mèo vàng nhỏ trông rất vỗ hại, dễ dàng đẩy lĩnh vực ra, đi tới trước mặt Tử Nguyệt.
Song phương đối mặt, thời gian dường như đình trệ!
– Lão gia tử vậy mà để cho ta tới giết bánh trung thu?
Con mèo nhỏ ánh mắt ôn hòa liếm liếm bờ môi, dĩ nhiên đã muốn ăn…
– Muốn chết!
Tử Nguyệt Đại Hung đích tâm thần tức giận, lập tức ra tay, ánh sáng tím lan tràn mấy vạn mét, một cỗ khí thế kinh khủng lập tức tràn ra!
– Bay cao như vậy làm gì? Nằm xuống cho Miêu gia!