Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 2030
Chương 2030 – Vậy ta lập tức đánh chết ngươi
Vào đúng lúc này, một giọng nói vang lên từ trong đám người, nói tiếp:
– Ban thưởng cái gì cũng không quan trọng, cái bọn ta quan tâm là cảm giác được vinh dự ở trong lòng! Dù không có ban thưởng, bọn ta cũng nguyện ý đứng ra!
– Hửm?
Mọi người lại lần nữa an tĩnh, đồng loạt nhìn về người nọ, ánh mắt vô cùng kỳ quái,
Lại là tội phạm Nam Giang!
Nhưng mà, đây là lời thoại của ngươi sao?
Lúc này, cơ thể của lão gia tử chấn động, thậm chí nhịn không được mà ngửa người ra sau,
Nếu là những người khác, trong lòng hắn sẽ tràn ngập vui mừng, dù sao bây giờ rất ít người không đầu cơ trục lợi!
Nhưng Trần Thư hiểu, chỉ có thể khiến hắn cảm thấy hơi kinh hãi…
– Gì vậy? Sao lại nhìn ta?
Trần Thư thấy mọi người yên lặng, vẻ mặt vô tội nói.
– Không có gì…
Lão gia tử khoát tay, nói:
– Nhưng nói đi nói lại, cũng vẫn phải ban thưởng.
– Nhu cầu của mọi người khác nhau, nhưng ta cũng không có nhiều chủng loại bảo vậy, nên thống nhất ban thưởng một cái đi.
Dứt lời, hắn vung tay lên, một đạo bào màu đen lướt qua, sau đó trên mặt đất xuất hiện một cái bình nhỏ, trong đó chứa những giọt huyết dịch.
Ánh mắt mọi người nhìn qua, có kích động, cũng có người không hiểu,
– Nó có tác dụng với cổ huyết, còn tăng cường thuộc tính Khế Ước Linh của các ngươi!
Lão gia tử ho nhẹ một tiếng, nói:
– Dĩ nhiên, bọn chúng cũng có phẩm cấp, có phù hợp với Ngự Thú Sư Vương cấp, cũng thích hợp với Ngự Thú Sư hoàng kim, hiệu quả cũng có khác nhau, nhưng yếu nhất có thể tăng thuộc tính khoảng hai phần trăm!
Vừa nghe lời này, ánh mắt của mọi người đều sáng lên, ánh mắt vô cùng kích động.
Gia tăng thuộc tính cho Khế Ước Linh, cũng không ai ngại nhiều…
– Ninh Bất Phàm, Cố Lan…
Lão gia tử mở Hủy Diệt Bảng, bắt đầu gọi tên theo thứ tự.
Về phần cường giả Ngụy Truyền Kỳ, tất nhiên sẽ không tham gia, có thể là có phần thưởng riêng cho hắn ta, bảo vật bình thường cũng không thể có tác dụng với hắn ta.
Rất nhanh, mỗi người đều có phần thưởng của riêng mình, cẩn thận cất đi.
Trần Thư xem như là đệ nhất Song Bảng, cũng có được bốn giọt cổ huyết, hơn nữa đều là phẩm cấp cao nhất.
– Được rồi, đại hội lần này, kết thúc ở đây đi.
Lão gia tử ho nhẹ một tiếng, nói:
– Ngoài ra, sắp tới phía chính phủ cũng sẽ bắt đầu ra tay với dị không gian hải vực, các vị có thể chuẩn bị một chút!
– Thật sao?!
Mọi người đều chấn động, trong mắt vô cùng hưng phấn, mặc dù đợt đi săn lần trước khiến thương vong không nhỏ, nhưng dù sao thứ thu hoạch được cũng hoàn toàn đáng giá.
Nếu còn hành động đi săn nữa, e rằng mọi người đều đổ xô đi,
Cho dù không có phần thưởng của lão gia tử, bọn họ cũng có được không ít thứ từ thi thể Quân Vương, đây chính là bảo vật giá trị liên thành.
– Đến lúc đó phía chính phủ sẽ ưu tiên cho các vị Linh Độc Kê Thang.
Lão gia tử mỉm cười đáp.
Bây giờ Linh Độc Kê Thang của Đại Lực đã bị chính phủ quản chế, cả nước chỉ có lão gia tử và Trần Thư mới có thể lấy được, những người khác Đại Lực sẽ không cho.
– Lão gia tử, vậy bọn ta đi trước.
Mọi người hưng phấn ôm quyền, lục tục rời khỏi Long Uyên Thành…
Cuối cùng, trên quảng trường chỉ có những nhân vật trọng yếu ở lại Long Uyên Thành như đám người Ninh Bất Phàm, hiển nhiên là còn phải bàn giao những việc khác.
Lão gia tử nhíu mày, nói:
– Trần Bì? Tiểu tử ngươi còn chưa đi?
Hắn ta nhớ bản thân không bảo tên này ở lại đây mà…
– Lão gia tử, chuyện ban thưởng đó…
Trần Thư chà xát tay, ánh mắt lộ ra chút tham lam.
– Ban thưởng? Không phải cũng đã ban thưởng cho tiểu tử ngươi rồi sao?
Lão gia tử có chút không hiểu, bình sứ hồi nãy đâu?
– Cái đó là phần thưởng của việc săn thú…
Trần Thư gãi đầu một cái, nói:
– Còn thù lao vừa nãy ta làm diễn viên nữa chứ?
– Diễn viên?
– Thì phối hợp diễn với ngài, trấn an mọi người đó…
– ???
Lão gia tử nhìn sang, ánh mắt có chút kì dị,
Hắn ta cũng biết, tên này hiểu chuyện sẽ khiến người ta sợ hãi mà…
Trần Thư hùng hồn nói:
– Nếu ngài không cho, ta sẽ thông báo với cả nước, nói ngài cố ý bảo ta làm trò, trấn an mọi người đang bất mãn!
Lão gia tử nghe vậy, khóe miệng nở nụ cười, ôn hòa nói:
– Vậy ta sẽ đánh chết ngươi.
– …
Vẻ mặt của Trần Thư trong nháy mắt khựng lại, mặc dù lão gia tử nói tương đối đơn giản, nhưng hắn cảm thấy lạnh cả sống lưng…
Không biết có làm thật không…
– Ta chỉ đếm đến ba, nếu không rời đi, sẽ bắt đầu từ con thỏ kia của ngươi!
Lão gia tử vẫn đang người, nhưng khí thế trên người lại toát ra vô cùng khủng bố,
Đám người Ninh Bất Phàm ở bên cạnh cũng lộ vẻ sợ hãi, không dám nhiều lời, chỉ có thể không ngừng nháy mắt với Trần Thư.
– Chi chi chi —
Con ngươi của thỏ co rúc lại, lông trên người trong nháy mắt đều dựng cả lên, ánh mắt vô cùng sợ hãi.
– …
Trần Thư nuốt nước bọt, nháy mắt lên tiếng:
– Lão gia tử cáo từ!
Trong phút chốc, hắn và Khế Ước Linh của mình biến mất ngay tại chỗ, không có chút do dự nào…
– Tiểu tử thúi…
Lão gia tử nhìn về phía thông đạo một chút, khí thế trên người tản đi, lại trở về như người bình thường.
– …