Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 2027
Chương 2027 – Bây giờ chân tướng mới được phơi bày đúng không?
Hắn hắng giọng.
– Khụ khụ, ờm… khụ khụ… ờm… khụ khụ.
– Không phải chứ, nhà ngươi bị mắc lông trong cổ họng à?
Lão gia tử cau mày, mới bắt đầu mà đã giả bệnh rồi đúng không?
– Ờm.
Trần Thư gãi đàu, nói.
– Lão gia tử, ta đang suy nghĩ đây mà.
– Thực ra ta đã sớm có cách nhìn riêng về chuyện này rồi.
– Nói đi.
– Thú Hoàng không có ở đây, điều đó cũng có nghĩa là không có ai canh giữ sào huyệt của chúng cả, lúc này mà còn không tranh thủ cướp nữa…
– Bùm.
Trần Thư còn chưa nói xong thì đã bị lão gia tử đá bay mất rồi. Hơn nữa vị trí hắn bị đánh đó còn là mặt tường khi trước nữa.
Trên tường có hai vết lõm hình người, chỉ khác nhau về tư thế thôi.
– Không phải chứ.
Khóe miệng Trần Thưu giật giật, hắn phủi người, sử dụng Thuấn Di để quay trở lại bên cạnh lão gia tử.
– Ta hỏi người nguyên nhân Thú Hoàng mất tích.
Lão gia tử lườm hắn, nói.
– Có thể đừng lúc nào cũng đứng ở góc độ một tên tội phạm để suy nghĩ mọi chuyện được không.
-….
Trần Thư cúi đầu xuống, lầm bầm.
– Thế này thì ta có vẻ chuyên nghiệp hơn mà…
– Ngươi nói gì cơ!
– Không… không có gì cả…
Trần Thư cười hi hi, nói.
– Thực ra ta thấy tình hình không phức tạp đâu, theo ta phân tích thì có hai tình huống khả thi.
– Loại tình huống thứ nhất, là Thú Hoàng bị thứ gì đó khốn trụ, một tình huống khác chính là bọn họ đang mưu tính gì đó!
– Nói tiếp!
– Nói tình huống thứ nhất trước đi!
Trần Thư ho khan một tiếng, nói:
– Thứ có thể vây khốn Thú Hoàng, chỉ có thể là Đại Hung trong cấm vụ! Nếu là như thế, tương đối có lợi cho nhân loại chúng ta, dù sao cũng là chó cắn chó, chúng ta chỉ cần xem cuộc vui là được rồi.
– Vậy đến cái thứ hai…
Hắn sờ sờ cằm, nói:
– Nếu thật sự là âm mưu của bọn nó, vậy chúng ta cần phải cẩn thận!
– Các loại Quân Vương bị chúng ta săn giết, có thể chỉ là mồi nhử do Thú Hoàng ném ra, có thể khiến bọn chúng trả giá lớn như vậy, e rằng âm mưu cũng không nhỏ.
– Ừm…
Lão gia tử nhẹ gật đầu, thật sự hắn ta cũng có nghĩ đến tình huống thứ hai,
Bây giờ nhân loại thắng lớn, có thể chỉ là Thú Hoàng cố ý hành động mà tôi, nhưng không biết mục đích là gì…
– Có phải còn một khả năng khác…
Lúc này, Ninh Bất Phàm đột nhiên lên tiếng:
– Bọn chúng bị nhốt lại rồi, nhưng không phải vì Cấm Vụ, mà là di tích cổ xưa! Dẫu sao bây giờ xem ra, di tích là do cổ nhân của chúng ta thiết lập nên.
– Ừm…
Lão gia tử lại suy nghĩ, lẩm bẩm:
– Nhưng có thể vây khốn nhiều Thú Hoàng như thế, cũng không phải di tích bình thường có thể làm được.
– Ta cảm thấy tình huống mà lão hiệu trưởng nói, xác suất không lớn!
Lúc này, Trần Thư lại lên tiếng phản bác:
– Thật ra thì chúng ta đã bỏ qua một điểm!
– Cái gì?
Hai người cũng quay đầu nhìn lại, vẻ mặt có chút hiếu kỳ.
– Bây giờ Thú Hoàng bị vây khốn, không những là “Long Uyên”, cũng có nước ngoài, thậm chí ngay cả con cá mập Lam Tinh kia cũng không thấy đâu nữa.
– Nếu bọn chúng thật sự có mưu tính gì, di tích nào có thể cưỡng ép bọn chúng tụ lại một chỗ? Ngay cả lão gia tử cũng không làm được, di tích là vật chết thì là sao làm được?
– Nếu như dùng tuyệt thế bảo vật làm mồi dụ, Ngự Thú Sư truyền kỳ nhân loại sao lại không cảm ứng được?
– Bây giờ xem ra, xác suất lớn hơn, là đông đảo Thú Hoàng chủ động tụ tập cùng một chỗ, đang âm mưu gì đó…
Trần Thư sờ cằm, trầm giọng nói:
– Nhưng bọn chúng lại chậm chạp không xuất hiện, có thể là kế hoạch đã xảy ra vấn đề…
– Cũng có lý…
Lão gia tử gật gật đầu, công nhận quan điểm của Trần Thư.
– Nhưng bất kỳ là vật gì, đều khó có thể vây khốn nhiều Thú Hoàng như vậy!
Trần Thư liếm môi, lên tiếng:
– Bọn chúng sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện, hơn nữa khi đó, Thú Hoàng có thể đã hoàn thành kế hoạch!
– Ta dám cam đoan, kế hoạch kia sẽ khá bất lợi với nhân loại, ta đề nghị, lúc nào cũng phải chuẩn bị xách thùng chạy!
– ???
Vẻ mặt của lão gia tử và Ninh Bất Phàm trong nháy mắt đều trở nên kỳ lạ,
Hiện tại nhân loại có ưu thế mà, ngươi chạy trốn riết nghiện phải không…
– Nói thật.
Trần Thư chà xát tay, lên tiếng:
– Lão gia tử, ngài đã như vậy nhiều năm, chắc chắn đã chuẩn bị đường lui từ lâu rồi nhỉ.
– Không có.
Lão gia tử nhàn nhạt liếc hắn một cái, nói:
– Tiểu tử ngươi có thể trốn, nhưng những người bình thường khác thì sao? Đây là quy mô hơn cả một tỷ người!
– ..
Trần Thư trong nháy mắt im lặng, cho dù hắn nắm giữ Tinh Thần Di Tích, cũng không thể chứa được nhiều người như vậy.
– Không nên tìm cách chạy nữa!
Ánh mắt của lão gia tử thâm thúy, giọng nói bình tĩnh:
– Ngự Thú Sư mãi mãi sẽ đứng ở phía trước mọi người!
– Được rồi, thật ra thì tình huống cũng không quá quá tệ.
Trần Thư nhún vai một cái, nói:
– Lão gia tử, ta nói như vậy, chẳng qua là lo lắng an nguy của những người bình thường còn lại.
– Ngươi tốt nhất là như vậy!
Lão gia tử nhìn hắn một cái, nói:
– Đúng rồi, tiểu tử, ngươi cảm thấy tình huống bây giờ, chúng ta nên chủ động như thế nào đây?