Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1987
Chương 1987 – Bắt đầu đã vương tạc? (2)
Đến lúc này, tập huấn doanh trại đã được chia làm mười đội nhỏ, chuẩn bị bắt đầu chương trình học thực chiến……
……
Sáng sớm hôm sau,
Đang lúc Trần Thư vừa tỉnh lại, cả núi đã lặng lẽ vắng ngắt, chỉ có đám người Phương Tu đang tụ tập ở một chỗ, hưởng thụ bữa sáng.
– Aiz, những người khác đâu rồi?
Trần Thư ngáp một cái, mang vẻ buồn ngủ bước đến.
– Thầy Trần, bọn họ đã đi cả rồi.
Vương Dịch Trần đứng lên trước, vẻ mặt sùng bái, sau đó hình như nhận ra điều gì, hắn ta lại ngạc nhiên nói:
– Thầy à, tối qua thầy ngủ thật sao?
– Hả?
Trần Thư nghe mà ngây ngẩn cả người, nói:
– Buổi tối không ngủ, chẳng lẽ ta phải ngủ sáng à?
– linh khí thiên địa nồng đậm như vậy mà cũng ngủ được sao?
Cho dù tối hôm qua không mở tụ linh trang bị, nhưng linh khí thiên địa vẫn còn lưu lại có thể hỗ trợ tu luyện, đương nhiên các học viên sẽ không bỏ lỡ cơ hội này.
– A?
Trần Thư lại ngẩn ra, khó hiểu nói:
– Chính vì linh khí thiên địa nồng đậm nên ta mới ngủ đó chứ.
– Được rồi, Dịch Trần.
A Lương ở bên cạnh nói:
– Tên này chưa bao giờ tu luyện, ngươi có đút linh khí thiên địa vào trong miệng hắn, hắn cũng lười nuốt.
– ……
Khóe miệng mọi người giật giật, vẻ mặt có chút sợ hãi.
Còn có người có thể lười đến mức này luôn sao?
Nhưng sau đó, tinh thần bọn họ bỗng chấn động, người lười như vậy mà có thể đánh lại bọn họ……
– Tiểu Lương, chú ý ngữ khí của ngươi! Ngươi nói ai là tên này?
Trần Thư nhíu mày, nói:
– Có cần ta dạy ngươi thế nào là tôn sư trọng đạo không?
– ……
Khóe miệng A Lương giật giạt, ngươi không thấy từ này rất hợp khi dùng với ngươi sao……
– Được rồi, ta cũng không so đo chút chuyện này.
Trần Thư liếc mắt nhìn mọi người, thành thật nói:
– Trước tiên ta nói một chút, chương trình học thực chiến do ta thiết lập có thể sẽ hơi khó một chút, thậm chí có thể ảnh hưởng đến tính mạng, đương nhiên, ta sẽ tận lực bảo vệ các ngươi.
– Nhưng các ngươi cũng đừng trách ta, Liễu giáo quan cố ý dặn dò ta, bảo ta làm khó một chút, dù sao các ngươi đều là những người nổi bật trong tập huấn doanh.
Mọi người gật gật đầu, không hề hoài nghi những lời của Trần Thư là thật hay giả……
Trần Thư nhìn bốn phía một chút, sau đó hạ giọng hỏi:
– Học viên trong tập huấn doanh đều đi hết rồi phải không?
Mọi người nao nao, chỉ cảm thấy ngữ khí của hắn như muốn làm chuyện gì đó không tốt……
Vương Dịch Trần gật đầu nói:
– Thầy Trần, bọn họ đi hết rồi, ngay cả tụ linh trang bị ở trong núi cũng được mang đi rồi.
– Vậy thì tốt!
Trần Thư hắng giọng nói:
– Chương trình học thực chiến của chúng ta lập tức bắt đầu! Các ngươi đã chuẩn bị tốt hết chưa?
Vừa nghe lời này, mọi người đều chấn động, sau đó gật đầu thật mạnh, gương mặt đầy vẻ kích động.
Thấy mọi người đều tràn ngập tự tin, Trần Thư cười cười, đồng thời tự phong cho mình danh hiệu thứ hai [Quân Vương Đồ Phu].
Trong phút chốc, truy tung công năng tự động nháy mắt xuất hiện,
Quân Vương của [Thiên Hỏa Sa Mặc] trực tiếp bị khóa!
Trần Thư đưa mắt nhìn về phía xa xa, nói:
– Con đường đi săn, bắt đầu!
Nói xong liền di thuấn, đưa mọi người ra bên ngoài cự sơn,
Trần Thư cưỡi lên người Tiểu Hoàng đang nằm ngáy o o, bay về phía trước,
Những học viên còn lại thấy thế, cũng triệu hồi khế ước linh của riêng mình, đi theo phía sau hắn.
Trần Thư cũng không gấp, nếu không đã trực tiếp dùng thuấn di, hắn tận lực trì hoãn tốc độ, để các học viên có thể đuổi theo được.
Mặc dù là như thế, vẫn có người bị tụt lại phía sau……
– Hộc hộc……
Đại Bạch Trư đang cố gắng bay lên trời bằng đôi cách rất to, đáng tiếc nó chỉ là Bạch Ngân cấp, thật sự không kịp đuổi theo đội ở phía trước
– Đại Bạch, nhanh hơn nữa đi!
Lão Tạ lấy ra một cái cần câu, trên đó bọc một cái túi lớn, đặt ở trước mặt Đại Bạch Trư.
– Hự!!
Đại Bạch Trư thấy vậy, thần sắc chấn động, nước dãi trong miệng chảy ra ròng ròng, tốc độ cũng nhanh lên vài phần,
Nhưng đáng tiếc, khoảng cách của hắn ta và các học viên càng lúc càng xa, cuối cùng vẫn bị rớt lại……
– Thôi rồi, chắc sẽ không bị vứt bỏ đấy chứ……
Khóe miệng lão Tạ giật giật, người ở phía trước dường như không chú ý đến việc nhóm bọn họ bị thiếu mất một người,
Đang lúc hắn ta đang tự hỏi không biết có nên phóng ánh sáng để mọi người chú ý đến hay không,
Đại Bạch Trư đột nhiên khựng lại, tốc độ có hơi chậm một chút.
– Hả?
Lão Tạ nao nao, xoay người nhìn,
Chỉ thấy Trần Thư đã ngồi ở phía sua hắn, bất đắc dĩ nói:
– Ta nói này lão Tạ, ngươi thế này có hơi cản trở đó.
– ……
Tạ Tố Nam sâu kín nói:
– Đại ca, mẹ nó ta chỉ là Bạch Ngân cấp.
– Đúng vậy, cho nên mới nói ngươi cản trở.
Trần Thư gật đầu nói:
– Ở đây tu luyện hai mươi ngày rồi, ngươi không có dấu hiệu đột phá hay sao?
Đến bây giờ, trong số các đồng đảng của Trần Thư, chỉ có Tạ Tố Nam vẫn chỉ là Bạch Ngân Tam Tinh như cũ.
– Ta có thể so với những người khác sao……
Ánh mắt lão Tạ trở nên u oán, cũng có chút bất đắc dĩ nói:
– Ta chỉ là người thường mà thôi.
– ……
Trần Thư lắc đầu, thuấn di một cái đã mang theo lão Tạ ngồi trên đầu Tiểu Hoàng.