Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Sĩ Khả Nhục - Chương 20

  1. Home
  2. Sĩ Khả Nhục
  3. Chương 20
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 20: Quyển hạ – VÔ HẠN GIANG SƠN

Sau trận bão cát, quân phòng thủ biên ải của Cảnh Triêu nhặt được tên trùm sò của băng cướp cưỡi ngựa, gã đang nửa sống nửa chết.

Người này tên là Lương Tam, kẻ đứng đầu kêu gọi một nhóm bạo dân, tụ tập ngoài biên ải, tự lập làm vương, vô cùng uy phong. Đây chính là cái mà người ta gọi là ác nhân tự có ác nhân trị. Năm đó đại quân Tây U áp sát biên giới, thủ tướng Cảnh Triêu là Thẩm Kính Tùng đóng cửa không đáp lại, Bạch Long Hầu nhàn rỗi tiện tay dẹp sạch chiến trường, ép đám người ô hợp này đến đường cùng như chim ưng quắp thỏ, không thể không chạy trốn đến sa mạc phía Tây.

Sa mạc phía Tây mênh mông vô tận, không có nguồn nước, đồng cỏ, ai cũng nghĩ bọn cướp này chỉ có đường chết. Nào ngờ mấy năm sau, tên Lương Tam một mình cưỡi ngựa trở lại, bộ dạng gã còn vô cùng kì quái. Nửa người dưới của gã đã hóa thành xương trắng, chi gãy, máu thịt lẫn lộn, mục rữa hôi thối còn có một mùi hương kì lạ nồng đậm làm người ta buồn nôn, nhưng cũng có vài người ngửi không đã cơn.

Tuy Lương Tam trọng thương nguy kịch nhưng hắn vẫn không thấy đau, quên ăn quên uống, tinh thần phấn chấn, khoa chân múa tay lải nhải không ngừng. Gã kể gã đã đến một vùng đất thần tiên, có vàng bạc lót đường, rượu ngon chảy thành sông, hoa rơi cả ngày, đêm nào cũng có tiếng sênh ca. “Nhiều mĩ nhân lắm, nhiều trò vui lắm, nhiều hương thơm lắm.”

Lương Tam cũng chẳng có kiến thức gì, miêu tả giống như Đông cung nương nương nướng một chiếc bánh khổng lồ. Mọi người chỉ cho rằng gã đã gặp ốc đảo trên sa mạc, bị ảo giác đến mất hết tâm trí, hoàn toàn không để ý đến gã. Vốn định cho dã một đao thật nhanh gọn, nhưng mùi hương kia quá quyến rũ, thủ quân thật sự không nỡ lòng, bèn nuôi gã trong cái vò gạo như nuôi heo, cho đến khi vò đầy dòi bọ. Thế mà giấu diếm được nửa tháng cũng kinh động đến Hoàng Tước quán, phải đem cả người lẫn vò về đế kinh.

Trác Hương mời hương sư khắp thiên hạ đến nghiên cứu mùi hương kì lạ trên người Lương Tam nhưng không một ai biết. Cuối cùng vẫn là Mai tướng nhìn ra manh mối, hắn nói: “Tuy ta không biết bình phẩm mùi hương, nhưng từng có xem một quyển tiểu thuyết chí dị. Trong đó viết Dược sư quốc có một thiên hương cực lạc, có thể làm cho người huyết nhục hóa thành bùn mà không ai hay biết, giống như được lên cõi thiên tiên.”

Trác Hương nói: “Dược sư quốc? Đây là đất nước nào thế, tại sao ta chưa từng nghe đến?”

Mai Cựu Anh thần sắc nghiêm trọng: “Ngàn năm trước sa mạc phía Tây vẫn chưa khô hạn như ngày nay, Dược sư quốc dựng nước trên cồn cát Tây Hà. Tiền triều từng giao thương tấp nập với các nước bên bờ Tây Xích thủy. Dược sư quốc trấn thủ con đường buôn bán từ đông sang tây, các nước đều tụ tập lại, bản thân quốc gia này cũng có kì hương đặc trưng, thành trì thanh nhã sang trọng, độc nhất tứ hải, chẳng khác gì thiên đường ở nhân gian.”

Trác Hương cười nói: “Phồn hoa như thế sao? Còn có vàng bạc lót đường, rượu ngon chảy thành sông, hoa bay cả ngày, sênh ca hằng đêm?”

Mai Cựu Anh ngạc nhiên nói: “Đại để có thể hình dung như thế.”

Trác Hương trầm ngâm, nói: “Vậy thì đúng rồi, tên ngốc này thật sự đã đến Dược sư quốc. Nhưng nếu đã không ai biết cực lạc thiên hương, chắc là Dược sư cũng đã vong quốc từ lâu đúng không?”

Mai Cựu Anh đáp: “Thật ra không ai biết được Dược sư quốc đã vong quốc hay chưa, chỉ biết tám trăm năm trước, có một trận bão cát long trời lở đất, làm hỏng hết đường biên giới các nước. Sau bão cát, thương nhân trở lại sa mạc phía Tây, nhưng chẳng tìm được ốc đảo xanh kia nữa.”

Trác Hương nói: “Vậy có thể tính là lúc đó chưa vong quốc. Tám trăm năm không động tĩnh, ta nghĩ cũng diệt vong rồi.”

Mai Cựu Anh đáp: “Chắc là tên cướp này lạc vào di tích, hít phải ảo hương nên mới thấy lại cảnh xưa.”

Trác Hương nói: “Mùi hương này thế mà có thể làm cho người ta thấy lại được tinh hoa báu vật lưu truyền à?”

Mai Cựu Anh trả lời: “Dược sư quốc dùng ảo hương lập quốc, cực lạc thiên hương cũng chỉ là một loại xoàng trong đó, nhưng đã khiến người ta sinh ra ảo giác, không phân biệt được thực hư.” Hắn ngừng một lúc: “Đế Dã Già mà Già Lăng quân đang dùng, nghe nói phương thức điều phối cũng tương tự như cực lạc thiên hương, nhưng chỉ có tác dụng bằng một hai phần mười.”

Trác Hương nghe thế thoáng rùng mình: “Cái gì? Đế Dã Già đã đủ lấy mạng ta rồi.”

Trác Hương cười đáp: “Mùi hương đó không phải là thứ tốt, nhưng không dùng hương đó, y còn không sống nổi. Y nhờ mùi hương nên vẫn ôn lại được giấc mộng uyên ương với tình lang, không còn đau đớn nữa, mới thành tâm giúp ngài quản lí binh quyền, ổn định biên cương. Không biết đã làm cho ngài phí bao nhiêu tâm tư mà bây giờ ngài lại trách ta? Đúng là đã được cái tốt còn khoe mẽ.”

Mai Cựu Anh bị chặn họng không nói được gì.

Trác Hương chẳng buồn kiêng dè tâm tư mỏng manh của hắn: “Khí thế hành đại sự của Mai tướng năm xưa đâu cả rồi? Nếu như Dược sư quốc thật sự đã hủy diệt trong một trận thiên tai thì số bảo vật khổng lồ kia của nó cũng đã bị cát bụi vùi lấp. Không phải từ sáng tới tối ngài than thiếu tiền sao? Nếu có được ngân khố của Dược sư quốc thì mấy năm tới không còn u sầu nữa.”

Mai Cựu Anh đáp: “Chuyện này nhất định phải có một người kiên cường đáng tin cậy đến làm giúp.”

Trác Hương cười như không.

“Ngoại trừ Thẩm Kính Tùng, ngài còn tin được ai khác à?”

***

Triều đình muốn ăn mảnh là chuyện tuyệt đối không thể.

Không biết nghe phong thanh từ đâu, có lẽ là từ quân đội biên phòng đang đóng giữ, cũng có lẽ là từ hương sư được gọi vào cung, tin tức hiện tại của Dược sư quốc như viên đá làm dấy lên ngàn cơn sóng. Thế gia hào cường, võ lâm môn phái nghe tin liền đến, chuẩn bị người ngựa chạy đến sa mạc phía Tây. Dư âm vượt qua Xích thủy, truyền đến tai của Địch vương. Địch vương động tâm rồi.

Địch vương có kiếm, có thể trảm thiên hạ.

Ba năm trước, thái tử Địch quốc trở về từ phương Đông mang theo một thanh kiếm. Kiếm sắc vô cùng, đánh đâu thắng đó.

Mũi kiếm chỉ lên, bốn mươi tám nước đều dè chừng quy phục.

Thanh kiếm này tất nhiên chỉ là phép ẩn dụ, ý nói đến ái tướng của Địch vương, người đàn ông phương Đông thần bí, đeo mặt nạ vàng.

Hôm nay, Nhất Kiếm Tây Lai*.

Chia li đã lâu, nay đã gặp lại.

[*Nhất Kiếm Tây Lai: Chiêu kiếm nổi tiếng của kiếm khách Tây Môn Xuy Tuyết, một nhân vật trong tiểu thuyết võ hiệp của Cổ Long. Nhân vật và chiêu kiếm này còn gắn với một nhân vật võ hiệp khác là Diệp Cô Thành. Đây là hai nhân vật võ hiệp có nhiều điểm chung, võ nghệ toàn tài. Sau này, Diệp Cô Thành muốn thích sát hoàng đế nên đã có một cuộc giao đấu ngoài ý muốn với Tây Môn Xuy Tuyết. Mặc dù đã có thể thắng, Diệp Cô Thành biết rằng mình sẽ phải đối mặt với quân đội triều đình phía sau, vậy nên đã lao vào mũi kiếm của Tây Môn Xuy Tuyết, lựa chọn một cái chết danh dự. Tây Môn Xuy Tuyết hiểu ra, sau khi trận chiến kết thúc đã rời đi, mang theo di thể của Diệp Cô Thành.]

.

.

.

Mọi người đã đoán ra cây kiếm của Địch vương, vị Tây Môn Xuy Tuyết đang được nói tới này là nhân vật thân quen nào chưa? :v

—

Đêm hè tháng bảy, Ngọc Dao tỉnh giấc vì trời nóng. Dế kêu không ngừng, nhóc trằn trọc trở mình một lúc lâu, thở dài một hơi rồi bò dậy đẩy cửa đi ra ngoài.

Trong đình viện cũng chẳng mát mẻ là bao, trời đứng gió oi bức như một cái lồng hấp. Cỏ cây um tùm, côn trùng bay tán loạn, chẳng mấy chốc đã đốt thằng bé mấy nốt.

Nó muốn đi tìm cha, nhưng lại sợ làm phiền người. Nếu cha không bận việc, chắc chắn sẽ ở bên cạnh nó, quạt dỗ nó ngủ.

“Cha ơi, tại sao con lại sợ nóng như vậy. Đám Vương Kính không sợ đâu.”

“Bởi vì Dao nhi có huyết mạch Tây U. Người Tây U sống trên thảo nguyên Tây Bắc, mùa hè ở đó ngắn, lại mát mẻ, còn mùa hè ở kinh đô đối với Dao nhi quả thật là quá nóng.”

Ngọc Dao không hiểu cái gì gọi là huyết mạch. Đến tận bây giờ thằng bé cũng không biết viết chữ Tây U, nhưng cha bắt nó phải nhớ kĩ mình là người U, nên nó luôn ghi nhớ như thế. Thằng bé bắt đầu buồn ngủ vì cơn gió mát hiu hiu và chất giọng trầm dịu dàng của cha, nó mơ màng hỏi: “Năm sau Dao nhi đến thảo nguyên mát mẻ nghỉ hè được không ạ?”

“Được. Cha đồng ý với Dao nhi.” Cha vuốt ve vầng trán của nó. Lòng bàn tay của cha luôn mát lạnh. Lúc Ngọc Dao sốt, cha ôm nó vào lòng, sờ trán nó, làm nó thấy chẳng còn khó chịu như lúc bệnh nữa.

Đáng tiếc không phải lần nào bị bệnh cha cũng ở bên cạnh. Cha bận rất nhiều việc. Lúc thì vào Nam, lúc thì ra Bắc, một lần đi tận mấy tháng trời. Ngọc Dao lại hay đổ bệnh, một năm mười hai tháng, nó bệnh gần hết chín tháng.

Lúc đổ bệnh không có ai ở bên cạnh lại rất tủi thân. Ngọc Dao bốn tuổi sẽ khóc to, nói: “Bạn nhỏ khác đều có cha có mẹ. Còn con không có mẹ, cha cũng không cần con nữa.” Ngọc Dao lúc năm tuổi đã hiểu chuyện hơn. Nó được Thúy Thúy ca ca bế đến đài Điểm Tướng. Trên đài đại tướng, cha nó mang mũ giáp, uy nghi như thánh thần dưới ánh mặt trời. Ai nấy cũng ngẩng đầu lên nhìn người, ánh mắt sáng rỡ, mang đầy ngưỡng mộ và tin tưởng. Ngọc Dao chỉ là một trong số ngàn vạn đôi mắt kia, nó rất tự hào vì có một người cha thế này, nhưng nó vẫn hi vọng cha có thể ở bên cạnh nó nhiều hơn. Nguyện vọng trong sinh nhật lần thứ năm của Ngọc Dao chính là thiên hạ thái bình. Thiên hạ có thái bình, tướng quân mới có thể rảnh rỗi ở nhà.

Qua đêm nay, cha lại sắp đi xa. Ngọc Dao rất muốn ở với cha thêm một lúc.

Thằng bé rón rén đi tới cửa phòng cha, thấy có ánh đèn hắt lên cửa sổ, nó lại do dự. Nếu cha đã ngủ mà mình lẳng lặng chui vào lòng, chắc chắn cha sẽ không trách mình, cha sẽ chỉ lim dim cười nói: “Dao nhi sợ nóng mà còn bám cha à?”. Nhưng bây giờ đêm đã khuya, đèn vẫn còn sáng mà cha vẫn bận quân vụ. Ngọc Dao chần chừ trước cửa một lúc, lại bị muỗi cắn mấy đốt, ngứa không chịu nổi. Thằng bé cúi đầu đẩy cửa. Cửa mở ra két một tiếng. Đây là Ngọc Dao đang thầm thông báo cho cha biết “Con đến rồi này”, thế mà người cha trước giờ vẫn luôn cảnh giác chẳng đáp lại nó.

Ngọc Dao chậm rãi đi vào trong, nhìn thấy cha ngồi dậy ở đầu giường, nhoài người châm một muỗng phấn hương đen thùi. Sau đó ngã nằm lại giống như mất sức, suốt cả quá trình không hề nhìn thấy Ngọc Dao. Mùi hương kia mới đầu rất gay mũi, cha cũng khó chịu ho khan vài tiếng. Sau đó khói hương dần đậm lên, thần sắc cha thả lỏng, ánh mắt nhìn về phía hư không mông lung mà sáng rỡ như trong mộng. Qua một lúc, cha nở ra một nụ cười hoài niệm, khẽ gọi cái gì đó, nghe giống như tên người, gọi từng tiếng từng tiếng, càng gọi càng kéo dài, âm cuối khàn đặc, lặng lẽ sắp khóc.

Ngọc Dao chưa bao giờ nhìn thấy biểu cảm của cha nồng nhiệt như thế, tựa như vô cùng hạnh phúc, cũng giống như đau khổ tột độ.

Trong mắt Ngọc Dao, cha luôn nở nụ cười như gió thoảng mây trôi, không có gì làm khó được người. Cha là quân thần của Đại Cảnh, là trưởng quan nghiêm minh, là người cha hiền hậu, là trụ cột để mọi người dựa vào.

Ngọc Dao bỗng thấy hổ thẹn. Thằng bé cảm thấy giống như mình đã nhìn trộm một mặt mà cha không muốn người khác nhìn thấy. Nó muốn gây ra ít tiếng động, nhắc nhở cho cha về sự tồn tại của mình, nhưng hương thơm hắc ám ngọt ngào kia bất giác đã thâu tóm được nó. Cả người nó nhẹ bẫng, bệnh tình khỏe hẳn. Nó nhớ lại cánh đồng lúa mạch xanh ngát ở thành Bát Phương, cưỡi tiểu bạch mã, đi bên cạnh con hắc mã lớn của cha. Hai người thong dong thả ngựa trong cảnh xuân tươi đẹp.

“Cha ơi”, thằng bé hào hứng, nói: “Nếu cứ được thế này mãi thì tốt quá.”

“Dao nhi!” Nó nghe thấy tiếng quát kinh ngạc của cha, mơ màng mở to mắt, thấy cha giơ tay áo, phẩy đi khói hương.

“Mau ra ngoài!”, cha trầm giọng nói: “Ra ngoài cửa đợi cha!”

Ngọc Dao hơi váng đầu, bước chân mềm nhũn, đi ra khỏi cửa. Cha nó rất nhanh đã tìm được, bế thằng bé lên, tóm lấy cổ tay nó bắt mạch. Mấy năm nay cha đã vì nó mà nắm được cơ bản y thuật.

“Mạch tượng vẫn chưa ổn định, nhưng không có gì đáng ngại.” Thẩm Kính Tùng xoa ót Ngọc Dao, cười khổ nói: “Cũng may không làm hại đến Dao nhi.”

Ngọc Dao ở trong lòng cha, thẹn thùng hỏi: “Cha ơi, đêm nay cha ngủ với con được không?”

Thẩm Kính Tùng cười đáp: “Tất nhiên là được.”

Nửa đêm y đang dỗ Ngọc Dao ngủ, cửa nhè nhẹ mở ra, Thúy Thúy hỏi: “Có cần tôi bế nó đi không?”

Thẩm Kính Tùng mỉm cười lắc đầu.

Năm năm trước Thúy Thúy sống sót trở về từ Tây U. Chủ gánh hát chê hắn rơi vào tay địch không còn sạch sẽ nên không cần hắn nữa. Hắn nghe nói Thẩm Kính Tùng thu nhận rất nhiều Hợp loan nhi. Lúc chạy đến nhờ cậy vừa hay thấy Thẩm Kính Tùng mới làm cha đang bận đến mẻ đầu sứt trán. Thúy Thúy một tay nuôi lớn em trai, khá có kinh nghiệm trông trẻ, nên kiên quyết ở lại phủ giúp đỡ. Thẩm Kính Tùng đối đãi với hắn cũng nồng hậu, đại khái có thể xem như quản gia.

Thúy Thúy cắn môi: “Khi nãy ngài đang làm chuyện kia, chưa làm xong đúng không? Cắt ngang như thế lần sau sợ sẽ nghiện nặng hơn đấy.”

***

Canh ba có mưa rơi, thổi bay đi cái nóng oi bức, mang đến một ngày mát mẻ hiếm có.

Rừng trúc trong Thương Lãng quán lạnh lẽo âm u, phất phơ yểu điệu, trên lá trúc xanh đôi lúc nhỏ xuống hạt sương, thấm ướt áo.

Thẩm Kính Tùng có một suy nghĩ làm người ta hơi mất hứng: Giả sử bờ sông phía Bắc đế đô cũng có một rừng trúc lớn thế này sinh sôi, chẳng biết phải hao phí bao nhiêu mới vừa.

Lúc này chủ nhân đã bước qua cầu son đi tới, chân rảo bước mà hoàn bội chẳng hề phát ra tiếng động, áo trắng mũ ngọc, xinh đẹp thanh thuần, môi nở nụ cười như tiết xuân ấm áp: “Tùng ca, huynh tới tìm ta có việc gì?” Mai Cựu Anh nói chuyện với mọi người đều lịch sự nho nhã, với Thẩm Kính Tùng lại không hề khách sáo.

Thẩm Kính Tùng cũng cười với hắn, trong mắt ý cười ấm áp: “Tiểu Anh, ta tới cáo biệt.”

Mai Cựu Anh bất an, cười đáp: “Sao lại trịnh trọng thế?”

Thẩm Kính Tùng bình tĩnh nói: “Lần này nếu còn sống sót trở về từ sa mạc phía Tây, ta định cởi giáp.”

Mai Cựu Anh nghe thấy thế liền ngẩn người, đầu óc hỗn loạn buột miệng nói: “Huynh gạt ta! Huynh nói sẽ gìn giữ Đại Cảnh ba mươi năm, bây giờ mới bao nhiêu năm?”

Thẩm Kính Tùng cẩn thận ngẫm lại: “Gần hai mươi năm rồi.”

Mai Cựu Anh thẫn thờ đáp: “Đã lâu thế rồi sao…” Hắn nhìn lại nam nhân trước mặt, tuy thân hình vẫn anh tuấn như xưa, nhưng lúc cười lên khóe mắt đã in vết hằn.

Hai mươi năm tứ hải binh vẫn còn đó, tướng quân đã qua bao trận chiến sinh tử, cảnh vật bốn mùa thầm lo ngại.

Mai Cựu Anh khàn giọng nói: “Huynh đã mệt mỏi từ lâu rồi, đúng không?”

Thẩm Kính Tùng lúng túng, nói: “Ta không mệt. Nếu chỉ có mình ta, đến già đến chết vẫn làm việc. Nhưng Dao nhi đợi không được, ta muốn đưa nó đi tìm danh y chữa bệnh.” Y cười buồn bã: “Nếu không chữa được, cũng có thể ở bên cạnh nó vài năm, cùng đi xem biển nam đất bắc… Ta không muốn phụ lòng nó nữa.”

Mai Cựu Anh thì thầm: “Không sai, không thể phụ lòng nó nữa…”

Hôm đó rừng biến mất, núi hiện lên, cố nhân dắt ngựa đi xa.

Mai Cựu Anh nhìn bóng lưng của y, bỗng nhớ lại hai mươi năm trước. Gió xuân thổi đến đất nước phồn hoa, hắn cùng Thẩm Kính Tùng đến thăm chùa Đại Già Lam. Tuổi trẻ thích náo nhiệt, không thích nghe mấy lời Phật dạy trầm lắng, nên cứ đi tìm sạp xem bói lừa bịp người ta.

Mai Cựu Anh rút trúng một quẻ nhân duyên, có tên là “Xuân dành cho ai”.

***

Bên bờ Tây Xích thủy.

Người đàn ông phương Đông tóc đen cởi giáp vàng, khoác lên bạch bào của Địch quốc. Hắn đeo mặt nạ vàng kim, tóc đen buông thõng, trên cổ và cổ tay đeo một chiếc vòng bạc. Cho dù không thấy mặt, dù cả ngày cũng chẳng nói một lời thì nhìn cử chỉ cũng thấy đây là một mĩ nhân phong độ tuyệt thế.

Hắn hóa trang thế này, lại thường lui tới ngự tiền, cho dù có chiến công hiển hách thì mọi người vẫn khó tránh nghĩ hắn có phải là nam sủng của Địch vương hay không. Nhưng Địch vương Mộ Lan tuy đã mười tám tuổi, lại chẳng cao ráo được mấy, trông xinh xắn như đóa hoa hồng, khiến người ta không đoán được ai làm nam nhân của ai.

Dưới đêm trăng, con suối trong hoa viên tuôn xuống ánh sáng màu bạc. Bên bờ suối nở đầy diên vĩ và hồng sim. Hắn đi chân trần vào giữa đình, ngang qua mấy cây cột màu trắng, ánh trăng hắt xuống chùm sáng trên hành lang vỡ vụn. Giữa lúc sáng tối chớp nháy, hắn tựa như một vị thần trên bức họa phương Đông, gió lướt trên mặt nước, hoang tàn suốt ngàn năm.

Mộ Lan nói: “Ta thích thơ ca của người Cảnh. Gặp ngươi rồi mới biết được thế nào là hờ hững vô tình cũng động lòng người.”

Hắn quỳ một gối trước chỗ Mộ Lan, nghe thế chẳng nói chẳng cười, hoàn toàn chẳng hề động lòng.

Mộ Lan tháo mặt nạ của hắn xuống, ngón tay si mê di chuyển trên khuôn mặt tuấn tú không tì vết của hắn: “Đã ba năm rồi, tại sao không cười với ta một cái?”

Hắn thở dài nói: “Ngươi đúng là không biết tri ân đồ báo. Trước kia ngươi bị thương nặng như thế, cả thế gian này người có thể chữa khỏi cho ngươi cũng chỉ có mình ta.”

“Nhát kiếm trên cổ chỉ là thứ yếu. Hóa ra sau chiến tranh ngươi đã không nhìn thấy gì. Lúc đó ta không phát hiện ngươi thế mà khóc tới mù mắt, đúng là đồ ngốc. Khó khăn lắm mới nhìn thấy lại, ngươi lại phát điên. Ta đành bổ đầu ngươi ra, xem xem có vấn đề ở chỗ nào không. Chữa trị suốt hai năm, mới miễn cưỡng dùng được ngươi.”

“Nhưng vẫn còn hai điểm, ta chưa chữa được.”

Mộ Lan một tay vuốt qua yết hầu của hắn: “Chỗ này, vết kiếm quá sâu, không thể phát ra tiếng được nữa”, một tay vuốt lên ngực trái của hắn: “Chỗ này, tâm hỏng cả rồi.”

.

.

.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 20"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

ga-cho-tieu-truc-ma.jpg
Gả Cho Tiểu Trúc Mã
28 Tháng mười một, 2024
mang-thai-con-cua-chu-tra-nam.jpg
Mang Thai Con Của Chú Tra Nam
9 Tháng 6, 2025
the-hon.jpg
Thế Hôn
3 Tháng 12, 2024
giam-doc-giang-muon-an-lai-tinh-cu.jpg
Giám Đốc Giang Muốn “Ăn Lại” Tình Cũ
26 Tháng 10, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online