Số 13 Phố Mink - Chương 3237
Chương 3237: Thần Trật Tự giáng lâm (3)
Một sợi Thần niệm này của Vĩnh Hằng, giống như là một ngọn nến, mỗi lần dầu sắp đốt hết, Dis cũng sẽ cắt vỡ ngón tay dùng máu tươi của mình để châm thêm vào;
Mượn ngọn nến ánh sáng, Dis học tập.
Vĩnh Hằng rất tức giận, hắn vô cùng phẫn nộ, hắn vốn cao cao tại thượng sao có thể cho phép bị khinh nhờn và xúc phạm như thế nào?
Hắn vốn là bá chủ kỷ nguyên lại bị cầm tù?
Nhưng Dis không để ý đến những lời gầm thét, cảnh cáo, uy hiếp của Vĩnh Hằng mà vẫn đắm chìm trong biển rộng tri thức không thể tự kểm chế.
Vĩnh Hằng muốn thay đổi cục diện này, chỉ có hai cái phương pháp, một là để người thừa kế Trật Tự đến, để hắn đi giải quyết;
Chỉ là phương pháp này gần như cũng không giải quyết được gì, người ta là quan hệ ông cháu ruột.
Phương pháp thứ hai, chính là để sức mạnh của mình giáng lâm hoàn toàn… Cũng không chỉ giáng lâm một phần như lần trước bởi vì có khả năng đánh không lại, mà nếu như hoàn toàn giáng lâm, trạng thái đỉnh cao của hắn chỉ có thể đủ để tiếp tục một trận chiến, như vậy thì cuộc chiến bá chủ kỷ nguyên mà hắn vẫn luôn mong đợi từ lâu sẽ trực tiếp trở thành cuộc chiến một một với vị tân Chủ Thần này.
Bởi vậy, một sợi Thần niệm này của Vĩnh Hằng cứ như vậy mà bị giam cầm ở nơi này.
Mà Dis cũng hơn nửa năm không bước ra khỏi đây.
Người vất vả là các thần quan Trật Tự ở trong thế giới Địa Huyệt kia, họ vẫn luôn ở đó để chữa trị chúc phúc cho bản thể của Dis, bất kể bọn hắn cố gắng cỡ nào, đưa vào bao nhiêu tài nguyên thì vẫn luôn thiếu một chút nữa để chữa trị hoàn toàn.
Nguyên nhân rất đơn giản, mỗi cách một đoạn thời gian Dis đều sẽ tạo ra sự thâm hụt.
Cho nên trên bản chất là Trật Tự Thần Giáo là đang cung cấp phí học bù cho tân Thần của mình, a không, là chi phí bồi dưỡng.
Một sợi Thần niệm này của Vĩnh Hằng vốn đã bình tĩnh rất lâu, mắt không thấy tâm không phiền, trực tiếp yên lặng.
Nhưng hôm nay, sợi Thần niệm này bỗng nhiên phát điên, hư ảnh của Vĩnh Hằng ngồi ngay ngắn ở trên vương tọa trực tiếp mắng to:
“Trật Tự, ngươi bội ước, ngươi không tuân thủ lời hứa hẹn!”
Sóng linh hồn rung động, để trang sách trở nên lộn xộn, Dis cũng thu ánh mắt lại, nhắm mắt tưởng như đang cảm nhận.
“Trật Tự, đã nói từ trước, chờ đến lúc giáng lâm thì ngươi phải đánh với ta một trận trước!”
Dis mở miệng hỏi: “Hắn đã xuống rồi sao?”
“Đúng vậy, hắn xuống trước, kỷ nguyên đã bắt đầu chuyển giao.”
Dis đứng người lên từ trên bậc thang, khép kín lão Hoven, kẹp ở dưới nách.
Thời gian học tập tốt đẹp vẫn luôn ngắn ngủi, nếu Thần Trật Tự đã xuống, như vậy hắn cũng nên trở về tiếp nhận Thần thể của mình.
Trận chiến cuối cùng sắp bắt đầu, hắn muốn đi giúp cháu của mình.
“Vậy ngươi cũng có thể xuống.” Dis nói.
“Không còn kịp rồi, hắn xuống trước, mà ta và Ánh Sáng muốn giáng lâm cần thời gian dài để chuẩn bị, nếu không thì vật dẫn không thể chịu nổi; hắn rõ ràng không thèm để ý đến lời hứa với ta, không muốn đánh với ta một trận!”
“Lời hứa của ngươi thành lập với hắn sao?”
Vĩnh Hằng mở to hai mắt, toàn bộ nơi cực hàn vào lúc này, băng tuyết và khí trời, các mùa nhanh chóng biến ảo, trong đó còn kèm theo giông tố rền vang và gió thu hiu quạnh.
Dis cười nói: “Ngươi hứa hẹn với cháu của ta.”
“Ta hứa hẹn cùng Thần Trật Tự!”
“Không sai, cháu của ta chính là Thần Trật Tự.”
“Ta chỉ có thể cho rằng hắn sợ.”
“Có thể là bởi vì hắn cảm thấy, một trận chiến này không có ý nghĩa, trên phương diện người thừa kế thì hắn đã sớm thắng rồi.”
“Thế nhưng hắn từ bỏ cả cơ hội để chiến đấu với các bá chủ của kỷ nguyên sao?”
“Thế hệ nào thì làm chuyện của thế hệ đó, hắn đã hoàn thành sứ mạng của mình, chuyện kế tiếp, nên giao cho người đời sau đi kế thừa.”
“Hắn là kẻ điên, tín đồ Trật Tự các ngươi đều là những tên điên!”
Dis lắc đầu:
“Là bởi vì thế giới này vốn cũng không phải là bình thường, mới làm nổi bật ra sự điên rồ của chúng ta.”
• • • • • •
“Ầm!”
Thanh Kiếm Hỗng Mang, phá vỡ Không Gian Khai Thác to lớn này, đồng thời vá nó lại rồi đâm xuống mặt đất.
Trong khoảnh khắc, bốn vách tường của Không Gian Khai Thác biến thành lồng giam Trật Tự.
Cho dù với số lượng chư Thần khổng lồ thì vào lúc này cũng giống là những con kiến bị nhốt ở bên trong.
Karen nhớ Người Cầm Roi Verden lúc trước thích chơi bắt kiến, trong phòng của hắn có rất nhiều quả cầu pha lê, bên trong cất giữ những con kiến thuộc đủ loại. Xem ra, Thần Trật Tự cũng có sở thích tương tự, chỉ có điều là thứ được sưu tập từ con kiến biến thành Thần, đối với hắn mà nói thì về bản chất có lẽ cũng không có gì khác nhau, dù gì thì trong cả kỷ nguyên quá khứ thì hắn đều đối xử với chư Thần như thế.
Hình bóng vĩ ngạn giáng lâm.
Không chỉ ở trong Không Gian Khai Thác này, toàn bộ thế giới, đều bởi vì vị bá chủ ngày xưa này trở về mà nhớ lại sự sợ hãi khi bị Trật Tự chi phối.
Phía dưới, các thần quan vốn đang chuẩn bị cho một cuộc tử chiến, khi đối mặt với vị Thần duy nhất của mình, bắt đầu nhao nhao hành lễ:
“Ca ngợi Thần Trật Tự vĩ đại!”
“Ca ngợi Thần Trật Tự vĩ đại!”
Trận chiến vốn làm người ta tuyệt vọng, bởi vì Thần Trật Tự giáng lâm mà bị phá vỡ hoàn toàn.
Ngọn lửa Trật Tự hừng hực bắt đầu xuất hiện, từng bước đốt cháy những Thần linh chạy trốn kia, bọn hắn không có chỗ nào để có thể trốn, cũng không có cách nào có thể tránh né, nhưng đối mặt với vị chúa tể ngày xưa này thì đến chết bọn hắn đều không dám quay đầu lại để đánh một trận.
Karen đứng bên trên cỗ xe, nhìn về bóng dáng mênh mông mình đã từng trông thấy kia, anh không có hưng phấn như vậy, cũng không có kích động như vậy, bởi vì hành động lần này của Thần Trật Tự mang ý nghĩa rằng hắn đã tiêu hao một phần sức mạnh cuối cùng ở nơi này.
Mà những thứ này vốn nên được để lại cho trận chiến cuối cùng.
Ky Sĩ Đoàn thứ nhất đã tiêu hao sạch, khi người của thế hệ này đứng ra để dọn dẹp những chướng ngại sau cùng thì hắn lại xuống đây.
Việc này có vẻ cũng không phù hợp với kế hoạch ban đầu… Nhưng, kế hoạch ban đầu có lẽ cũng là như vậy, bởi vì người lên kế hoạch là hắn.
Đồng thời, điều này cũng mang ý nghĩa ở trong kế hoạch ban đầu, Thần Trật Tự giáng lâm sau khi dùng hết sức mạnh mà chết trong trận chiến cuối cùng, mình có thể tiếp nhận Thần cách Trật Tự để thành Thần, tiếp tục một trận chiến này.
Bây giờ lại biến thành anh, Karen Inmerais phải trực tiếp đứng ở tuyến đầu để chiến đấu với các bá chủ kỷ nguyên trở về!
Karen mở miệng hỏi: “Trật Tự, ngươi có biết mình đang làm cái gì sao?”
Giọng nói Trật Tự xuất hiện ở sâu trong linh hồn Karen, cơn nghiện đói mở miệng.
“Ta từng tận mắt nhìn thấy thế giới này, ta từng nói, ta thích thế giới này, ta tự tay sáng lập nó, cũng bảo vệ nó.”
Karen: “Cho nên…”
“Mà bọn hắn…”
Ánh mắt Thần Trật Tự không có đi truy tìm những Thần linh đang không ngừng biến mất trong ngọn lửa Trật Tự kia mà là quét về phía những tín đồ lít nhít ở trong quân trận phía dưới.
Những tín đồ mái tóc trắng xóa kia, giờ phút này vui mừng nhảy cẫng giống như là những đứa trẻ đáng yêu.
Mặc dù bọn họ đã già, nhưng ở trong mắt Thần Trật Tự quả thật đều là những đứa bé.
“… Vốn là một bộ phận của thế giới này.”