Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 2004
Chương 2004 – Hiện tại chỉ muốn nói.. Thích quá
Nghe xong lời này, A Lương đứng dậy, nói:
– Trần Bì, không phải ngươi để cho ta đánh thú triều đấy chứ?
Toàn bộ « Hàn Băng Hạp Cốc », chỉ có bọn chúng mới có thể uy hiếp bọn hắn, thú triều nhiều vô tận.
– Cái kia quá lãng phí thời gian.
Trần Thư lắc đầu, nói:
– Giết quân vương nơi đây!
– Hả?
Đám người thần sắc khẽ động, trong nháy mắt có chút hưng phấn.
Đi săn Quân vương, đối với Trần Thư mà nói, có thể là một chuyện nhỏ bình thường, nhưng đối với những người còn lại, đây chính là vinh dự chí cao của Ngự thú sư!
– Nhưng mà chỉ là Hắc Thiết quân vương mà thôi, kích động như vậy sao?
Trần Thư nhếch miệng, nói:
– Chủ yếu là để cho các ngươi luyện tay một chút thôi.
Thực lực đỉnh cấp của Hắc Thiết quân vương cũng chỉ tương đương với tiêu chuẩn Bạch Ngân đỉnh cấp mà thôi, không có khả năng đánh thắng Hoàng Kim Ngự Thú sư.
Vượt qua hai chiến đấu đại đẳng cấp, ngay cả Trần Thư cũng không làm được, huống chi là hung thú.
– Nhưng mà ngươi thật sự có thể khóa chặt tung tích của Quân vương?
Vẻ mặt Vương Thắng không hiểu, đây chính là vấn đề mà một Truyện Kỳ cũng chưa chắc có thể giải quyết được.
– Đương nhiên, quên ta đã chém giết được hơn bốn mươi con Quân vương Bạch Ngân rồi sao ?
Trần Thư nhíu mày, đồng thời trước người xuất hiện một nồi lớn, bên trong có nước canh đã ngưng kết lại.
Chính là Canh gà độc tâm linh hắn lấy từ chỗ Đại Lực!
Bởi vì đây là một phần thức ăn hắc ám, mới có thể khiến cho Trần Thư trước đó đi săn được lượng lớn Quân vương Bạch Ngân.
Husky bắt đầy làm nóng nước canh, tản ra từng đợt hương vị quỷ dị, tràn ngập về phía xa.
Một màn này khiến cho chúng nhân lòng hơi kinh hãi, chứa nước canh chỉ là một cái nồi sắt bình thường, thuộc tính hóa của Husky lại cuồng bạo như vậy, hơi không chú ý sẽ nổ nát nước canh, nhưng dần dần không có chuyện gì ngoài ý muốn xuất hiện.
Trần Thư đối với khả năng khống chế kỹ năng của Khế Ước linh, đã có chút nghịch thiên.
– Cái này có thể dẫn Quân vương tới sao?
Đám người ngửi ngửi nước canh, không cảm thấy có gì đặc biệt.
– Đương nhiên, nguyên liệu này, chính là huyết nhục hạch tâm của Vương cấp Khế Ước linh!
Trần Thư giải thích một chút, sau đó lại nói tiếp:
– Nhưng mà phạm vi khuếch tán của nó không thể lan đến toàn bộ Dị không gian, chúng ta phải không ngừng di động mới được.
– Các ngươi ngồi lên đầu của Khế Ước linh của ta, hiệu suất sẽ cao hơn một chút !
Nghe xong lời này, đám người khẽ gật đầu, cùng bước lên đầu Tiểu Hoàng.
Trần Thư nói tiếp:
– Lão Vương ngươi chờ một chút, để cho Can tuyệt diện của ngươi ném cho Tiểu Hoàng chút kỹ năng ẩn nấp, nếu không khí tức hoàng kim của Tiểu Hoàng sẽ dọa Quân vương chạy mất.
– …
Khóe miệng Vương Tuyệt giật giật một cái, nói:
– Ngươi có thể đừng đặt biệt hiệu cho Khế Ước linh của ta được không?
Nói tới nói lui, vẫn là để mình Khế Ước linh thứ ba của mình, Tiểu hoán hùng ( Khôi ẩn thú) ném ra mấy kỹ năng.
Hiện tại hắn cũng là Hoàng Kim cấp, đương nhiên có thể hoàn mỹ ẩn giấu khí tức của Tiểu Hoàng.
– Đi thôi!
Tiểu Hoàng đón gió lạnh, gào thét mà đi…
Lúc này, Trần Thư mở miệng nói:
– Lão Tạ, tới đây một chút.
– Hả?
Sắc mặt Tạ Tố Nam không hiểu, nhưng mà vẫn đi tới bên cạnh Trần Thư.
– Cái này cho ngươi, nắm chặt thời gian mà nuốt ra.
Hắn ném ra một viên hạt châu tràn ngập quang mang lập lè, phía trên thậm chí còn nhiễm lấy từng vết máu, trông vô cùng mới mẻ…..
– Cái này ?
Lão Tạ ngơ ngác chỉ là tới gần hạt châu, Ngự Thú lực trong cơ thể mình nháy mắt xao động.
– Cái kia là Ngự Thú trân châu của bạch tuộc, cho ngươi !
– Cho… cho ta?
Lão Tạ lần nữa khẽ giật mình, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi.
Hắn lui hai bước, đồng thời dùng hai tay che ngực, nói:
– Cái kia… Ta sẽ không bán đứng thân thể…
– ???
Trần Thư thoáng chốc giật mình, nhìn qua lão Tạ mặt tràn đầy râu quai nón, hắn rùng mình một cái…
Ngươi đùa ta đấy hả?
Hắn vuốt vuốt đầu, nói:
– Không phải, có phải ngươi cảm thấy bản thân mình rất có khiếu hài hước?
– Ách… Có chút …
– Xéo đi !
Trần Thư ném hạt châu cho đối phương, quay người không phản ứng.
– …
Lão Tạ bắt lấy hạt châu, thần sắc dần dần trở nên chăm chú.
Hắn cũng không phải tiểu bạch Ngự Thú gì đương nhiên hiểu rõ giá trị của một viên Hoàng Kim quân vương.
Nếu bán thịt heo tới trả nợ, đoán chừng hắn phải bắt đầu bán từ thời người vượn…..
– Cám ơn…
Trong lòng hắn yên lặng nói, đồng thời ghi nhờ phần nhân tình này, nghĩ đến sau này sẽ trả lại.
Lúc này.
Bên cạnh Lão Tạ xuất hiện một cái hố nhỏ, rõ ràng là đặc biệt lưu lại cho hắn.
Tiểu Hoàng đã có thể thay đổi hình thái thân thể nhưng mà chỉ là phạm vi nhỏ, đối với trợ giúp chiến đấu cũng không lớn, chủ yếu là có thể cung cấp hoàn cảnh tốt hơn cho Ngự thú sư.
Lão Tạ ngơ ngác sau đó tiến vào trong hố nhỏ.
Huyết nhục phía trên phong bế, vì hắn mà sáng tạo ra một Không gian bịt kín nhưng mà thông khí ngược lại không có vấn đề gì.
– Ta cũng có thể đột phá sao…
Lão Tạ hít một hơi thật sâu, đồng thời lấy ra gia sản của mình, trong đó có các loại tài liệu trân quý, cùng dược tề trợ giúp tu luyện.