Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 2009
Chương 2009 – Mệnh lệnh chấn động toàn quốc (2)
Loại cơ hội trời cho này, đối phương không có khả năng thờ ơ.
Trừ phi là… Bọn chúng thật sự đang bị cuốn lấy !
– Được rồi, ngươi đi trước đi, phụ trách giải quyết Quân vương hủy diệt cấp Dị không gian.
Hủy diệt cấp dị không gian đã gần với cấp nạn của Long Uyên, trong đó quân vương vẫn là Hoàng Kim cấp, nhưng lại có được huyết mạch cao quý của hung thú.
Thực lực của bọn nó trên cơ bản đều là Vương cấp đỉnh tiêm, ví dụ như nói băng tuyết cự nhân của Bắc Linh Thất Quốc, cho dù là cường giả cỡ Ninh Bất Phàm gặp phải cũng không dễ đối phó.
– Vâng!
Lão nhân áo đen trông coi thông đạo chậm rãi đứng dậy, hai con ngươi ban đầu đục ngầu lập tức xuất hiện sát phạt chi khí, như một thanh lâu không ra khỏi vỏ thần binh !
Grào!
Không Gian bên cạnh hắn bị xé rách, một con sư tử chín đầu toàn thân tràn ngập ngọn hỏa màu đen cất bước đi ra, một cỗ khí tức vượt qua Vương cấp đỉnh tiêm ầm vang mà ra !
Hắn đáp lễ với lão gia tử, quay người cưỡi sư tử chín đầu rời khỏi nơi đây…
– Nhiều năm như vậy, ngươi vẫn chưa đi đến bước này nhỉ?
Lão gia tử nhìn về phía Không Gian trỗng rỗng trong mắt không khỏi có một vòng tiếc hận.
Lão nhân áo đen thực lực kinh khủng, tuyệt đối được xưng tụng là đỉnh cấp cường giả.
Nhưng đáng tiếc, vẫn không phải ;à Truyện Kỳ, mà là cùng một bậc với giáo hoàng của Cứu Thế Giáo Hội, cũng chỉ là ngụy Truyện Kỳ !
Lão gia tử dừng lại một lát, quay người trở về trong Long Uyên Thành.
Tinh thần của lão khẽ động, bốn Truyện Kỳ Khế Ước linh trong nháy mắt xuất hiện, yên lặng đứng xung quanh lão.
– Đi đi, bất cứ lúc nào cũng phải chú ý tới tình huống xung quanh Long Uyên Thành.
Bốn Khế Ước linh tâm lĩnh thần hội, đi về các hướng khác nhau, yên lặng trấn thủ toàn bộ Long Uyên Thành.
Lão gia tử trở về lầu các của mình, tự lẩm bẩm:
– Đám súc sinh này rốt cuộc đang mưu đồ cái gì ?
…
Một chỗ nguy hiểm trong dị không gian.
– Không phải chứ, sao lại bị người đoạt trước ?
Đám người Trần Thư vừa tới đây, đã được Trấn Linh Quân thông báo, lão hiệu trưởng của đại học Nam Thương mang theo một đám giáo thụ đến đây đi săn.
– Tội phạm ca ca, lão gia tử đã ra lệnh, cả nước trên dưới đều đi săn quân vương.
– Hả ? Chuyện khi nào ?
Trần Thư ngơ ngác, hắn cùng các học viên đều đắm chìm trong trong chiến đấu, đối với chuyện ngoại giới không hiểu rõ lắm.
Với lại bọn họ đều thuấn di đi đường, trên cơ bản không dừng lại trên Lam Tinh.
– Ngay hôm nay.
Trấn Linh Quân mở miệng giải thích, đồng thời thông báo mệnh lệnh kia cho Trần Thư.
– Không thể nào ?
Trần Thư nhìn về phía thông cáo, vừa liếc mắt nhìn hắn đã lên tiếng kinh hô:
– Mẹ nó, trận thế lớn như vậy sao? Long Uyên Thành cũng không giữ ai lại sao?
Học viên còn lại cũng cảm thấy chấn kinh, không nghĩ tới lại đột nhiên xuất hiện quả bom nặng ký như vậy.
– Lão gia tử có chút quá phận rồi.
Trần Thư sờ cằm, lẩm bẩm:
– Đây không phải là trắng trợn cướp bát cơm của ta sao ?
– Trần lão sư, chúng ta làm sao bây giờ ?
Vương Dịch Trần mở miệng hỏi, trong mắt tràn đầy kính trọng.
Mặc dù Trần Thư ra dáng kẻ bóc lột, nhưng hơn nửa tháng này hắn quả thật đạt được sự tấn thăng to lớn, nhất là liên quan tới kỹ xảo chiến đấu.
Không chỉ hắn, các học viên còn lại cũng giống thế.
Trừ cái đó ra, Quân vương hung thú trong truyền thuyết từng con chết trong tay bọn họ, làm cho trong lòng bọn họ ẩn chứa một cỗ tín niệm vô địch.
Chỉ cần không có đụng phải đả kích cùng biến cố trọng đại, cỗ tín niệm này sẽ để cho bọn hắn nhanh chóng bước đến đẳng cấp của cường giả đỉnh cao.
So với tài nguyên Ngự Thú sự tín niệm này mới là đáng quý nhất, có thể nói là giấy thông hành của cường giả.
Điều này cũng làm cho các học viên có cách nhìn mới với Trần Thư, nghiền ép thì nghiền ép, nhưng đối bọn hắn trợ giúp quả thực tương đối lớn.
– Đương nhiên là tiếp tục.
Trần Thư nhún vai, nói :
– Trong nước hiện tại có hơn sáu trăm Dị không gian, chúng ta còn sợ tìm không thấy hung thú mà giết sao?
Nói xong, một đoàn người rời khỏi nơi đây, không tiếp tục ở lâu.
Nhưng mà vượt quá dự kiến của Trần Thư chính là, bọn hắn vậy mà mãi không tìm được một con Bạch Ngân quân vương nào.
Lần này hành động quá mức dồn dập, không ít ngự thú sư ẩn thế đều rời núi, ngoại trừ đối với sợ hãi cùng kính trọng lão gia tử, bọn hắn cũng muốn dâng ra một phần lực lượng của mình.
Bất luận là thân phận ngự thú sư gì, đang trên đường trưởng thành, đã từng tiếp nhận sự giúp đỡ của chính thức đương nhiên sẽ tìm cơ hội hồi báo.
Đương nhiên, Bạch Ngân quân vương khan hiếm chủ yếu là năm ngoái Trần Thư đi săn dựa vào sức một mình hắn đã săn giết gần một nửa Bạch Ngân quân vương.
Mặc dù cựu vương vẫn lạc, tân vương sớm muộn sẽ sinh ra, nhưng rõ ràng không có khả năng xuất hiện trong vòng một năm.
Điều này cũng khiến cho, Bạch Ngân quân vương dường như có chút không đủ điểm…
– Giết Hắc Thiết ? Hay là Hoàng Kim ?
Trần Thư sờ cằm, cũng ý thức được vấn đề này.
Nhưng Hắc Thiết đối với mọi người mà nói, không có tác dụng tôi luyện, Hoàng Kim quá mức kinh khủng, chỉ có thể để Trần Thư chủ lực ra tay.