Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 2018
Chương 2018 – Ngươi đấy chỉ biết giở trò thôi
Cứ điểm Trấn Linh Quân.
Phương Tư sắp rời đi hỏi:
– Trần Thư, ngươi có hành động gì không?
– Đương nhiên là thuận theo thời đại, chấp hành kế hoạch săn giết quân vương!
Trần Thư nheo mắt, nói:
– Trong khoảng thời gian này chỉ nhìn các ngươi động thủ, ta đã sớm ngứa tay không đi nổi rồi.
– …
Đám người nuốt ngụm nước bọt, đã dự cảm được hung thú lại phải nghênh đón một kiếp nạn lớn…
– Trước tiên làm thịt Hoàng Kim quân vương trong nước đã.
Trần Thư liếm môi một cái, thuấn di biến mất tại chỗ.
Năm người liếc nhau một cái, cũng tách ra, bắt đầu bận rộn chuyện của mình.
…
Kinh Đô, Hoa Hạ Học Phủ.
– Lão sư, sao vừa kết thúc đã gọi ta tới ?
Trần Thư ngáp một cái, nói:
– Ta vừa lên kế hoạch săn giết, đang chuẩn bị chấp hành đây.
– Hả ? Nhanh như vậy đã lập xong kế hoạch rồi sao?
Liễu Phong nhíu mày, trên mặt tràn đầy ý cười nói :
– Cho ta xem một chút ?
Nói xong, Trần Thư đưa một tờ giấy tới.
– Ngắn gọn thế thôi sao?
Liễu Phong ngây ngẩn, sau đó nháy mắt trợn mắt hốc mồm.
Phía trên vậy mà chỉ viết một câu ‘ một ngày giết mười Hoàng Kim quân vương, mười ngày kết thúc công việc !’…
– Ngươi mẹ nó đùa ta đấy à ? Đây chắc chắn là kế hoạch chấp hành ư?
– Ngạc nhiên sao?
Trần Thư nhếch miệng, nói :
– Kế hoạch càng phức tạp càng có lỗ thủng, kế hoạch của ta, không chút sơ suất, có thể gọi là hoàn mỹ !
– Quả thực…
Liễu Phong bĩu môi nói:
– Chỗ sơ hở này, sao vừa nhìn đã thấy rất giống kế hoạch nhỉ.
– …
Trần Thư lắc đầu, ngược lại nói:
– Lão sư, rốt cuộc là có chuyện gì, ta thật sự bề bộn nhiều việc !
– Được rồi, ta biết ngươi phải bận rộn đại khai sát giới.
Liễu Phong mở miệng nói:
– Ta bảo ngươi tới, chỉ là truyền đạt một câu của lão gia tử.
– Cái gì ?
– Chiến đấu đừng ảnh hưởng đến những người khác, không được gây xung đột !
Bây giờ trong tận sóng gió lớn này, các cường giả ẩn thế đều xuất hiện.
Ẩn cư nhiều năm, bọn hắn có thể không hiểu rõ về Trần Thư.
Cho dù là cường giả thế hệ trước, tính tình trên cơ bản có chút cổ quái, nhất là đối mặt với thiên tài tuổi trẻ, tư thái sẽ có chút cao ngạo.
Nếu là những người còn lại, có thể sẽ không so đo, dù sao bối phận của đối phương vẫn còn đó.
Nhưng Trần Thư không giống vậy.
Chiến thần viện dưỡng lão không đơn giản chỉ là một danh xưng…
– Quản ta à ?
Trần Thư nhíu mày, nói :
– Lỡ như những người khác chọc ta thì sai? Ta cũng không có thói quen nhượng bộ đâu.
– Yên tâm.
Liễu Phong mở miệng nói:
– Chính phủ đã nhắc nhở những người khác rồi, ngược lại các ngươi chú ý một chút, đừng để xảy ra chuyện hung thú chưa bị tiêu diệt mà người một nhà đã đánh nhau rồi.
– Vậy thì được.
Trần Thư gật đầu nói:
– Chỉ cần người khác không chọc ta, ta cũng sẽ không làm chuyện càn rỡ, dù sao giết hung thú mới có tiền.
– …
Khóe miệng Liễu Phong giật giật một cái, ý của ngươi là không giết người là vì không kiếm được tiền ?
– Cái kia, Lão Liễu, vừa vặn ta tới đây, tiền lương tập huấn doanh kết toán cho ta luôn đi.
Tâm thần Trần Thư khẽ động, vừa vặn nghĩ đến chuyện này.
Liễu Phong nhíu mày, nói :
– Ngươi có tiền như vậy, còn để ý chút tiền ấy hả?
– Thịt muỗi cũng là thịt !
Trần Thư nghiêm túc nói:
– Lại nói, chủ yếu không phải vấn đề tiền bạc mà là thù lao ta nên có!
– Được thôi, hiện tại ta chuyển cho ngươi.
Nói xong, Liễu Phong lấy điện thoại ra, bắt đầu thao tác.
– Vậy ta đi trước.
Trần Thư duỗi tấm lưng mệt mỏi, vừa đứng dậy đã dừng bước.
Chỉ nghe trên điện thoại di động truyền đến thanh âm nhắc nhở: ‘ vừa nhận được tám mươi bảy nguyên ‘.
– ???
Trần Thư quay đầu nhìn sang.
Đầu óc của hắn trong nháy mắt có chút mù mịt, còn tưởng rằng là người khác chuyển khoản.
Kết quả thật sự là Liễu Phong…
– Lão Liễu, ngươi đừng nói với ta đây là tiền lương tập huấn doanh của ta đấy nhé?
Trần Thư mở to hai mắt nhìn, nói:
– Không phải lúc đó nói năm mươi đến 20 tỷ sao ?! Biểu hiện ta có kém cũng phải có 5 tỷ chứ?
– Ách… Ngươi vừa nói, là năm mươi đến 20 tỷ, cũng không phải 5 tỷ đến 20 tỷ…
Liễu Phong mở miệng giải thích:
– Cho nên thấp nhất là năm mươi nguyên, tám mươi bảy nguyên cũng nằm trong phạm vi này…
– ???
Trần Thư thần sắc trì trệ, ngươi mẹ nó đang đùa ta đấy à?
Một giây sau, hắn đứng dậy rời đi, không tiếp tục nói nhiều một câu.
– Ngươi đi làm gì?
– Chôn đạn hạt nhân, cùng ngươi đồng quy vu tận !
– …
Khóe miệng Liễu Phong giật giật một cái, vội vàng ngăn lại, nói :
– Chờ một chút, chờ một chút ! Thực ra dựa theo biểu hiện của ngươi, cho ngươi 20 tỷ là không có vấn đề.
– Hẳn là còn có những điều kiện khác ?
Trần Thư dừng bước, quay đầu nói.
– Một điều kiện !
Liễu Phong ho khan một tiếng, nói :
– Về sau ở nơi công cộng, có thể đừng gọi ta là lão sư không ? Đừng có ngày nào cũng gọi Lão Liễu Lão Liễu.
Trần Thư ngây ngẩn, nói :
– Không phải chứ, chúng ta là quan hệ sư từ đồ hiếu, còn quan tâm xưng hô như thế nào sao?
Liễu Phong mở miệng giải thích:
– Trọng điểm là, ngươi không gọi ta là lão sư những người khác làm sao biết ta đã từng dạy ngươi chứ?